48. Hồi 48: Cuộc Đấu Đôi

Số Đỏ

Hồi 48: Cuộc Đấu Đôi

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe lời Phi dặn dò thằng Đức, tôi siết chặt hàm răng tức giận. Chỉ ba lần thôi. Nếu không cắn, bọn nó sẽ tưởng mình là mèo bệnh. Chưa đợi mũi giày của Đức chạm đất, tôi thu chân đá mạnh. Quả bóng như tia chớp phóng thẳng vào mặt Phi… "Bịch" một cú giữa mặt khiến nó choáng váng, chưa kịp kêu lên đã ngã lăn ra. Quả bóng bật ngược, rơi đúng chân Phương.
– Mày… Mày định làm gì?! – Phi mặt đỏ bừng, mắt trợn lên, gầm lên.
– Chỉ đá tường thôi… – Tôi nhún vai, giả vờ ngây thơ.
– Đá tường con bà mày… – Phi nghiến răng, nhảy xổ vào tôi.
Phi chưa kịp chạm áo tôi thì Phương đã lao tới, đứng chắn ngay trước mặt nó. Đôi mắt trợn ngược, nó cất giọng:
– Tao nhịn mày lâu rồi. Lại gần nữa, tao sẽ khiến mày tan xương.
Dưới ánh mắt giận dữ của Phương, Phi hơi khép nép, lùi lại. Thầy Đạt đang nói chuyện với cô Quyên ở xa liền chạy đến. Nhóm bạn nữ đội cổ vũ cũng kéo nhau sang xem trận cãi nhau.
– Thôi… Các em đang làm gì thế?! – Thầy Đạt quát lên.
Phi nhìn tôi lướt qua, ánh mắt buồn bã, nói với thầy Đạt:
– Hai học sinh Phương và Phong không có kỷ luật, chơi xấu chèn ép thành viên khác. Em đề nghị đuổi hai người khỏi đội bóng trường.
– Mày… đồ chó má… – Phương nghiến răng ken két, toan lao tới, nhưng tôi đã giữ chặt nó lại.
– Thầy thấy chưa… Những đứa không có kỷ luật như vậy, thầy không quản nổi… – Phi cười nhếch mép, nhìn tôi và Phương nói.
Thầy Đạt nhíu mày, nhìn tôi và phương. Nếu là học sinh khác, thầy có lẽ không cần suy nghĩ nhiều như thế…
– Lời của bạn Phi có đúng không?! – Thầy Đạt quay sang hỏi tôi.
Tôi bước lên trước thầy, nói thẳng:
– Đúng hay sai tôi không muốn tranh cãi. Chỉ có hai cái miệng, làm sao đấu lại mười bảy cái. Tôi chỉ muốn nói… Nhà trường muốn đội bóng năm nay đạt thành tích tốt, điều quan trọng đầu tiên là điều chỉnh đội hình, loại bỏ những cá nhân không phù hợp. Theo tôi, bạn Phi không thích hợp làm đội trưởng.
– Phì… Vậy Phong muốn làm đội trưởng sao?! Có giỏi không?! – Phi cười nh smirk, trêu chọc.
– Tại sao tôi nói Phi không phù hợp?! – Thầy Đạt hỏi.
– Thứ nhất, về chiến thuật. Đội trưởng phải đứng ở vị trí quan sát toàn sân, tức vị trí tiền vệ phòng ngự. Phi là tiền đạo cánh, không thể nhìn bao quát được.
– Cái đó… chỉ là vị trí thôi. – Thầy Đạt ngập ngừng. – Có thể thay đổi được mà.
– Dĩ nhiên có thể thay đổi, nhưng vị trí ban đầu không phải ngẫu nhiên. Nó dựa vào sở trường của mỗi người. Liệu vì cái chức đội trưởng mà thay đổi vị trí, liệu có ảnh hưởng đến sức mạnh đội không?!
Thầy Đạt nhíu mày suy nghĩ, tôi tiếp tục:
– Thứ hai, về tính cách. Đội trưởng phải khoan dung, rộng lượng, không nhỏ mọn. Phải là chất keo gắn kết đội, không phải chia rẽ. Đội chúng ta đá với nhau hơn một năm, đủ để thầy đánh giá tinh thần đoàn kết.
Thầy Đạt nhíu mày, mắt nhìn Phi đầy phân vân. Tôi biết thầy vốn là huấn luyện viên bất đắc dĩ, chỉ là nhiệm vụ của nhà trường… Có nhiều chuyện thầy không thể nhìn thấy từ bên ngoài. Tôi nói thêm:
– Thứ ba, đội trưởng phải có kỹ thuật, thể lực vượt trội hơn người khác, xứng đáng dẫn dắt cả đội.
