Sổ Tay An Toàn Lao Động
Chương 16: Tà vật
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi hoàn hồn, Lâm Chiếu Hạc mới nhận ra trong nhóm chỉ còn lại một mình cậu, Trang Lạc vốn luôn đi bên cạnh giờ đã biệt tăm.
Lâm Chiếu Hạc cảm thấy căng thẳng vì môi trường xung quanh, cậu vội vàng lấy điện thoại di động ra, muốn gọi cho Trang Lạc.
Số đã gọi được nhưng không ai bắt máy, Lâm Chiếu Hạc đưa tay lau nước mưa trên mặt, mím môi, lại bấm gọi thêm một số khác.
Tiếng tút tút vang lên bên tai khiến cậu hơi giật mình, cậu đang gọi điện cho Trương Tiêu Tiêu đã mất tích, lúc này chiếc điện thoại tưởng chừng đã tắt ngấm lại đổ chuông ——
Trong lúc Lâm Chiếu Hạc đang suy nghĩ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thì giữa cơn mưa, cậu nghe thấy một tiếng vang loáng thoáng —— chính là tiếng chuông điện thoại của Trương Tiêu Tiêu, âm thanh lúc gần lúc xa, thoắt xa thoắt gần.
Lâm Chiếu Hạc cẩn thận lắng nghe hồi lâu, cuối cùng mới xác nhận, tiếng điện thoại di động của Trương Tiêu Tiêu phát ra từ trong quan tài.
Những người đưa tang khác hoàn toàn không nghe thấy âm thanh này, không ai có bất kỳ phản ứng nào. Lâm Chiếu Hạc vốn muốn dừng lại xem xét nhưng lại bị người phía sau không ngừng đẩy cậu về phía trước.
Cậu nhìn lên, thấy phía trên là một ngọn núi cao vút chìm trong màn đêm. Ngọn núi nhọn hoắt, giống như một cái miệng khổng lồ, và đích đến của bọn họ chính là giữa cái miệng đó.
Tiếng nhạc phát ra càng lúc càng buồn, cảnh vật xung quanh dần hiện ra rõ nét. Lâm Chiếu Hạc để ý xung quanh toàn những ngôi mộ lớn nhỏ, có lẽ đây chính là nghĩa địa của thôn.
Lâm Chiếu Hạc còn muốn quan sát kỹ hơn thì người phía sau đột nhiên túm chặt hai cánh tay cậu, lôi đi.
Ngay sau đó, Lâm Chiếu Hạc bị kéo đến một khoảng đất trống trước nghĩa địa, cuối khoảng đất đó là một cái hố tối đen, bên cạnh là một bức tường đá khổng lồ, phía trên khắc chi chít chữ, trời quá tối nên Lâm Chiếu Hạc không nhìn rõ lắm.
Những người dân khác cũng không để ý, bọn họ đứng vây quanh khoảng đất trống.
Lúc này Lâm Chiếu Hạc mới sực nhớ tiếng chuông điện thoại vừa nãy vang lên từ trong quan tài, liền hét lên: “Trương Tiêu Tiêu trong quan tài —— Mấy người chôn nhầm người rồi đấy!”
Trưởng thôn lạnh lùng nhìn cậu, làm ngơ trước tiếng la của Lâm Chiếu Hạc. Tiếp theo, ông ta ra hiệu. Những người dân đứng cạnh đồng loạt tiến lên, nhấc bổng Lâm Chiếu Hạc lên, sau đó mở một cỗ quan tài khác, bất chấp Lâm Chiếu Hạc giãy giụa, họ nhét cậu vào trong.
“Cứu mạng, cứu mạng —— Mẹ kiếp! Tôi còn sống sờ sờ, mấy người muốn làm gì hả?!” Lâm Chiếu Hạc dùng hết sức bình sinh chống cự, nhưng người dân trong thôn thực sự quá đông, một mình cậu khó lòng chống cự nổi, rất nhanh đã bị nhốt kín trong quan tài, tiếp theo là tiếng ầm ầm, như có người đang dùng đinh đóng nắp quan tài lại.
