47. Chương 47: Buổi tập đầu tiên

Số Đỏ

Chương 47: Buổi tập đầu tiên

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sân bóng Hoa Lư, Đinh Tiên Hoàng, 16h00.
“Hotboy đến rồi…”
“Hôm nay chỉ đi với một đứa thôi, đúng giờ thế…”
Dắt tay Vân Nhu bước ra khỏi phòng thay đồ, từ xa tôi đã nghe thấy tiếng bàn tán của nhóm bạn trong đội bóng và đội cổ vũ. Nhưng lạ lùng thay, nhìn Vân Nhu, tôi thấy nàng vẫn nắm tay tôi rất tự nhiên. Chẳng phải nàng luôn ngượng ngùng khi bị người khác nhìn sao?! Để mắt tới mấy cô gái ngồi bệt trên cỏ, khoe đôi chân thon dài như ngọc, tôi thầm cười khổ. Chắc đây là chiêu “đánh dấu lãnh thổ” của mình đây.
Một người phụ nữ bước ra khỏi nhóm, dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn. Dù chưa từng gặp, tôi đoán đây là cô Quyên, giáo viên Khối 10.
– Hai em kia, biểu diễn thời trang hả?! Nhanh vào nhóm, khởi động đi.
– Dạ. – Vân Nhu vội rời khỏi tôi, chạy đến bên Thanh Thuỷ.
– Tình chàng ý thiếp dữ… – Thuỷ trêu chọc.
– Vô duyên. Cô la bây giờ…
Tôi nhanh chóng quay về phía đội bóng. Hai mươi mốt thành viên đã sẵn sàng, chỉ chờ tôi đến.
– Chào mừng em quay lại… Em đến đây, tôi giới thiệu em với đội bóng. – Thầy Đạt vỗ vai tôi nói.
– Đây là em Đỗ Hồng Phi, đội trưởng. Phi và Phương đều là tiền đạo.
Thằng Phương cười tủm tỉm nhìn tôi. Phi lại dành cho tôi một ánh mắt dò xét.
– Huyến, Ngọc, Đức… Tiền vệ phòng ngự.
– Thắng, Kha, Minh là… hậu vệ cánh.
Và…
Thầy Đạt lần lượt giới thiệu mười tám thành viên còn lại. Thầy tiếp tục nói với tôi:
– Hiện tại em là thành viên dự bị. Thầy cần quan sát quá trình tập luyện của em trước khi sắp xếp. Em có ý kiến gì không?!
– Dạ không ạ. – Tôi gật đầu.
– Tốt, vậy cùng các bạn khởi động đi. Sau đó chạy 5 vòng sân làm nóng…
Tôi gia nhập vào đội bóng bắt đầu khởi động. Phương lén lại gần tôi, nói:
– Cố mà thể hiện để vào đội hình chính, còn chơi với tao… Tao không thèm để mắt tới tụi nó.
Tôi vươn người làm động tác uốn lưng, nói:
– Mày nghĩ vậy sao?! Đá bóng là cả đội, lẻ tẻ một hai người làm được gì chứ?!
– Mẹ… tụi nó bợ đít thằng Phi… cô lập tao… – Phương gầm gừ. – Hừ… tao giành được bóng, cũng không thèm truyền cho tụi nó.
Tôi quay nhìn thì bắt gặp ánh mắt của Phi – đội trưởng đội bóng đang nhìn mình. Hắn cao lớn như tôi và Phương, chân cẳng cuồn cuộn cơ bắp đúng chuẩn một cầu thủ. Ánh mắt hắn nhìn tôi rồi nhìn Phương lóe lên vẻ lạnh lùng khó chịu. Tôi thở dài quay qua Phương nói:
– Xem ra muốn thể hiện cũng không dễ đâu.
– Yên tâm đi. Tao giúp mày là được thôi. – Phương cười xòa.
Khởi động xong, Phi dẫn đầu đội bắt đầu chạy quanh sân. Các thành viên khác đều cố giữ tốc độ chạy theo Phi. Chỉ có tôi và Phương chạy thong thả ở cuối. Với tôi, năm vòng sân Hoa Lư chẳng là gì. Nhưng không phải ai cũng như tôi… Sau hai vòng, hầu hết mọi người đều chậm lại. Tôi và Phương dần vượt lên, ngang với Phi. Phi nghiến răng tăng tốc, vẫn không thể bỏ lại hai đứa tôi. Cả ba cùng hoàn thành năm vòng đầu tiên. Năm vòng chẳng đủ để tạo ra sự khác biệt thể lực giữa ba đứa.
– Mày bớt hút thuốc đi… Chạy năm vòng mà thở nặng thế… – Tôi vỗ vai Phương nói.
– Tao bỏ mấy hôm nay rồi. – Phương nói.
