Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 19: Sự thật về Hà Vị Minh
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hà Tiên Dương đứng trong thang máy chỉnh trang lại tóc tai một chút, sau đó vuốt phẳng bộ vest trên người, cảm thấy khá ổn, lúc này mới ho khan một tiếng rồi bước ra khỏi thang máy. Hắn đi đến căn phòng ở lầu một, giơ tay gõ cửa. Cửa rất nhanh được mở ra, bên trong là một người phụ nữ với gương mặt vô cùng xinh đẹp.
Chủ nhân của gương mặt ấy vừa nhìn thấy người đứng ngoài cửa là Hà Tiên Dương, cô không khỏi lộ vẻ vui mừng, sau đó dang hai tay ôm chầm lấy hắn, dùng giọng nói tràn đầy vui vẻ, nhẹ nhàng nói: “A Dương, anh đã đến rồi! Cô ta… Hôm nay cô ta về nhà, em đã nghĩ rằng anh sẽ ở nhà với cô ta.” Nói đến câu sau, giọng nói của người phụ nữ ấy có vẻ cô đơn, đáng thương.
Hà Tiên Dương ôm lấy eo cô, vô cùng đau lòng: “Thải Kỳ, vất vả cho em rồi. Em phải biết rằng anh không hề thích Thường Mạn Tinh, chỉ là anh bị Thường gia ép buộc mới phải kết hôn với cô ta. Nếu không phải còn cần Thường gia chống đỡ, anh cũng chẳng thèm liếc mắt đến cô ta một cái, hiện tại em đã trở về bên cạnh anh, anh làm sao có thể nhìn đến người phụ nữ khác được chứ?” Mạnh Thải Kỳ dựa vào lồng ngực hắn từ buồn thành vui, cô bật cười nói: “Anh trước giờ đều dẻo miệng như vậy, loại lời dỗ dành con gái này không phải là sở trường của anh đó sao?” “Chỉ có một mình em mới có thể khiến anh cam tâm tình nguyện mà dỗ dành thôi bảo bối ạ.” Hà Tiên Dương vừa dứt lời liền nhìn chăm chú vào Mạnh Thải Kỳ đang cúi đầu, vẻ mặt thẹn thùng.
Hắn đột nhiên bế cô lên, mang vào phòng đóng cửa lại, hai người tha thiết hôn nhau. Sau khi hôn xong, Mạnh Thải Kỳ kéo Hà Tiên Dương ngồi xuống ghế sô pha, nhỏ nhẹ dò hỏi: “A Dương, tuy rằng em rất hạnh phúc khi anh đến tìm em, nhưng mà chỗ Thường Mạn Tinh… Thật sự không có vấn đề gì sao? Chúng ta còn cần phải dựa vào cô ta để liên hệ với nhà họ Ô. Ngày mai chính là buổi đấu giá của Ô tiên sinh, lỡ như bị cô ta phát hiện, thất bại trong gang tấc…” Hà Tiên Dương lại không bận tâm: “Thường Mạn Tinh tính tình tệ bạc, kiêu ngạo, mấy năm gần đây càng thêm ngu ngốc, mỗi ngày chỉ biết ăn chơi sa đọa, sao có thể quản được anh? Cô ta không thể nào biết chuyện của chúng ta được! Thải Kỳ, em yên tâm đi, anh tuyệt đối không để cho cô ta phát hiện chuyện này, anh sẽ không để bất kỳ ai tổn thương đến em.” Mạnh Thải Kỳ nhìn vẻ mặt Hà Tiên Dương đầy trìu mến, cô vô cùng cảm động “ừ” một tiếng, dựa vào vai hắn.