– Ha ha… Vậy Phong muốn đấu kỹ thuật với tôi sao?! – Phi cười khinh thường. – Đấu gì cũng được… nhưng kẻ thua phải rời đội. Thế nào?!
"Đấu đi…"
"Đấu đi…"
"Đấu đi…"
Cả nhóm hô vang. Thầy Đạt và cô Quyên nhíu mày, lúng túng.
Tôi biết, mình đưa ra thách thức, Phi nhất định không chọn đấu thể lực. Lần trước tôi đã thể hiện sức mạnh vượt trội. Nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Vân Nhu và Thanh Thuỷ, tôi gật đầu trấn an họ.
– Được thôi. – Tôi đáp.
– Nếu thua, cả bọn tao đi. – Phương cất giọng.
– Khoan… – Thầy Đạt định nói, nhưng cô Quyên đã ngăn lại.
– Để chúng đấu. Tuổi trẻ mà không phục nhau, khó có thể cùng hướng tới được. – Cô Quyên nói.
Thầy Đạt nghĩ rồi gật đầu:
– Được… Tôi sẽ làm trọng tài. Nhưng dù thắng thua thế nào, mọi chuyện cũng dừng lại đây. Coi như cơ hội học hỏi lẫn nhau.
Thấy ba đứa chúng tôi nhất quyết, thầy Đạt thở dài:
– Mỗi người đề xuất một lần thi đấu. Chưa có kết quả, lần thứ ba do tôi đề xuất.
– Được. Lần đầu tiên tôi đề xuất. – Phi nhếch mép nhìn tôi nói.
– Ok. – Tôi nhún vai, thờ ơ.
– Nhìn cái thùng rác kia không?! – Phi chỉ tay về phía cuối sân, nói. – Mỗi người ba quả bóng, trúng nhiều là thắng.
Tôi nhìn cái thùng nhựa lớn có nắp, cách tôi khoảng 45 mét. Không quá xa. Tôi cười, gật đầu.
Phi nhếch mép cười, lấy quả bóng từ bạn đặt xuống cỏ. Phi chạy hai bước, sút mạnh. Quả bóng xé gió bay đi… "Bịch" trúng ngay miệng thùng, vang lên.
– Wao, hay quá… – Đám bạn nữ vỗ tay reo hò ầm ĩ.
Phi tự đắc, sút quả thứ hai. "Bịch" trúng, đẩy thùng nghiêng nghiêng lên bệ xi măng. Quả thứ ba, "Bịch" thùng đổ sụp xuống nền xi măng, nắp bật tung.
– Đá hay lắm… – Tôi thật lòng khen ngợi Phi, coi chừng không thể xem thường đội trưởng như nó.
Có đứa định chạy lại dựng thùng lên, nhưng Phi ngăn lại:
– Để nguyên đó… đến lượt Phong. Đá đi.
Mọi người ngỡ ngàng nhìn Phi. Cái thùng đổ xuống, mục tiêu giờ chỉ còn một nửa, tỷ lệ trượt cao hơn nhiều.
– Nhưng thùng đổ rồi, không công bằng… – Vân Nhu tức giận xen vào.
Phi nheo mắt nhìn Vân Nhu, cất giọng:
– Này em gái… luật là đá trúng thùng. Chẳng có luật nào nói phải dựng lại… Phong có thể không đá… tức là thua, cút đi.
Thái độ ngông nghênh của Phi khiến bao nhiêu thiện cảm của đám bạn nữ tan biến. Ngay cả bạn bè trong đội cũng tỏ vẻ không hài lòng. Tôi nhìn thấy hết… Tôi không chỉ muốn hạ uy thế của Phi, mà còn muốn giành lấy lòng tin của mọi người.
– Thầy thấy… không hợp lý…
Thầy Đạt định lên tiếng, nhưng tôi đã bước ra nói:
– Không sao. Tôi làm được.
Nhận ba quả bóng từ tay Phương, xếp chúng thẳng hàng. Tôi lùi lại một bước, mắt nhắm thẳng mục tiêu… Đám bạn nữ nắm tay nhau hồi hộp như ngừng thở. Tôi chợt động…
"Phanh… Phanh… Phanh…"
Ba cú sút liền kề. Ba quả bóng biến thành ba vệt trắng vẽ cung tuyệt đẹp trên không… Vân Nhu nắm chặt tay Thuỷ, mắt mở tròn nhìn theo. Cả đám bạn nữ như ngưng thở… Đám trai há miệng không khép lại… Chỉ có Phương và tôi vẫn ung dung, như không liên quan.
"Bịch… Bịch… Bịch… Bịch…" Ba quả bóng lần lượt lao thẳng vào miệng thùng, dội ngược lại tạo nên vô số tiếng vang.
– Wao… Anh Phong thắng rồi…
– Thắng rồi…
– Đẹp quá đi… Trời ơi…
Tiếng reo hò vang dội làm mặt sân Hoa Lư như rung chuyển. Thằng Phi mặt xám, đứng im.