46. Chương 46: Gia cảnh của Vân Nhu

Số Đỏ

Chương 46: Gia cảnh của Vân Nhu

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiều thứ Bảy, buổi tập bóng đá – bí mật về gia đình của Vân Nhu.
Với sự thuyết phục dai như đỉa của tôi, cuối cùng Vân Nhu cũng đồng ý để tôi đưa nàng đến buổi tập của đội bóng trường vào chiều thứ Bảy. Nhưng nàng không đưa cho tôi địa chỉ cụ thể, chỉ hẹn gặp ở góc đường Hùng Vương và Phạm Đình Hổ, quận 6.
Tôi cố tình đến sớm hơn mười lăm phút. Thay vì dừng lại ở điểm hẹn, tôi chạy xe lượn quanh hai tuyến đường quanh đó. Nếu may mắn, tôi sẽ bắt gặp Vân Nhu đi bộ ra từ một con hẻm gần đó. Có lẽ nàng giấu kín nơi ở vì một lý do tế nhị nào đó, nhưng tôi muốn tìm hiểu không phải vì tò mò… Sau lần xa cách Vân Nhu vừa rồi, tôi muốn thay đổi.
Tôi không muốn mình tiếp tục là một thằng trẻ con với những lời tán tỉnh vớ vẩn. Tôi cần trưởng thành bằng cách quan tâm, chăm sóc người con gái của mình. Suy nghĩ lại, người con gái tôi yêu nhất chính là Vân Nhu. Thế nhưng, tôi lại chẳng dành sự quan tâm hay chia sẻ cho nàng bằng bất cứ ai khác…
… Bạn đang đọc truyện Số đỏ tại nguồn: http://truyensextv99.com/so-do/
Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ hẹn. Vân Nhu luôn đúng giờ, chắc nàng đang chuẩn bị đi bộ ra điểm hẹn từ lúc này. Đôi mắt tôi lướt qua từng con hẻm nhỏ, tối tăm nhất, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của nàng. Dự đoán của tôi hoàn toàn có cơ sở. Từ phương tiện đi học, công việc làm thêm cho đến việc giấu địa chỉ, tôi gần như chắc chắn gia cảnh của Vân Nhu không được khá giả. Khu vực nàng ở nằm giữa quận 5 và quận 6, nơi giá đất không hề rẻ. Nếu gia đình nàng ở đây… có lẽ nàng sống trong những con hẻm tăm tối đó.
Qua vài con hẻm liên tục mà vẫn không thấy bóng dáng Vân Nhu. Tôi đỗ xe bên lề đường trống trải trước một căn biệt thự lớn, cách điểm hẹn hơn trăm mét. Tôi nhìn đồng hồ, thở dài.
Đột nhiên, cánh cổng sắt nặng nề của căn biệt thự vang lên tiếng loảng xoảng rồi hé mở. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi, khiến tôi ngỡ ngàng… Chính là Vân Nhu. Nàng bước ra từ nơi khiến tôi choáng ngợp không kém.
Vân Nhu chợt ngẩng đầu lên. Nhìn thấy tôi, vẻ mặt nàng thoáng tái nhợt.
“Cô Nhu, không đi xe à?!” – Một giọng phụ nữ vọng ra từ trong nhà.
– À, không… Hôm nay con đến nhà bạn gần đây thôi… – Vân Nhu nói vọng vào.
Nàng không nhìn tôi, đeo balo lên vai rồi đi thẳng về phía điểm hẹn. Tôi thoáng nghĩ, rồi rẽ sang đường chạy trước về hướng đó.
Một phút sau, Vân Nhu đến. Nàng nhẹ nhàng ngồi lên xe, đội mũ bảo hiểm, vẫn không nói gì. Tôi kéo ga cho chiếc xe lướt đi…
– Anh xin lỗi… Anh không nên cố tìm hiểu nhà của em… – Tôi mở lời.
Vân Nhu không nói gì, mà choàng tay ôm lấy eo tôi. Cả người tôi nhẹ nhõm như được trút bỏ gánh nặng.
– Em có trách anh đâu… – Vân Nhu áp mặt lên vai tôi, nói. – Em chỉ không muốn mẹ nhìn thấy.
– Mẹ em khó lắm sao?! – Tôi hỏi.
– Mẹ em rất… rất… rất khó. – Vân Nhu thở dài. – Từ nhỏ đến giờ, em không bao giờ dám dẫn một bạn trai nào về nhà… kể cả bạn cùng lớp.