Lâm Chiếu Hạc cực kỳ bực bội, không phải bởi vì cậu bị nhốt vào trong quan tài mà là vì cổ lại cứng đờ, cậu tức giận chửi ầm lên, vừa chửi vừa đạp vào quan tài, khiến cỗ quan tài không ngừng rung lắc, như một con ếch xanh đang tức giận.
Tề Danh ở phía xa nhìn thấy tất cả, cậu ấy và thủ lĩnh của mình ngồi xổm trên đỉnh núi, nói nhỏ: “Cảm giác như cỗ quan tài sắp bị cậu ấy đạp nát đến nơi rồi.”
Trang Lạc nói: “Không phải cậu nói là đã đi rồi sao?”
Tề Danh: “Tôi nói với cậu ấy rồi, nếu đột nhiên cậu ấy có lương tâm…”
Trang Lạc: “…”
Tề Danh khổ não: “Lần này rắc rối rồi, có nên cứu cậu ấy ra không?”
Trang Lạc: “Bên Từ Uyên sao rồi?”
Tề Danh nhìn vào điện thoại: “Vừa xuất phát.”
Vừa nói xong liền thấy một người bước ra từ chỗ tối, chính là Từ Uyên đã biến mất suốt một ngày một đêm qua, khuôn mặt anh chìm trong bóng tối, không thể nhìn rõ biểu cảm.
“Đến rồi?” Tề Danh nói.
Từ Uyên “ừm” một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía khe núi xa xa, anh thấy vô số người mặc áo đen như những linh hồn lang thang, tầng tầng lớp lớp bao vây khe núi.
Vậy hai cỗ quan tài vốn chuẩn bị cho cha mẹ anh, giờ lại dùng để chứa người khác.
Ở cái hố bên cạnh có một bức tường đá đen kịt, anh đã từng nhìn thấy bức tường đá này rồi, phía trên ghi chép đầy đủ tên tuổi của cả dòng họ, nhưng không có tên anh ấy. Anh đã từng hỏi cha mẹ rằng bức tường đá này dùng để làm gì.
“Sau này con yêu sẽ hiểu.” Người mẹ cười một cách bí ẩn, dịu dàng đưa tay xoa đầu anh, “Chỉ những người ưu tú nhất trong thôn mới có thể được khắc tên lên đó.”
Trên tường đá có thứ gì đó đang cựa quậy, Từ Uyên chăm chú nhìn, thấy một pho tượng đá —— Một pho tượng giống hệt pho tượng đá ở nhà thờ tổ, nó từ từ cựa quậy, chen chúc từ trong tường đá bò ra, đầu tiên là những bàn tay và tứ chi người, tiếp đến là thân thể khổng lồ, cuối cùng là cái đầu…
Nếu Lâm Chiếu Hạc thấy cái này thì cậu sẽ nhận ra đây chính là pho tượng đá mà cậu đã nhìn thấy ở nhà thờ tổ.
Từ Uyên như mê mẩn nhìn chằm chằm vào pho tượng thần, anh nhìn thấy vài hình nhân giấy từ trong đám người kia bước ra, nhấc quan tài lên rồi định đặt vào trong hố.
Sau khi nhìn thấy bộ quần áo của những hình nhân nhỏ bé kia, cơ thể Từ Uyên khẽ run lên. Trong đó có hai hình nhân ăn mặc y hệt cha mẹ anh, thậm chí anh còn nhìn thấy những người thân khác của mình trong đám hình nhân nhỏ bé ấy.
Nhưng rốt cuộc đám hình nhân này là thứ gì, Từ Uyên suy nghĩ mãi không hiểu, tiếng nhạc cũng tắt hẳn, chỉ còn tiếng mưa rơi văng vẳng bên tai anh. Anh đứng yên tại chỗ, toàn thân cứng đờ, trông hơi giống với những người dân trong thôn.
