Số Đỏ
Vân Nhu biến mất
Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau buổi học, tôi định đuổi theo Vân Nhu để xin lỗi, nhưng cô ấy chẳng thèm ngó ngàng. Tôi cảm thấy như mình tan biến trước mắt cô ấy, như bong bóng xà phòng vỡ tan không để lại dấu vết.
Thanh Thuỷ và Quyền mập nhìn theo chúng tôi với ái ngại, rồi chạy xe theo sát phía sau. Đến khi tôi chán nản bỏ cuộc, họ mới tiến đến bên cạnh. Ba đứa nhìn theo bóng dáng Vân Nhu đạp xe đi xa dần…
– Em xin lỗi… Em không nên… – Thanh Thuỷ nói.
Tôi nhìn cô ấy, giọng trầm xuống:
– Không phải lỗi của em. Mà chính anh mới là người có lỗi với em… Anh xin lỗi.
– Em không trách anh đâu. – Thuỷ cúi đầu lí nhí nói.
Quyền mập vỗ vai Thanh Thuỷ, xen vào:
– Thôi để tao chịu trận đi cùng Thuỷ cho mày bớt áy náy đi…
Thuỷ gạt tay nó ra:
– Phì… Chịu trận cái đầu ông đó… Lo mà bụng thu nhỏ lại đi rồi nói.
– Thiệt hả?! – Quyền mập lắp bắp, mặt đỏ lên háo hức.
Thuỷ không quan tâm đến nó, quay sang hỏi tôi:
– Hay để Thuỷ đến nhà Vân Nhu nói chuyện… Mà không được… Thuỷ không biết nhà cô ấy ở đâu. Cả lớp này cũng chẳng ai biết.
Tôi nhìn về hướng Vân Nhu đã biến mất, lòng bần thần. Tôi chợt nhận ra mình đã không quan tâm đến cô ấy bao lâu nay… Ngay cả sáng thứ Bảy khi phát hiện cô ấy làm thêm ở quán cà phê, tôi cũng chẳng hỏi han gì. Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ to xác bày đặt chuyện tình cảm. Lòng dâng lên nỗi xấu hổ.
– Về đi…
Tôi để lại lời nhắn cho Thuỷ và Quyền rồi kéo tay ga, phóng vút theo hướng Vân Nhu vừa đi.
Nửa tiếng sau, tôi bỏ cuộc… Vân Nhu trên chiếc xe đạp cứ như nàng tiên dịu dàng nhàn nhã, nhưng chỉ cần nghe tiếng gọi nhẹ nhàng là biến mất không để lại dấu vết.
… Bạn đang đọc truyện *Số đỏ* tại nguồn: http://truyensextv99.com/so-do/
Bước vào cửa nhà cô Ngọc Nhi, tôi chợt nhớ ra chẳng có ai nấu ăn cho mình. Tôi đành ôm cái bụng đói meo lê từng bước trở về phòng.
– Tuấn Phong… Em ăn trưa chưa? – Chợt tiếng chị Ngọc Trâm gọi từ trong bếp.
Tôi ái ngại trả lời:
– Em… chưa ăn.
– Ừ, xuống đây. Ăn mì với chị.
– Được rồi.
Hai tô mì gói nóng hổi bốc khói nghi ngút. Bình thường tôi chẳng thích món này lắm, nhưng hôm nay lại thấy miệng mình chảy nước liên tục.
– Ăn đi. Chờ gì?! – Chị Ngọc Trâm kéo tô mì về phía mình, bắt đầu ăn.
Tôi cũng gắp lên một đũa mì, thổi phù phù cho bớt nóng, hỏi:
– Trưa cô Ngọc Nhi ít khi về nhà hả chị?!
Chị Trâm vừa quạt miệng vừa nói:
– À… Hôm nay chị Nhi về đấy… Chắc về trễ chút…
Chị nhìn đồng hồ, lại cúi đầu ăn tiếp, kể tiếp:
– Thường ngày chị Nhi không về ăn trưa đâu… Bên trường Hồng Nghĩa có chế độ khá cao… Giáo viên ăn trưa theo tiêu chuẩn nhà trường… không phải mì gói như tụi mình đâu… Chị Nhi còn nói, đôi khi không dám xuống ăn, để giảm cân…
Tôi gật đầu, chợt nhớ sáng nay cô Ngọc Nhi chẳng ăn gì.
– Mà sao em gọi chị Nhi là cô chứ?! Chị đâu có dạy em.
– À… Em… – Tôi giật thót mình vì sơ hở, vội chữa cháy. – Em bị bệnh sợ cô giáo… Cứ thấy cô giáo dù không dạy, em vẫn sợ. Ha ha…
– Thật hả?! Hi hi… Mà không sao. Mấy tháng nữa chị Nhi lấy chồng thì căn nhà này chỉ còn chị và… em. – Nói đến đây, chị Ngọc Trâm chợt im bặt, vẻ mặt hơi khó hiểu.