– Ngay cả những cô bạn nữ hay ăn diện, rành chuyện nam nữ như Thanh Thủy… Em cũng không dám dẫn về nhà…
– Ba em lừa dối mẹ. Ông đến với mẹ mà không hề nói mình đã có vợ, còn có một đứa con trai lớn hơn em rất nhiều tuổi. Mẹ không thể tha thứ, bèn cắt đứt quan hệ với ông khi em vừa năm tuổi… Từ đó, mẹ không còn chút tin tưởng nào với đàn ông dù trong chuyện gì đi chăng nữa. Không chỉ người làm trong nhà toàn là phụ nữ, ngay cả chó mèo trong nhà cũng toàn giống cái.
Tôi cảm thấy lưng hơi ướt mồ hôi, như đang bị cảm lạnh. Tôi nghĩ mình vừa phát hiện một nữ hoàng chỉ có trong Tây Du ký. Tôi nuốt nước miếng, cố gắng trấn tĩnh, ấp úng hỏi:
– Nhà em… có điều kiện như vậy?! Tại sao em vẫn đi xe đạp?! Còn đi làm thêm ở quán cà phê?
– Hi hi… Cái đó không liên quan đâu. – Vân Nhu cười khúc khích. – Mẹ em khuyến khích em đi làm thêm, tìm cho em một công việc kế toán thuế ở công ty mẹ… Chỗ đó quá nhàm chán, nên em giấu mẹ đi làm chỗ khác thôi. Còn chuyện xe đạp… anh đoán thử xem?!
– À… Anh đoán thử nha… – Tôi vờ ậm ừ. – Để… luyện mông phải không?!
– Để giữ eo thôi. – Vân Nhu tát nhẹ vào vai tôi, giọng gay gắt. – Cái gì mà luyện mông chứ?! Anh vô duyên quá…
– Ha ha…
Chợt nghĩ đến chuyện khác, tôi kéo tay Vân Nhu lên, hôn vào lòng bàn tay nàng, hỏi:
– Mẹ em không cho em có bạn trai, không lẽ… sau này cũng không lấy chồng sao?!
– Bạn trai thì không được tự quen thôi. Nhưng chồng vẫn sẽ có chứ?! Hi hi… – Vân Nhu cười, giọng bỗng trầm xuống. – Có điều, người đó chắc chắn sẽ… khác xa anh. Mẹ em ghét nhất đàn ông lăng nhăng.
– Ơ… Anh… – Tôi há hốc miệng định phân trần nhưng không biết nói gì.
– Hì hì… Em nói vậy thôi. Em có trách anh đâu… Có lẽ tính cách em giống mẹ lúc còn nhỏ. Mẹ cũng cãi lời ông bà để theo ba em… Mẹ từng rất hối hận… nên giờ kiên quyết kiểm soát em… Còn tự lựa chọn người cho em.
– Hả?! Em được mẹ giới thiệu bạn trai?! – Tôi sững người, quay lại nhìn Vân Nhu.
Nàng đỏ mặt đẩy tôi quay ra trước, gắt khẽ:
– Té xe bây giờ… Lo chạy đi.
Gối cằm lên vai tôi, Vân Nhu nhoẻn miệng cười:
– Em không phải chỉ có một người đâu. Hi hi… Ba người lận đó. Chỉ ba người đó mới được mẹ cho vào nhà, được mời em đi chơi…
– Ây da… Căng vậy?! – Tôi vờ xuýt xoa sợ hãi.
– Anh có ghen không?! – Vân Nhu chồm lên, ép chặt vòng ngực nàng lên lưng tôi, trêu chọc.
– Không… Em khẳng định là chạy không thoát khỏi tay anh rồi. Ghen làm gì chứ?! – Tôi cười toe toét.
– Phì… Không vui gì hết. Nói cho người vui một chút cũng không chịu… – Vân Nhu phụng phịu.
– Rồi… Ghen… Ghen điên cả người. Được chưa?
– Hứ… lại giả dối.
Tôi mỉm cười, nắm tay Vân Nhu đặt lên ngực mình, nói:
– Anh biết anh có những lúc làm lỗi với em… thậm chí còn nói dối em… Nhưng em chỉ cần tin một lời của anh thôi… Anh yêu em.
Vân Nhu im lặng, không trả lời, nhưng vòng tay nàng siết chặt lấy tôi. Một lúc sau, nàng chợt hỏi nhỏ:
– Anh còn dùng những lời ngọt ngào như vậy cho ai nữa?! Cô Ngọc Nhi?
