45. Hồi tỉnh sau cơn mê

Số Đỏ

Hồi tỉnh sau cơn mê

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không biết đã bao lâu trôi qua.
“Ah…” Tôi cựa mình, rên khẽ. Tay động vào lớp băng gạc quấn dày cộp quanh đầu. Đầu tôi đau nhức ê ẩm, như vừa bị một cú đánh bóng chày quật trúng.
– Anh Phong… Anh tỉnh rồi… Hu hu… Anh tỉnh rồi…
Trên người tôi lan tỏa một cảm giác nặng nề nhưng an ủi. Mở mắt, tôi chớp chớp vì ánh đèn chói lòa. Trước mặt tôi, Vân Nhu ôm chặt lấy tôi, khóc lóc như mưa. Tôi đưa bàn tay còn gắn ống truyền nước, lau nước mắt trên khuôn mặt nàng.
– Đừng khóc nữa… Anh không sao rồi… – Nhìn đôi mắt thâm quầng của Vân Nhu, tôi thấy chua xót. – Anh xin lỗi, là anh đã nói dối em… Anh bị trời phạt cũng đúng thôi.
– Không… Không… Anh đừng bao giờ thề thốt lung tung nữa… – Vân Nhu mếu máo nói. – Anh nói dối em cũng không sao… Em chấp nhận hết…
Tôi cố ngẩng đầu, hôn nhẹ lên đôi môi ướt đẫm nước mắt của Vân Nhu. Yêu thương vuốt mái tóc đen óng của nàng, tôi nói:
– Anh sẽ nói với em… Anh sẽ nói hết. Thật ra… Anh và cô Ngọc Nhi…
“PHONGGGG, em tỉnh rồi hả?!” – Ngoài cửa phòng vang lên tiếng cô Ngọc Nhi. Cô bước vào, vẻ mặt tái nhợt, thiếu tự nhiên. Theo sau cô là một đoàn người dài, khiến tôi há hốc miệng không đóng lại được… thầy Hiệu trưởng, thầy Đạt, bác Dũng, chị Vi, thằng Phương, Thanh Thủy, Quyền mập… Nghĩ đến vừa rồi tôi định nói ra chuyện tôi và cô… vật trong quần tôi liền ướt đẫm chút. Bất ngờ ánh mắt tôi sáng lên khi thấy hai người xuất hiện cuối cùng.
– Ba… Mẹ…
Vân Nhu lau nước mắt, mặt ửng đỏ, ngượng ngùng. Nàng vội đỡ tôi ngồi dậy. Mãi đến lúc này tôi mới nhận ra mình đang ở bệnh viện. Lão Thiên phạt thật không nhẹ chút nào.
– Phong, con còn đau không?! – Mẹ tôi rơm rớm nước mắt, sờ nhẹ lớp băng gạc trên đầu tôi.
– Dạ con không sao. Con… con ở đây bao lâu rồi… – Tôi hỏi.
– Một ngày một đêm… – Ba tôi lên tiếng, giọng lạnh nhạt, nhưng ánh mắt đầy lo lắng.
– Sao lâu như vậy… – Tôi thừ người lẩm bẩm.
– Cho bỏ cái tật… Ặc… – Thằng Phương vừa mở miệng liền bị chị Vi đấm một cái cùi chỏ, im bặt.
– Em không sao là tốt rồi… Quả thật đây là thiếu sót của nhà trường. – Thầy Hiệu trưởng nói. – Thầy xin lỗi em và gia đình… Viện phí của em, nhà trường sẽ thanh toán toàn bộ…
– Viện phí không phải vấn đề lớn. – Ba tôi trầm trọng nói. – Tôi yêu cầu nhà trường phải có kế hoạch định kỳ kiểm tra cây xanh trong sân trường…
– Phải phải. Tôi sẽ thực hiện chuyện này sớm nhất… – Thầy Hiệu trưởng lau mồ hôi trán, gật gật lia lịa.
– Haizz… Cả cái sân trường lớn như vậy… Đang giờ ra chơi đầy học sinh… Rụng đâu không rụng lại nhè ngay con trai tôi… – Mẹ tôi than thở.
– Con biết lý do… – Quyền mập ngứa miệng nói, chợt thấy ánh mắt giận dữ của Vân Nhu và Thanh Thủy, liền ấp úng. – Chắc do cây mục ah… Chắc vậy rồi.
Thầy Đạt đến cạnh giường, tò mò hỏi:
– Phong, khi nãy em nói với Vân Nhu cái gì… em và cô Ngọc Nhi thế nào?!
Tôi sững người nhìn thầy Đạt. Cô Ngọc Nhi cuối giường cũng tái nhợt, sợ hãi. Đầu óc tôi quay cuồng trong cơn đau âm ỉ.
– Em và cô Ngọc Nhi ở chung nhà ah. – Thấy ánh mắt khó hiểu của mọi người, tôi vội đính chính. – À… Ý em là em thuê phòng ở nhà cô.