Nhưng trong lòng Mạnh Thải Kỳ cũng không cảm động như vẻ bề ngoài mà ngược lại – cô rất bình tĩnh tự hỏi bản thân. Mấy năm trước, cha mẹ Mạnh Thải Kỳ giới thiệu cho cô một người đàn ông lớn hơn cô vài tuổi, người đàn ông ấy là một thầy giáo thật thà, quanh năm chẳng kiếm được bao nhiêu tiền. Mạnh Thải Kỳ phí mấy năm trời ở bên cạnh người đàn ông kia, cũng chưa từng có con, chưa từng được sống một ngày sung sướng, sau đó vì không thể chịu đựng nổi một người đàn ông vừa nghèo vừa chất phác như vậy, cô quyết định ly hôn. Thế nào mà cô lại gặp được người yêu đầu đã nhiều năm không gặp – Hà Tiên Dương. Mạnh Thải Kỳ có ấn tượng sâu sắc với Hà Tiên Dương, dù sao cũng là người đầu tiên mà cô yêu, tình cảm tuổi niên thiếu luôn nồng nàn như thế, cô thậm chí còn vì hắn chưa cưới mà đã mang thai, còn sinh cho Hà Tiên Dương một đứa con. Đáng tiếc khi tình cảm che mờ lý trí tan biến, Mạnh Thải Kỳ dần dần nhận ra hiện thực tàn khốc, tình cảm gì đó đều không đáng nói, cái mà cô muốn không phải thứ tình cảm mà cả hai người cùng nhau trải qua nghèo khó, hoạn nạn, những ngày khổ cực đó cô đã chịu đựng quá đủ rồi! Thứ mà Mạnh Thải Kỳ muốn hiện tại chính là cuộc sống giàu sang phú quý, không còn phải lo lắng về tiền bạc nữa. Mà hết thảy những thứ này Hà Tiên Dương đều có thể cho cô! Cho nên Mạnh Thải Kỳ mới tìm mọi cách để một lần nữa “nối lại tình xưa” với Hà Tiên Dương, trở thành nhân tình của hắn. Chẳng qua khi ở cùng Hà Tiên Dương một khoảng thời gian, Mạnh Thải Kỳ mới phát hiện một sự thật —— Công ty của Hà Tiên Dương chỉ được cái mã bên ngoài, thật sự nó kinh doanh không tốt chút nào, chỉ có thể dựa vào nhà vợ cố gắng duy trì đến tận bây giờ. Hà Tiên Dương thật sự không phải là người có tiền gì cả, tất cả tiền của hắn đều là do người đàn bà Thường Mạn Tinh kia cho!
Mạnh Thải Kỳ không cam tâm, làm sao cô có thể nhìn giấc mộng đẹp của mình tan vỡ được chứ. Vì thế cô bắt đầu tìm hiểu Hà Tiên Dương, sau đó vạch ra cho hắn một kế hoạch, gợi ý hắn tìm kiếm một đối tác khác. Đây chỉ là bước đi đầu tiên, chờ đến thời điểm Hà Tiên Dương yêu cô say đắm không dứt ra được, cô sẽ để cho Hà Tiên Dương loại bỏ người đàn bà Thường Mạn Tinh kia. Danh phận “Hà phu nhân” đích thực chỉ có thể là của cô, Thường Mạn Tinh và tiền của cô ta đều nên thuộc về Hà gia. Mạnh Thải Kỳ nghĩ một lát, lại giả vờ như lơ đãng khơi mào bất mãn của Hà Tiên Dương đối với Thường Mạn Tinh: “Tiên Dương, anh đừng nói như vậy. Em và anh ở bên nhau đã là làm chuyện có lỗi với vợ anh rồi, cô ấy là người vô tội… Nhưng mà em quá yêu anh, nhiều năm như vậy em thật sự không thể quên anh, em biết làm nhân tình không phải việc làm tốt đẹp gì, nhưng mà em…” Hà Tiên Dương cúi đầu hôn trán của Mạnh Thải Kỳ: “Chúng ta không cần xin lỗi Thường Mạn Tinh, cô ta vốn dĩ chẳng có tư cách trở thành vợ của anh, cô ta chẳng thèm quan tâm đến anh, anh còn nghi ngờ cô ta ở bên ngoài nuôi tình nhân, nếu không mấy năm nay cũng sẽ không đối xử với anh càng lúc càng lạnh nhạt.” Mạnh Thải Kỳ kinh ngạc che miệng, ngẩng đầu nhìn về phía Hà Tiên Dương, thấy vẻ mặt hắn tối tăm, không nhịn được liền nói: “Chắc là không có khả năng đâu, cô ấy đường đường là đại tiểu thư Thường gia, như thế nào có thể làm ra loại chuyện đấy?” Hà Tiên Dương cười lạnh một tiếng: “Nếu không thì sao cô ta lại đối xử lạnh nhạt với anh như vậy? Hạng kỹ nữ bên ngoài bị không biết bao nhiêu người thỏa mãn như cô ta có tư cách gì trách chúng ta? Anh nghĩ cô ta không chỉ ở bên ngoài nuôi tình nhân, mà thằng con nuôi của cô ta cũng có mối quan hệ dơ bẩn với cô ta kia kìa, cô ta còn tưởng rằng không ai biết sao.” “Cô ta mỗi ngày nhìn anh mắt đều hếch lên tới trời, còn đối với thằng dã loại đó thì hỏi han ân cần, có thứ gì tốt đều cho nó, còn suốt ngày như hình với bóng, không phải là nuôi gian phu thì là cái gì? Thật đúng khiến người ta ghê tởm, Thường Mạn Tinh với anh chính là kẻ tám lạng người nửa cân thôi, cô ta lấy tư cách gì quản anh chứ, anh không trách cô ta đã là rộng lượng lắm rồi.” Mạnh Thải Kỳ ngồi nghe Hà Tiên Dương bêu xấu vợ hắn, trong lòng chỉ còn lại sự thờ ơ. Việc Hà Tiên Dương nói có phải sự thật hay không cô không bận tâm, chỉ cần Hà Tiên Dương cảm thấy đây là sự thật đã đủ rồi, chờ khi Hà Tiên Dương chán ghét Thường Mạn Tinh đến tột cùng, cô sẽ có cơ hội thành công lớn hơn.