Quan tài của Lâm Chiếu Hạc và Trương Tiêu Tiêu đã bị ném xuống hố, pho tượng thần đang vặn vẹo chỗ tường đá vô cùng hứng khởi, như là dã thú sắp ăn thịt con mồi, hận không thể xông lên cắn xé tế phẩm.
“Anh nhìn thấy gì?” Tề Danh hỏi. Đọc Full Tại Truyenfull.vison
Từ Uyên: “Cậu không nhìn thấy?”
Tề Danh lắc đầu: “Đương nhiên là tôi không nhìn thấy.”
Từ Uyên mô tả sơ qua những gì mình thấy một chút, anh lại hỏi Tề Danh nhìn thấy được gì. Tề Danh lại nói mình chẳng thấy gì sất, chỉ thấy một đám người đứng im không nhúc nhích ở đó.
“Vậy có thấy ai là người nhấc quan tài không?” Từ Uyên hỏi.
Tề Danh đáp: “Thôn dân.”
Từ Uyên im lặng một lát, mô tả sơ qua đặc điểm của những người dân trong thôn. Tề Danh gật đầu: “Đúng vậy, không phải anh nhìn thấy rất rõ ràng sao?”
Từ Uyên nghe vậy, bả vai anh không ngừng run rẩy, trông như đang cười, mà cũng như đang khóc. Nước mắt và nước mưa hòa vào nhau, khó lòng phân biệt. Anh nói: “Tôi chết cũng không uổng phí.”
Tề Danh nhíu mày: “Không chờ được nữa, phải đi xem thôi.”
Trang Lạc bình thản nói: “Nhiều người dân như vậy, đánh không nổi đâu.”
Tề Danh: “Vậy phải làm sao chứ, không thể trơ mắt nhìn họ chôn sống anh Lâm và Trương Tiêu Tiêu được, đúng không?”
Trang Lạc: “Chờ một chút.”
Tề Danh thầm nghĩ chờ cái gì, đợi thêm nữa thì thi thể Lâm Chiếu Hạc hóa thành cây rồi. Nhưng hiện tại cậu ấy cũng chẳng có cách nào hay hơn, đành phải kiên nhẫn chờ đợi như lời Trang Lạc nói.
Tế phẩm được đưa xuống hố chính là thức ăn của thần linh. Thần linh vốn nên hiền hòa, nhưng giờ đây trên mặt lại lộ ra nụ cười đầy tham vọng. Nó hạ tay xuống, vươn tay về phía cỗ quan tài đầu tiên, nhấc nắp cỗ quan tài đầu tiên lên, ôm người bên trong ra, chính là Trương Tiêu Tiêu đã mất tích.
Trương Tiêu Tiêu bị cảnh tượng trước mắt dọa cho hồn bay phách lạc. Hôm đó cậu ta đột nhiên mất đi ý thức, lúc tỉnh lại lần nữa thì phát hiện mình bị nhốt kín trong quan tài, lại còn dựa vào tần suất rung lắc và âm thanh, chắc chắn là đang trên đường hạ táng. Sau đó điện thoại Trương Tiêu Tiêu đổ chuông, là Lâm Chiếu Hạc gọi tới. Trương Tiêu Tiêu mừng như điên mà bắt máy, nhưng đầu dây bên kia đột nhiên cúp máy ngang. Trương Tiêu Tiêu gọi lại nhưng dường như tín hiệu bị ảnh hưởng, không thể gọi được. Lúc Trương Tiêu Tiêu tuyệt vọng, cho rằng mình sẽ bị chôn sống thì nắp quan tài đột nhiên bật mở. Cậu ta nghĩ mình được giải cứu, nụ cười trên mặt chưa kịp giữ được ba giây thì một lần nữa khóc rống nghẹn ngào —— Mẹ kiếp! Cái này là cái quái gì thế này, cả đời này cậu ta chưa từng thấy thứ gì kinh khủng đến vậy!
