Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Đêm Dịu Dàng và Kế Hoạch Sâu Xa
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thế nào? Mạnh Thải Kỳ đã đến thành phố S rồi sao? Tốt lắm, tiếp theo có thể sắp xếp cho cô ta và Hà Tiên Dương một cuộc gặp gỡ thật ‘tình cờ’. Lúc trở về, tôi hy vọng hai người bọn họ lửa tình lâu năm có thể một lần nữa cháy trở lại.”
Thường Mạn Tinh ngắt điện thoại, cười một cách khó hiểu, uống một ngụm hồng trà trên bàn, đưa mắt nhìn ra đại dương xanh thẳm phía xa. Không biết nhìn thấy gì, khóe môi cô lại khẽ nở một nụ cười nhẹ.
Gió biển lướt nhẹ qua người cô. Trên bờ cát xa xa, một thiếu niên cao gầy đang ôm ván lướt sóng đi tới. Nhìn thấy Thường Mạn Tinh ngồi trên ban công, thiếu niên ngẩng đầu nhìn qua, thấy cô đang vẫy tay với hắn, hắn lập tức bước nhanh về phía biệt thự. Trong chốc lát, Thường Mạn Tinh liền nghe được tiếng bước chân trên cầu thang, thiếu niên mang theo hơi thở thanh xuân đang dần bước đến.
“Mẹ đứng dậy đi.”
Hà Vị Minh đứng cạnh cô, chân tay dài lóng ngóng đứng cứng một chỗ, trông hơi ngốc nghếch. Sau khi Thường Mạn Tinh bày tỏ tình cảm với hắn, Hà Vị Minh liền luôn ở trong trạng thái này. Nhìn thấy Thường Mạn Tinh là đôi mắt sáng rực, nhưng khi cô nhìn về phía hắn, hắn lại không dám đối diện, lập tức quay đầu đi. Dáng vẻ rất muốn lại gần Thường Mạn Tinh, muốn đến mức không chịu nổi, nhưng khi định lại gần thì hắn lại cố tình dừng lại, sau đó lại tiếp tục vây xung quanh cô, giống như trên người cô có một bức tường vô hình ngăn cách khiến hắn không thể chạm vào.
Thường Mạn Tinh hai ngày nay nhìn thấy Hà Vị Minh cứ luôn ở trạng thái kỳ lạ này, thật sự không hiểu trong lòng hắn đang nghĩ gì. Chẳng qua cô cũng không bận tâm lắm, dù sao cô vẫn còn nhiều việc phải chuẩn bị, cho nên cũng không muốn chấp nhặt mấy chuyện nhỏ nhặt với hắn.
Nhưng Hà Vị Minh thì sao? Hắn quá mức trân trọng và yêu thích Thường Mạn Tinh, thế nên sau khi nhận được sự chấp thuận của cô, hắn càng thêm lúng túng tay chân, rất giống một con quái thú nhỏ chỉ dám bảo vệ kho báu mà không dám chạm vào dù chỉ một chút. Hơn nữa những việc Hà Vị Minh từng trải qua cũng quyết định một phần tính cách của hắn. So với những thiếu niên cùng tuổi còn ngây thơ, suy nghĩ của hắn lại có phần phức tạp hơn nhiều.
Đứng trong chốc lát, Hà Vị Minh mới ngồi xuống cạnh Thường Mạn Tinh. Thường Mạn Tinh nhìn thấy dáng vẻ của hắn như vậy, cô liền cảm thấy buồn cười, không nhịn được muốn trêu chọc tên nhóc này một chút. Tuy rằng bình thường Hà Vị Minh hay tỏ vẻ mặt lạnh, nhưng thật ra lại là một người rất dễ nói chuyện, hoặc là nói có rất nhiều chuyện hắn không thèm để ý, muốn khiến hắn tức giận thì nhất định phải là một chuyện gì đó vô cùng nghiêm trọng. Nhưng khi trêu đùa tên nhóc này phải chú ý quan sát kỹ một chút, nếu như đùa quá trớn, trái lại sẽ thành phản tác dụng.