– Do con giới thiệu cho Phong. Em chị Ngọc Nhi là bạn học của con… Thật ra lúc đó cũng không biết chị Nhi dạy trường của Phong ah… – Chị Vi quay qua giải thích với ba mẹ tôi và bác Dũng.
– À, ra vậy. – Ba tôi gật gật. – Nghe bác Dũng nói con dọn ra… ba mẹ cũng lo lắm… Giờ thì yên tâm rồi.
– Ừ… Ít ra cô thấy con lười học cũng lên tiếng nhắc nhở. Phải không cô?! – Mẹ tôi nắm tay cô Ngọc Nhi, tươi cười.
– Dạ, hai bác yên tâm. – Cô Ngọc Nhi hơi đỏ mặt nói nhỏ.
Lúc này, tôi chợt nhận ra mẹ đang đứng giữa tay trái nắm tay Vân Nhu, tay phải đặt lên tay cô Ngọc Nhi. Hai người cùng đỏ mặt bẽn lẽn như hai nàng dâu đứng trước mẹ chồng. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác thành tựu vô thức, nhe răng cười toe toét.
– Cười cười cái gì?! – Mẹ tôi mắng yêu.
Bà quay qua nói với Vân Nhu và cô Ngọc Nhi:
– Thằng Phong nhà bác hồi đó chỉ lo học, thỉnh thoảng đá banh trong trường… Ngoài ra không biết gì hết ah. Nó cù lần lắm… từng này tuổi còn chưa quen qua một đứa con gái…
– Ặc…
Tôi che mắt, không dám nhìn đám bạn đang nén cười đến đỏ mặt.
– Giờ lên đây, nó được bạn bè quý mến… Bác cũng yên tâm hơn nhiều.
Bà nhìn qua Vân Nhu, vỗ vỗ tay nàng đầy ngụ ý. Vân Nhu cúi gằm mặt, đến vành tai cũng đỏ ửng.
Sáng Thứ Bảy.
Ba mẹ tôi chỉ ở Sài Gòn hai ngày, rồi tranh thủ về Sóc Trăng. Đợt thu hoạch tôm cận kề, ông bà không thể vắng mặt. Đưa ông bà lên xe xong, tôi và cô Ngọc Nhi thở phào nhẹ nhõm. Hai ngày nay, cô chịu áp lực tâm lý rất lớn.
– Mấy bữa nay, cô mệt mỏi với ba mẹ em nhiều rồi… Em cảm ơn cô. – Tôi quay qua cô nói.
– Cảm ơn gì chứ?! Phận sự của cô mà… – Cô Ngọc Nhi vừa nói xong liền thấy không ổn, đỏ mặt quay người đi thẳng vào nhà.
– À… em hiểu rồi nha… – Tôi cười toe toét đi theo cô.
– Hiểu gì?! Đừng suy nghĩ lung tung. – Cô Ngọc Nhi đỏ mặt gắt lên. – Cô còn chưa tính sổ với em chuyện bệnh viện đâu. Dám ăn nói lung tung…
Kéo tay cô Ngọc Nhi quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô, tôi nói:
– Em xin lỗi. Nhưng quả thật… em mong muốn… một lúc nào đó được công khai mối quan hệ của chúng ta.
– Em điên rồi… Chuyện này không thể nào. – Cô Ngọc Nhi mặt tái xanh nói.
– Có thể không phải lúc này… Vậy khi em rời khỏi trường, lên đại học thì sao?! – Tôi vuốt lọn tóc đen óng phất phơ trên gò má xinh xắn ửng đỏ của cô.
– Cũng không được… – Cô Ngọc Nhi nói giọng buồn bã. – Em còn Vân Nhu… Cô lại lớn hơn em cả vài tuổi…
Nhẹ nhàng kéo cô Ngọc Nhi vào lòng, tôi hôn nhẹ lên mái tóc cô, thì thầm:
– Hai mươi bảy tuổi thôi… không được nói như bà già vậy ah. Còn Vân Nhu với em vẫn là Vân Nhu ah… Mà cô là cô… Em có thể chăm sóc cả hai người mà…
– Sao em tham lam như vậy chứ?! – Cô Ngọc Nhi đánh lên ngực tôi.
– Em nhớ cô lắm ah… – Tôi vùi mặt vào cổ cô Ngọc Nhi hôn hít, hai tay mân mê cặp mông tròn trịa của cô.
– Buông ra… Ngọc Trâm… trên lầu… – Cô Ngọc Nhi nói vậy, nhưng vẫn ôm ghì lấy tôi.
– Em đang nhìn đây! Yên tâm nha… – Tay tôi vuốt dọc khe mông cô, chạm vào một vùng ấm áp bên dưới, khẽ mân mê.
– Ư… Em hư quá… – Cô Ngọc Nhi vùi mặt vào cổ tôi thở dốc.