“Cứu mạng —— Cứu mạng với ——” Trương Tiêu Tiêu bị tóm lấy eo, tiếng kêu thảm thiết vang lên. Cậu nhìn xung quanh, tất cả mọi người đều mặc áo đen, cậu không hề nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc nào. Cậu ta lại nhìn sang con quái vật đang giữ mình, rồi nó bắt đầu hướng về phía cỗ quan tài khác, có lẽ tiếp theo nó sẽ mở nắp quan tài ra, lôi người nằm bên trong ra ngoài.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo nằm ngoài dự đoán của Trương Tiêu Tiêu, chỉ thấy vật kia vươn tay thẳng tắp về phía quan tài —— thậm chí còn không thể chạm tới cỗ quan tài.
Tất cả người dân trong thôn chứng kiến cảnh này đều ngây người, Trương Tiêu Tiêu cũng không ngoại lệ, thậm chí cậu ta còn quên cả giãy giụa.
Thứ kia —— Trương Tiêu Tiêu thật sự không muốn gọi nó là thần linh, không còn nghi ngờ gì nữa, nó bất ngờ nổi giận, phát ra tiếng gào thét chói tai, lần nữa vươn tay về phía quan tài… Và cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi nó lại thất bại.
Các thôn dân nhìn thấy cảnh này đều lộ vẻ sợ hãi tột độ, đặc biệt là trưởng thôn đang đứng phía trước, như muốn hét to: “Không thể nào, làm sao có thể —— Làm sao ngài ấy lại không tin được ——”
“Nhất định là cỗ quan tài có vấn đề, mấy người, mau đến mở quan tài ra ——” Giọng trưởng thôn run rẩy, quỳ sụp xuống trước pho tượng đá mà cúi lạy dập đầu.
Những người khác nhanh chóng chạy đến cỗ quan tài của Lâm Chiếu Hạc, dường như là để đập nó ra. Chỉ trong chốc lát, nắp quan tài của Lâm Chiếu Hạc đã bị đập nát bét.
Lâm Chiếu Hạc đang ở trong quan tài, vẫn còn đạp vào vách, cũng bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc. Cậu đang nghĩ không biết là do sức mình quá lớn hay chất lượng quan tài quá kém, thì bị một đám người như phát điên kéo ra khỏi quan tài.
“Mấy người làm gì vậy?” Lâm Chiếu Hạc giật mình, “Tôi đang nằm yên ổn bên trong mà…”
Rõ ràng vừa nãy họ còn nhét cậu vào, giờ lại như phát điên mà ôm cậu ra, khiến cậu hoảng sợ.
“Nó ở đây! Nó ở đây!!!” Trưởng thôn lao đến trước mặt Lâm Chiếu Hạc, muốn đẩy cậu về phía trước.
Lâm Chiếu Hạc vẫn chưa hiểu chuyện gì: “Cái đồ thần kinh này ông đang làm cái quái gì vậy?!” Cậu nhìn lại bốn phía, phát hiện những người dân trong thôn xung quanh mình đều đang run rẩy quỳ lạy trước một bức tường đá, như thể có một con quái vật đáng sợ ở trên đó vậy.
Nhưng Lâm Chiếu Hạc không thấy gì cả, chỉ là một bức tường đá bình thường mà thôi. Mà lúc này đồng nghiệp Trương Tiêu Tiêu của cậu đang bị dán chặt lên tường, miệng còn hô hào cứu mạng.
“Thôi rồi!” Lâm Chiếu Hạc vỗ tay bộp một cái, đưa ra kết luận kinh điển như trong mấy bộ phim ma Việt Nam: “Trúng độc tập thể!”
Trương Tiêu Tiêu: “…” Ngài đúng là bá đạo.
—————————————-
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Chiếu Hạc: Tôi đã nói với mấy người là không được ăn uống bừa bãi, giờ thì hay rồi, cả thế giới này chỉ còn mình tôi tỉnh táo.
QAQ Tôi rất thích con mèo lớn và con mèo nhỏ ở nhà, nếu mỗi lần bọn nó tỉnh lại mà không ngủ ngay trên đầu tôi thì tốt hơn. Vừa mở mắt dậy đã thấy một đống lông vàng rực.