Cho nên sau khi Thường Mạn Tinh chủ động tiến thêm một bước, thái độ của cô cũng không hề thay đổi, vẫn như mọi khi, hai người không có chút tiến triển nào, ngay cả trước đây Thường Mạn Tinh thường xuyên thân mật với hắn, hiện tại cũng không còn chủ động nữa. Hà Vị Minh thì lại đang rơi vào một trạng thái kỳ lạ, càng sẽ không chủ động lại gần cô. Hai người quả thực không còn thân cận như lúc trước.
Không khí kỳ lạ như thế đã trôi qua mấy ngày, Hà Vị Minh cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại, bắt đầu thử tiếp cận Thường Mạn Tinh, nhưng lại vô cùng cẩn thận, như thể sợ cô bỗng nhiên chán ghét, đổi ý không muốn ở bên hắn nữa.
Lúc chạng vạng, hai người đi ra ngoài tản bộ. Thường Mạn Tinh đi phía trước, Hà Vị Minh theo sát phía sau. Cảm nhận được phía sau có một ánh mắt nóng rực truyền tới, Thường Mạn Tinh cố ý đi chậm lại một chút. Hà Vị Minh lại bước nhanh hơn hai bước, sánh vai cùng cô, khẽ chạm nhẹ ngón tay vào tay của Thường Mạn Tinh.
Thường Mạn Tinh cũng không quay đầu, tiếp tục nhìn về phía biển. Cô giang tay ra trước mặt Hà Vị Minh, giọng nói chứa đầy ý cười: “Này! Muốn nắm thì cứ nắm đi.”
Hà Vị Minh im lặng nắm lấy tay cô. Hai người đi dạo trên bờ cát vài vòng, phát hiện đã đến giờ ăn tối, hắn mới tiếc nuối buông tay Thường Mạn Tinh. Thường Mạn Tinh lau lau bàn tay bị lòng bàn tay ướt nóng của Hà Vị Minh làm cho ẩm ướt, lại giúp hắn lau tay một chút, sau đó mới ngẩng đầu lên hỏi: “Căng thẳng đến thế sao? Vậy về sau phải làm thế nào bây giờ?”
Hà Vị Minh chợt cứng đờ cả người: “… Lần sau sẽ không như vậy.”
Thường Mạn Tinh giơ đôi tay đã bị nắm đến đỏ ửng lên trước mặt hắn. Hà Vị Minh: “… Lần sau…”
Thời điểm duy nhất Hà Vị Minh tích cực chủ động nắm tay Thường Mạn Tinh chính là lúc cô đến bờ cát náo nhiệt bên kia để chơi đùa. Mỗi lần Thường Mạn Tinh nói muốn qua bờ bên kia uống rượu, Hà Vị Minh tuy rằng biểu cảm không thay đổi, nhưng Thường Mạn Tinh nhìn ra được hắn đang lo lắng. Sau khi vừa đến nơi đó, Hà Vị Minh lập tức sẽ ngồi cực gần cô, nắm lấy bàn tay còn lại của cô, chân cũng gác sang người cô mặc kệ sự chú ý của những người xung quanh. Thường Mạn Tinh vì muốn nhìn thấy dáng vẻ ngoài mặt thì lạnh lùng nhưng lại căng thẳng cuống quýt này của hắn, thế nên cô mới cố tình đến bờ bên kia uống rượu thêm vài lần.
Thường Mạn Tinh tự mình uống, thấy mỗi lần Hà Vị Minh đều chỉ có thể nhìn chằm chằm cô uống. Thường Mạn Tinh không khỏi cảm thấy hơi đáng thương, vì thế liền gọi cho hắn một ly rượu ít cồn, hơn nữa chỉ cho phép hắn uống một ly duy nhất.
“Mẹ say, nếu con cũng say, đến lúc đó hai con ma men chúng ta có thể làm ra chuyện gì thì không ai nói trước được đâu.”