“Nếu thật sự như vậy thì Thường Mạn Tinh này cũng thật quá đáng, aizzz… Trước đây em nghe nói giới nhà giàu luôn rất phức tạp, không ngờ lại là sự thật. Tiên Dương, khó cho anh mấy năm nay phải chung sống với loại người như thế, nếu không phải phía sau Thường Mạn Tinh có Thường gia chống đỡ, anh cũng không phải chịu sự sỉ nhục như vậy.” Mạnh Thải Kỳ đỡ cánh tay Hà Tiên Dương, gương mặt chứa đầy đau lòng cùng khó chịu, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa. Quả nhiên sắc mặt Hà Tiên Dương càng trở nên khó coi hơn, hừ một tiếng: “Chờ công ty anh bám được vào Ô gia, anh nhất định sẽ không tha cho Thường Mạn Tinh.” Ánh mắt Mạnh Thải Kỳ lóe lên: “Mặc dù Thường Mạn Tinh có lỗi với anh, nhưng anh làm hại cô ấy… Hình như cũng không tốt lắm đâu?” Hà Tiên Dương cười lạnh: “Đương nhiên không thể để cô ta chết, chỉ cần điên điên khùng khùng là được, cô ta mà chết rồi thì tài sản và của cải không biết sẽ để lại cho ai, đến lúc đó chẳng phải thằng dã chủng kia được lợi sao?” Nghe vậy Mạnh Thải Kỳ cắn môi: “Thường Mạn Tinh thật sự thích đứa trẻ đó như thế? Tài sản nhiều như vậy đều để lại cho nó mà không để lại cho anh?” “Ai biết bọn họ có mối quan hệ mờ ám nào không, lúc cô ta đòi nhận nuôi thằng dã loại đó anh đã thấy lạ rồi, chẳng chọn nơi nào khác, lại chọn nơi vừa cũ vừa rách nát, tên là Viện phúc lợi Lam Thiên, những đứa trẻ khác đều không chọn, lại chọn đứa vừa quái gở, trên mặt lại có sẹo đó…” Nghe Hà Tiên Dương nói đến Viện phúc lợi Lam Thiên, sắc mặt Mạnh Thải Kỳ liền thay đổi, cô bỗng nhiên nắm lấy tay Hà Tiên Dương, giọng nói có phần sắc nhọn, dồn dập hỏi hắn: “Anh nói đứa trẻ đó được nhận nuôi ở Viện phúc lợi Lam Thiên?” Hà Tiên Dương bỗng nhiên bị cô cắt lời, trong lòng có chút khó chịu, nhưng thấy sắc mặt của Mạnh Thải Kỳ vô cùng tái nhợt, cũng không trách cứ gì mà trả lời: “Phải, nơi đó ở gần thành phố S, năm đó Thường Mạn Tinh muốn đến đó, sau đó nhận nuôi Hà Vị Minh. Hình như tên đầu tiên của nó là Lập Đông, lúc nhận nuôi đã mười hai tuổi, biết đâu Thường Mạn Tinh sớm đã có ý định nuôi lớn nó thành gian phu, bằng không vì sao lại muốn nhận nuôi một đứa trẻ lớn như vậy?” Hà Tiên Dương còn đang tiếp tục suy đoán, Mạnh Thải Kỳ lại không thể nghe nổi nữa, tim cô đập thình thịch, trong đầu có chút choáng váng.