– Chị Nhi lấy chồng?! Lấy ai vậy chị?! – Tôi hỏi dồn.
– Ah… Anh rể tương lai của chị là… Thầy Tùng, giáo viên ưu tú của Hồng Nghĩa. – Ngọc Trâm ưỡn ngực, chợt che miệng nói nhỏ. – Anh ấy cũng là con trai lớn của thầy Hiệu trưởng.
Tôi gật gật, lòng nhẹ nhõm không ít. Tôi gần như có thể đoán trước cuộc hôn nhân đó sẽ không xảy ra. Và thầy Tùng cùng bố anh ta có thể là lý do khiến cô Ngọc Nhi rời khỏi Hồng Nghĩa.
Ăn xong hai tô mì, tôi nhất quyết nhận rửa chén để chị Ngọc Trâm tranh thủ lên lầu thay đồ đi học. Ngoài hai cái tô trên tay, còn mấy cái khác trong bồn, tôi tiện tay rửa luôn. Trước đây ở Sóc Trăng, tôi vẫn thường rửa chén cho bố mẹ. Ông bà tôi kỹ tính, không thích người lạ trong nhà nên chẳng bao giờ thuê người giúp việc.
Rửa xong chồng chén úp lên kệ, tôi chợt nghe tiếng chị Ngọc Trâm nói chuyện điện thoại:
“Chị… không được đâu. Em bị trường nhắc học phí rồi. Xấu hổ chết mất.”
“Rồi… chị nhanh lên nhé… Em sắp trễ học rồi…”
Tôi bước lên phòng khách, lặng lẽ nhìn chị Trâm bồn chồn lo lắng. Dường như hai người đang có chuyện ngang trái… Kết hợp với những gì cô Ngọc Nhi kể sáng nay, tôi đoán được phần nào.
– Chị chờ chị Nhi về à?! – Tôi thử dò hỏi.
– Ừ… Em đi thôi. – Chị Trâm không quay lại, gật đầu.
– Chị… chị bị trường nhắc học phí à?! – Tôi thấy mặt mình nóng lên như kẻ nhiều chuyện.
– Em… em nghe được rồi à. – Ngọc Trâm quay lại, dậm chân giận dỗi. – Do chị Nhi hết… Chị cứ ham công việc quên trước quên sau… Ngày nào cũng nhắc rút tiền… Lại quên. Hừ… Hôm nay không có tiền, chị không đi học nữa. Bị nhắc hoài, xấu hổ chết mất.
– Chị cần bao nhiêu?! Em đưa chị, rồi đi kịp giờ học. – Tôi nói.
– Ah, sao được?! Mà nhiều lắm… Em không có đâu. – Chị Ngọc Trâm sững người.
– Bao nhiêu mà nhiều?! Em cũng có khá khá tiền bố mẹ gửi lên… mua máy tính. Em chưa dùng đến.
– Hai mươi bảy triệu đó… Em có không?! – Chị Ngọc Trâm nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
– Có. Chị đợi em chút.
Tôi chạy vội về phòng, hai phút sau đưa cho chị Trâm, nói:
– Chị cầm đi.
Chị Ngọc Trâm nhìn cọc tiền xanh trước mặt, lại nhìn tôi với vẻ khó tin:
– Em thật sự có… Em còn nhỏ như vậy mà bố mẹ cho giữ tiền?!
– Trời… Em nói đây là tiền mua máy tính. Chẳng qua em thấy cái laptop vẫn dùng tốt nên chưa mua thôi.
Hơi mất kiên nhẫn với bà chị ngây ngô này, tôi dúi luôn cọc tiền vào tay chị, hối thúc:
– Cầm đi. Đi học lẹ, không muộn bây giờ.
– Ờ… Tối nay chị có sinh nhật bạn về trễ… Về chị nói chị Nhi trả em ngay… Cảm ơn em nhé. – Chị Ngọc Trâm cẩn thận nhét tiền vào túi.
– Được rồi… Được rồi… Em như em đóng tiền nhà dài hạn cũng được… Đi đi…
– Hả?! Tiền nhà một triệu rưỡi một tháng… Hai mươi bảy triệu… là… là… Một năm rưỡi…
Nghe Ngọc Trâm vừa dắt xe ra, vừa lẩm nhẩm tính toán, tôi chỉ biết cười khổ. Chị Ngọc Trâm so với chị Thuỳ Vi vừa giống mà cũng khác khá nhiều. Chị Vi ngây ngô chuyện tình cảm, sống khép kín… Còn chị Trâm hoạt bát hơn, nhưng vẫn là đứa trẻ trong thân xác người lớn vậy.