Thường Mạn Tinh ngồi dưới ánh trăng, tựa đầu lên vai Hà Vị Minh, nói một cách mờ ám. Khiến tai Hà Vị Minh đỏ bừng. Bọn họ cũng không làm chuyện thân mật này, giống như là ước định chung của cả hai. Hà Vị Minh băn khoăn là bởi vì hắn cảm thấy trong tình huống này, nếu làm chuyện đó với Thường Mạn Tinh thì chính là không tôn trọng cô, cho nên hắn mới không muốn đi quá giới hạn. Mà Thường Mạn Tinh, cô cũng có tính toán riêng của mình. Chờ đến lúc bọn họ trở về, chờ đến khi Hà Vị Minh biết được thân thế của hắn, quan hệ của hai người bọn họ sẽ có nhiều thay đổi. Mặc dù mỗi ngày Thường Mạn Tinh đều sẽ thấy Hà Vị Minh dùng ánh mắt tràn đầy tình yêu nhìn mình, nhưng dưới đáy lòng cô vẫn có chút cảm giác không chắc chắn. Đây là một người đàn ông vô cùng ưu tú do một tay cô dạy dỗ, về sau thiếu niên này sẽ càng trở nên xuất sắc, hắn sẽ có rất nhiều sự lựa chọn, có thể chọn ở bên cạnh cô hoặc là không. Đây chính là tình yêu và sự khoan dung lớn nhất mà Thường Mạn Tinh có thể dành cho người mình yêu.
“Đêm nay, con có thể ngủ cùng với mẹ không?”
Khi Hà Vị Minh nắm tay Thường Mạn Tinh trở về biệt thự, hắn liền hỏi một câu như vậy.
“Chỉ ngủ thôi à?” Thường Mạn Tinh hỏi lại.
Tai Hà Vị Minh đỏ bừng, nhưng hắn vẫn cố đối diện với ánh mắt bỡn cợt của Thường Mạn Tinh, liên tục gật đầu.
“Được thôi.” Thường Mạn Tinh chắp tay sau lưng, nghiêng đầu. “Thật ra trước đây lúc con vừa đến, mẹ và con cũng từng ngủ chung rất nhiều lần, sao lúc đó không thấy con ngượng ngùng nhỉ?”
Hà Vị Minh: “……”
Nhưng khi đó hắn chỉ đơn thuần là muốn ngủ, không như bây giờ, Hà Vị Minh đã không còn muốn ngủ một cách đơn thuần nữa rồi.
“Cho nên con sẽ cảm thấy ngượng ngùng là vì con đang suy nghĩ những chuyện đen tối.” Thường Mạn Tinh nói một cách khẳng định. Hà Vị Minh da mặt mỏng không cãi lại được “đại tỷ” nhà mình, khiến cho hắn đến tận lúc ăn tối tai vẫn còn hồng. Thường Mạn Tinh vừa ăn vừa xem phản ứng thú vị của thiếu niên, ngay cả cơm cũng ăn nhiều thêm nửa chén.
Buổi tối, hai người ngủ trên cùng một cái giường, ở giữa ngăn cách bằng một tấm chăn. Thường Mạn Tinh đang đọc sách, dường như lại nhớ đến điều gì đó, giơ sách lên hỏi Hà Vị Minh: “Muốn mẹ đọc cho con nghe không?” Hà Vị Minh vốn dĩ định lắc đầu, nhưng hắn do dự trong chốc lát, sau đó lại gật đầu. Vì thế Thường Mạn Tinh liền đọc cho hắn một đoạn thơ ngắn. Lúc trước, khi Hà Vị Minh đi học, văn chương, thành ngữ, ngữ pháp đều sẽ biết một ít, nhưng Hà Vị Minh lại không có học qua văn thơ, cho nên khi hắn nghe Thường Mạn Tinh ngâm thơ cũng không hiểu bài thơ này có ý gì. Mặc dù không hiểu ý, nhưng nghe giọng Thường Mạn Tinh nhẹ nhàng êm ả như vậy, Hà Vị Minh liền cảm thấy đây nhất định là một bài thơ cực kỳ hay.