– Cứ như thế này thì khó chịu chết được… Cô đi khách sạn với em nhé. – Tôi buông lời dụ dỗ.
– Trời ơi… Làm sao cô vào mấy chỗ đó được… – Cô Ngọc Nhi nỉ non.
– Được mà… Mình đi hai xe… Cô che mặt lại thôi… Không ai biết đâu. – Tôi cắn nhẹ lên vành tai nhỏ nhắn của cô, làm cô rùng mình.
– Cô… để… cô… nghĩ… đã…
“Cạch” – Bất ngờ cửa phòng tắm trệt ngay chân cầu thang bật mở. Chị Ngọc Trâm bước ra, vừa thấy chúng tôi liền hét ầm lên:
“Á… Hai người… Hai người…”
Chúng tôi chết điếng, tách ra ngay lập tức. Cô Ngọc Nhi ôm mặt, toàn thân run lẩy bẩy không kiềm chế nổi. Tôi bối rối muốn điên. Chị Ngọc Trâm không hiểu sao lại bước ra từ nhà vệ sinh tầng trệt, khi trong phòng chị đã có nhà vệ sinh riêng… trong khi tôi chỉ chú ý đến bậc cầu thang tầng 1. Chị che miệng, hai mắt mở trừng trừng nhìn tôi rồi nhìn cô Ngọc Nhi. Tôi đành đánh liều, hít sâu một hơi, mỉm cười như không có chuyện gì, bước đến trước mặt chị Trâm.
– Chị mới thấy gì mà ngơ ngẩn vậy?! – Tôi điềm nhiên hỏi.
– Còn gì nữa… hai người… em và chị Hai… ôm nhau… Trời ơi… đây là chuyện gì?! – Hai mắt chị Ngọc Trâm ươn ướt sắp khóc.
Tôi lắc đầu thở dài não nề, nói:
– Em thật muốn hỏi chị đậu đại học bằng cách nào ah…
Chị Ngọc Trâm và cô Ngọc Nhi đều nhìn tôi khó hiểu. Thay vì giải thích, tôi lại nói một câu chẳng ăn nhập gì.
– Có ý gì?! Chị thi đậu ah… – Chị Ngọc Trâm ấp úng.
– Tại sao em hỏi như vậy?! Vì với trình độ của chị… Chị nên nhìn sâu vào vấn đề… sâu vào trong ah… chị vừa thấy chỉ là bề ngoài thôi… Cái đó sao có thể gọi là ôm nhau được?! Chị Ngọc Nhi là cô giáo của em nha… Cô đang an ủi học trò đó… Có biết không hả?!
Ba mẹ tôi đã đến nhà cô Ngọc Nhi xem chỗ ở của tôi, dĩ nhiên việc cô dạy ở trường tôi liền không thể giấu chị Ngọc Trâm được. Vì thế, cô đã lựa lời giải thích trước với chị…
– An ủi sao?! – Chị Ngọc Trâm nhíu mày nghi ngờ.
– Lại đây… – Tôi bất ngờ kéo tay chị Ngọc Trâm, để chị tựa sát vào ngực mình.
Chị Ngọc Trâm đỏ mặt, toan lùi lại, nhưng tôi đã ôm ngang eo, nói:
– Nhắm mắt lại…
Chị lúng túng, vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
– Lắng nghe tim em đập… thình thịch… thình thịch… – Giọng tôi đều đều rót vào tai chị. – Chị có thấy một cảm giác thư thái dễ chịu như được… an ủi không?
– Ờ… ờ… cũng có chút…
– Vậy là được rồi… Giờ buông ra nha… hoàn toàn lành mạnh, có phải không?! Cái gì mà ôm ấp khó nghe như vậy ah.
Chị Ngọc Trâm gật gật đầu, xoa xoa hai gò má đỏ ửng. Tôi quay qua bắt gặp ánh mắt sững sờ không lời của cô Ngọc Nhi, nháy mắt với cô.
– Nhưng em bị sao mà chị Hai phải… an ủi?! – Chị Ngọc Trâm lúng búng hỏi.
– Nhớ ba mẹ ah… Em còn nhỏ mà… Ba mẹ lên thăm rồi về, em rất đau lòng đó…
Cô Ngọc Nhi che miệng, quay mặt nhìn lên trần nhà kìm nén đến đỏ bừng cả mặt. Chị Ngọc Trâm hơi ngượng ngùng, ấp úng:
– Ờ… Vậy… vậy… chị cũng có thể an ủi em nha…
– Ôi, chị làm em lại muốn khóc rồi…
Tôi thút thít thương cảm vừa giang hai tay đón chị Trâm thì cô Ngọc Nhi gắt giọng đánh gãy ngang:
– Thôi đủ rồi… Phong lên lầu học bài nhanh.
– Dạ.
Tôi nhìn cô Ngọc Nhi.