– Thật sự?! Có phải chị Vi bắt bỏ không?!
– Ha ha… – Phương chỉ cười, không trả lời.
Lúc này cả đội đã về đến đích, đứa nào cũng thở hổn hển. Nhìn những khuôn mặt mệt mỏi tái xanh, tôi thấy hơi thất vọng. Đối với tôi, sức mạnh của một đội bóng sáu phần là thể lực, ba phần là chiến thuật và chỉ một phần là kỹ thuật. Đội bóng trường có thể lực trung bình yếu hơn nhiều so với đội cũ của tôi.
– Xếp hình tròn đi… – Phi vỗ tay hô lớn.
– Tới rồi đây… – Phương lẩm bẩm vừa đủ cho tôi nghe.
Mọi người theo hiệu lệnh xếp thành vòng tròn lớn, cách khoảng 1,5 mét. Tôi không lạ gì bài tập “lùa vịt” này. Bài tập đơn giản nhưng phổ biến, từ trẻ em đá banh nhựa đến cầu thủ siêu sao thế giới đều sử dụng. “Lùa vịt” nâng cao kỹ năng chặn bóng, tâng bóng, chuyền ngắn, đòi hỏi tốc độ nhanh nhạy chính xác.
– Hai người, Phương và Tuấn Phong sẽ bắt bóng đầu tiên… – Phi lạnh lùng nói.
Thầy Đạt không phản đối, ném trái bóng cho Phi. Phương hậm hực cùng tôi bước ra giữa vòng tròn. Phi bắt đầu chuyền bóng. Dù có hai người, nhưng trong vòng tròn lớn như vậy thật khó chạm kịp bóng. Trái bóng lao qua lại như chơi đùa trước mặt hai đứa tôi. Mười bảy cặp chân nhảy múa, mười bảy cái miệng cười hô hố khoái chí.
Tôi nhíu mày, khoác vai Phương nói nhỏ. Nó gật đầu. Tôi và nó tách ra đứng song song, bắt đầu di chuyển theo bóng. Được hai vòng, đột nhiên không báo trước, tôi và Phương cùng đảo chiều ngược lại… Huyến trung vệ vừa nhận bóng liền bị bất ngờ không kịp đổi hướng thì trái bóng đã bị Phương bắt được.
– Hừ, vô dụng… – Phi hậm hực nói.
Huyến nhăn nhó, gãi đầu bước vào trong, còn Phương quay ra thế chỗ. Bóng tiếp tục lăn. Lần này trong vòng tròn có một đồng bạn, nhưng không ai muốn nhường chỗ cho nó. Chiến thuật đánh đôi của tôi không thể áp dụng với kẻ không nghe lời. Sự dằn co lại tiếp tục. Như ngầm hiểu nhau, cả đàn mười sáu thằng hoàn toàn không truyền bóng qua Phương. Chúng sợ Phương giở tiểu xảo giải cứu cho tôi…
Tôi vẫn thoải mái qua lại, hơi thở bình thường nhưng Huyến vừa vào đã đuối sức khò khè. Tôi thấy Huyến nhìn Phi như cầu cứu. Phi âm thầm gật đầu. Tôi hít sâu tập trung… Khi trái bóng cắt nửa vòng tròn lăn về phía Phi, tôi ngay lập tức lao người qua… không đuổi theo bóng, mà chặn trước người Huyến. Đúng như dự đoán, bóng được Phi trả lại nhanh như cắt, lao thẳng vào chân một thằng trong nhóm, bật ngược ra… bị tôi chặn ngang.
– Anh Phi… anh truyền nhanh vậy ai đỡ kịp?! – Thằng Đức hậu vệ bị tôi bắt bóng liên nhăn nhó than phiền.
– Hừ…
Phi không thèm trả lời, hậm hực nhìn tôi. Kế hoạch hy sinh một đồng bạn của hắn dĩ nhiên không phải để cứu tôi. Tôi nhún vai cười, bước vào chỗ trống dành cho mình.
– Phong…
Đột nhiên Phương kêu lên nhắc nhở, tôi quay người thật nhanh, liền thấy trái bóng từ phía Phi lao vùn vụt thẳng vào chân mình. “Chát”. Một tiếng vang nhỏ, trái bóng xoáy tròn rồi dừng lại dưới đế giày tôi.
– Hay lắm… – Phương khen một câu làm mặt Phi đen lại.
– Cảm ơn nha…
Tôi vừa cười với Phi vừa tâng bóng lên mũi giày tránh thằng Đức lao lại phục thù. Trái bóng nhẹ nhàng tránh qua mũi chân nó, lướt qua lưng Huyến rớt xuống trước chân Phương.