“Con hiểu bài thơ này có ý nghĩa gì không?” Thường Mạn Tinh nhìn chăm chú vào Hà Vị Minh, nghiêm túc nói: “Bài thơ này kể về một câu chuyện xưa, nói về một người thợ rèn bị vợ phản bội. Vợ ông ta cùng với gian phu cũng là thợ rèn, hai người bọn họ đã tạo ra một thanh kiếm rất lợi hại, giết chết ông ta. Vì thế, linh hồn ông ta liền bám vào thanh kiếm kia, mượn tay những người sở hữu thanh kiếm giúp ông ta giết chết vợ cùng gian phu, báo thù rửa hận.”
Hà Vị Minh: “…Vâng.”
Thường Mạn Tinh: “Gì? Con tin là thật sao?”
Hà Vị Minh cảm thấy mình nên đi học văn thơ một chút.
“Mẹ đùa con thôi, bài thơ này có nghĩa là…” Thường Mạn Tinh nghiêng đầu nhìn Hà Vị Minh, giọng nói trở nên dịu dàng một chút: “Ta muốn được chạm vào ngươi, tựa như gió thu thổi qua ruộng lúa mạch. Đó là mái tóc sáng ngời của ngươi, là một mảnh thu hoạch thật lớn giữa biển mặt trời… Ta muốn cho ngươi nghe được giọng nói của ta, tựa như dây leo trên bức tường kia, sàn sạt, sàn sạt…”
Hà Vị Minh bỗng nhiên ngồi dậy lại gần Thường Mạn Tinh, tay đặt trên mái tóc dài của cô, khẽ hôn nhẹ một cái. Hôn xong, Hà Vị Minh lại vội vàng nằm trở về, xoay người quay lưng về phía Thường Mạn Tinh nói: “Ngủ ngon.” Sau đó lại không nhúc nhích gì nữa. Thường Mạn Tinh chớp chớp mắt, buông quyển sách xuống, cũng nằm xuống ngủ. Không thể tiếp tục trêu chọc. Nếu cứ trêu chọc như vậy, tối hôm nay chắc chắn thiếu niên sẽ không ngủ được.
Hà Vị Minh thật lâu cũng chưa ngủ, Thường Mạn Tinh vậy mà lại ngủ rất ngon. Lúc cô tỉnh giấc, Hà Vị Minh cũng đã tỉnh. Thiếu niên buổi sáng tinh lực tràn trề vừa tỉnh giấc, lại nhìn thấy người mình thích nằm bên cạnh mình, tất nhiên sẽ sinh ra một loại phản ứng khó lòng kiềm chế. Cho nên Thường Mạn Tinh tò mò nhìn Hà Vị Minh nghiêng người, tai đỏ bừng ba giây đồng hồ sau mới phản ứng lại.
“Cái này thật ra rất bình thường, không cần ngượng ngùng như vậy.”
“Vâng.”
Thường Mạn Tinh chờ đợi trong chốc lát, thấy Hà Vị Minh vẫn không nhúc nhích, hoàn toàn không có ý muốn ngồi dậy, cô liền xích lại gần hắn, nói: “Muốn mẹ giúp con không?”
…..
Sóng biển liên tục xô vào bờ, từng đóa hoa trắng muốt mọc thành từng chùm. Thời khắc thủy triều rút xuống, bờ biển để lại một dải bọt trắng.
…..