Câu hỏi của Vân Nhu khiến tôi loạng choạng suýt ngã xe. Hôm ở bệnh viện, tôi chưa nói hết, nhưng sự mập mờ đó cũng đủ để nàng đoán được. Tôi đặt nắm lấy tay nàng trên ngực mình, trầm giọng nghiêm túc nói:
– Anh không nói với cô Ngọc Nhi những lời như vậy. Vì đó là cảm xúc của anh dành cho riêng em, không phải với cô.
– Vậy…
– Anh đã hứa không giấu diếm em bất cứ chuyện gì nữa. Anh thừa nhận mình có tình cảm với cô Ngọc Nhi… nhưng không hẳn là tình yêu đôi lứa. Anh quý mến, thương cảm và muốn chia sẻ với cô… và tin rằng cô cũng rất cần anh… Anh sẵn sàng quan tâm chăm sóc cô… cho đến khi cô tìm được người thay thế vị trí của anh.
– Vậy… thầy Đạt thì sao?! – Vân Nhu buột miệng hỏi.
– Anh cũng không biết. Cô chưa bao giờ nói gì với anh về thầy Đạt… nếu có chẳng qua là chuyện đội bóng thôi. Có lẽ trong lòng cô Ngọc Nhi không có thầy…
– Thầy Đạt rất tốt mà. Nghe nói nếu không gặp cô Ngọc Nhi, có lẽ thầy đã lập gia đình với cô Quyên dạy Khối 10… Cả trường trước đó đều mong chờ đám cưới của hai người.
Những điều Vân Nhu nói, do vào trường chưa lâu, tôi hoàn toàn không biết. Thầy Đạt trong mắt tôi là một hình mẫu chuẩn mực của một người thầy. Thầy điềm đạm, kiên nhẫn, lại rất gần gũi với học sinh… Tôi chỉ nghe loáng thoáng các bạn trêu chọc thầy và cô Ngọc Nhi. Thầy không la mắng, chỉ tươi cười như chấp nhận công khai tình cảm của mình dành cho cô.
Tôi chợt cảm thấy mình hơi khó xử… Định mệnh đưa đẩy thế nào tôi lại đến ở nhà cô Ngọc Nhi và trở thành người chia sẻ những nỗi đau thầm kín của cô, trở thành người đàn ông đầu tiên của cô. Nếu trước đêm tôi và cô xảy ra chuyện đó… Nếu cô Ngọc Nhi tiếp nhận thầy Đạt, không phải cô sẽ có một cuộc hôn nhân hoàn hảo không chút tì vết sao?
– Anh thân với cô Ngọc Nhi như vậy?! Hay anh giúp thầy Đạt đi… – Vân Nhu gợi ý, ánh mắt không ngừng dò xét vẻ mặt tôi.
Tôi cười khổ, thật không biết nói gì. Tôi có ích kỷ muốn giữ cô lại bên mình không?! Chắc chắn là có. Nhưng dù tôi tình nguyện giúp thầy thì đã sao?! Cô Ngọc Nhi sẽ nghĩ gì về tôi đây?! Thỏa mãn rồi phủi tay chăng?!
– Anh không nỡ đúng không?! – Vân Nhu hỏi.
– Anh…
– Em biết ngay mà… Cô Ngọc Nhi đẹp như vậy… Ai nỡ chứ?! – Vân Nhu rụt tay lại, hậm hực nói.
– Ây da… Tui khổ quá mà… Đâu phải anh muốn giúp là được phải không?! Cô Ngọc Nhi có phải con nít đâu?! Anh chỉ muốn nói là… Nếu cô chọn ai khác, anh sẽ không bao giờ níu kéo, thành tâm chúc phúc cho cô.
… Bạn đang đọc truyện Số đỏ tại nguồn: http://truyensextv99.com/so-do/
Tôi kéo tay Vân Nhu lên, đặt ngang bụng mình, kiên quyết không cho nàng rụt lại. Vân Nhu dùng dằng vài cái rồi bỏ cuộc.
– Vậy nếu là em thì sao?! Anh có níu kéo không?! – Vân Nhu hỏi.
– Dĩ nhiên là có rồi. Ai dám giành em, anh ăn thua đủ với nó… Ha ha… – Tôi bật cười nói lớn.
Đánh lên người tôi một cái cho bỏ cơn tức. Vân Nhu lại áp mặt lên vai tôi, nàng lẩm nhẩm như tự nói với mình:
– Sao em yêu phải một người như anh chứ?!
Tôi mỉm cười, níu tay nàng ôm mình thật chặt, rồi kéo ga lao vút đi.