Thường Mạn Tinh ngẩng đầu, xoa xoa miệng và tay, nhìn thấy ngực Hà Vị Minh liên tục phập phồng, một tay che mắt, hai bên tai cùng gương mặt đỏ bừng, cô không nhịn được bật cười. Dáng vẻ này của thiếu niên, thật là khiến người ta muốn trêu chọc mà. “Còn muốn sao?” Thường Mạn Tinh cố ý ghé sát tai hắn nói một câu, sau đó nhìn thấy thiếu niên bật dậy lắc đầu, bước nhanh vào trong phòng tắm, ngay cả giày cũng chưa mang.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ~”
Thời gian một tháng trôi qua rất mau. Lúc trở lại Hà gia, nhìn thấy Hà Tiên Dương đứng ở cửa, trên mặt đầy nụ cười dịu dàng, Hà Vị Minh bỗng nhiên tỉnh táo trở lại. Tâm trạng đang mừng rỡ như điên đột nhiên lại tựa như thủy triều rút sạch đi, biến trở về một thân cây đầy gai độc, gương mặt tràn đầy sự ghen ghét. Một tháng tốt đẹp này là hắn lén trộm được, bởi vì quá mức vui mừng mà quên mất, còn có một người đàn ông vô cùng chướng mắt có thể đường hoàng đứng bên cạnh Thường Mạn Tinh. Lúc trước hắn cho rằng cô sẽ không tiếp nhận tình cảm của mình, nên có thể miễn cưỡng chấp nhận việc Hà Tiên Dương và Thường Mạn Tinh đứng chung một chỗ, bởi vì hắn không có tư cách để phản đối. Nhưng bây giờ đã được đáp lại ước nguyện, Hà Vị Minh càng nghĩ càng không thể chịu đựng được. Hắn không thể chấp nhận có bất kỳ một giống đực nào đến gần Thường Mạn Tinh dù chỉ là một bước, cho dù người đó có xứng đôi với cô đến mức nào đi chăng nữa.
“Mạn Tinh, em đã trở lại rồi, đi chơi có vui không?”
Hà Tiên Dương tiến đến, duỗi tay liền ôm lấy eo Thường Mạn Tinh, bị cô không chút khách khí gạt ra.
“Chuyện gì mà thúc giục tôi trở về nhanh như vậy?” Thường Mạn Tinh nhàn nhạt nói.
Hà Tiên Dương vô cùng tự nhiên rụt tay về, mỉm cười nói: “Ngày mai Ô tiên sinh muốn tổ chức một buổi đấu giá từ thiện, chúng ta cũng được mời. Ô tiên sinh và Thường gia cũng có vài phần giao tình, chúng ta vẫn nên góp mặt một chút để ủng hộ ông ấy.”
Tài sản của Ô gia cũng không chênh lệch lắm so với Thường gia, là quan hệ vừa là địch vừa là bạn với Thường thị, vừa hợp tác vừa cạnh tranh. Thường Mạn Tinh lập tức nhớ tới thông tin về Hà Tiên Dương mà mình vừa mới nhận được. Người đàn ông này mấy năm nay bị cô liên tục chèn ép, đã dần mất đi nhuệ khí vốn có. Chỉ đi gặp mặt bạch nguyệt quang trong lòng hắn là Mạnh Thải Kỳ chưa đầy một tháng liền thay đổi tâm trạng? Không, phải nói rằng không hổ danh là Mạnh Thải Kỳ, người đàn bà kia thông minh lại có tâm kế, tàn nhẫn độc ác. Có cô ta đứng sau dọn dẹp, cũng khó trách Hà Tiên Dương đã bắt đầu biết phản kháng. Chẳng qua, ai cho hắn tự tin phản kháng vậy? Muốn mượn thế của cô để lên con thuyền lớn mang tên Ô gia này, sau đó mượn tay Ô gia thoát ly khỏi sự khống chế của Thường gia?
Hà Tiên Dương nghĩ thì hay đấy, chỉ tiếc rằng cô đã sớm chặt đứt đường lui của hắn. Hiện giờ mặc kệ hắn giãy giụa thế nào, cũng chỉ có thể từng bước từng bước rơi vào kết cục mà cô đã định sẵn cho hắn. Cô sắp đặt nhiều như vậy, là để chờ xem hai người kia lần lượt có được hy vọng rồi lại mất đi, cuối cùng là màn người yêu, người nhà trở mặt thành kẻ thù, không phải rất thú vị sao?
Thường Mạn Tinh cười cười: “Ừ được, tôi cũng thấy khá hứng thú với buổi đấu giá đó.”