Viện phúc lợi Lam Thiên, mười hai tuổi, Lập Đông. Năm đó cô sinh ra đứa con của Hà Tiên Dương xong liền hối hận, hơn nữa cha mẹ ngày nào cũng quở trách, người khác đều nhìn cô bằng ánh mắt khác thường. Thế nên khi cha mẹ muốn mang đứa trẻ đến viện phúc lợi, Mạnh Thải Kỳ liền đồng ý. Cô không nhớ rõ hình dáng của đứa bé kia, cũng không nhớ rõ sau khi sinh đứa bé ra cô có từng lưu luyến nó không, Mạnh Thải Kỳ chỉ nhớ rõ ngày cô tiễn đứa bé đi chính là ngày lập đông. Hơi lạnh phả vào cửa sổ, Mạnh Thải Kỳ ngồi bên cửa sổ nhìn cha mẹ khi về rất vui vẻ nói với cô rằng: Đứa trẻ đã được gửi vào Viện phúc lợi nhi đồng Lam Thiên. Nhiều năm như vậy, Mạnh Thải Kỳ chưa từng gặp lại đứa bé kia, bởi vì cô cảm thấy, nó chính là một vết nhơ mà đời này cô không thể xóa sạch, vì thế liền dần dần quên đi đứa bé đó. Khoảng thời gian trước, Mạnh Thải Kỳ gặp lại Hà Tiên Dương, cô bỗng nhiên nhớ tới đứa bé đó, quyết định đến Viện phúc lợi Lam Thiên đón đứa nhỏ về. Dù sao Hà Tiên Dương cũng muốn có người nối dõi, không có gì có thể sánh bằng đứa con của bọn họ, điều này sẽ càng khiến Hà Tiên Dương coi trọng cô hơn. Đáng tiếc viện trưởng Viện phúc lợi Lam Thiên nói cho Mạnh Thải Kỳ biết, Lập Đông năm đó khi được đưa đến, không lâu sau liền bệnh chết rồi. Mạnh Thải Kỳ lúc ấy không cảm thấy gì, chỉ cảm thấy thiếu mất một lợi thế tuyệt vời, nhưng hiện tại ngẫm lại, lúc đó viện trưởng ấp úng, vẻ mặt khác thường, lẽ nào còn có uẩn khúc gì khác? Mạnh Thải Kỳ bị suy đoán của bản thân làm cho giật mình, môi trở nên trắng bệch, ứng phó với Hà Tiên Dương được một lúc, cô nóng lòng không chờ nổi nữa, ra khỏi cửa lập tức đi tới Viện phúc lợi nhi đồng Lam Thiên. Mạnh Thải Kỳ muốn biết rõ ràng thật sự trên đời có chuyện trùng hợp như thế sao? Con của cô không chết, còn trở thành con nuôi của chính cha ruột nó!
Lúc Mạnh Thải Kỳ tìm đến viện phúc lợi nhi đồng, điện thoại của Thường Mạn Tinh cũng reo lên: “À, làm phiền viện trưởng rồi, ông hãy nói với cô Mạnh rằng đứa trẻ năm xưa đúng là Hà Vị Minh, mà ông giấu giếm cô ta là bởi vì năm đó tôi yêu cầu ông làm thế để bảo vệ đứa trẻ.” Thường Mạn Tinh cúp điện thoại, bẻ một đóa hoa nhài bên cạnh vườn hoa. Thưởng thức đóa hoa trắng ngần được một lúc, Hà Vị Minh liền theo con đường nhỏ bước tới: “Vị Minh, lại đây.” Thường Mạn Tinh nhìn thấy hắn, cười vẫy tay. Hà Vị Minh đứng ở phía xa nhìn cô, ánh mắt phức tạp, một lát sau mới theo lời đi tới ngồi bên cạnh Thường Mạn Tinh. Thường Mạn Tinh dường như cũng không nhìn đến vẻ mặt của hắn, lấy hoa nhài trên tay đặt lên chóp mũi hắn, cười hỏi: “Thơm không?” Không đợi Hà Vị Minh trả lời, cô đã tự tiếp lời, nói: “Cha và anh trai của mẹ đều rất thích hoa nhài, khó tưởng tượng phải không? Hai người đàn ông như thế mà lại thích uống trà hoa nhài. Nhưng kỳ lạ là trong nhà mẹ chỉ có mỗi mẹ không thích. Khi mẹ còn nhỏ, cha và anh trai đều gọi mẹ là “hoa nhài nhỏ”, hái được hoa nhài đều cài lên tóc mẹ, bảo rằng lớn lên mẹ nhất định sẽ xinh đẹp như đóa hoa này. Nhưng bọn họ không biết, giống hoa này có gì tốt đâu, không bền bỉ, chỉ cần gập nhẹ một chút đã gãy làm đôi.” Hà Vị Minh không hiểu được vẻ mặt của Thường Mạn Tinh lúc này, nhìn chằm chằm nửa bên khuôn mặt lạnh nhạt đang ngửi đóa hoa trong tay cô, trong mắt là sự say mê không thể kìm nén và những con sóng ngầm mãnh liệt không thể nắm bắt. “Khi nào thì mẹ mới rời khỏi Hà Tiên Dương?” Hà Vị Minh cuối cùng hỏi một câu như thế. Thường Mạn Tinh buông đóa hoa trong tay, bỗng nhiên giơ tay sờ lên gương mặt Hà Vị Minh: “Nhanh thôi, cho nên con phải kiên nhẫn chờ thêm một chút nữa, được chứ?” Rất nhanh hắn sẽ biết hắn có nên ở bên cạnh cô nữa hay không. Đôi mắt Hà Vị Minh chăm chú nhìn Thường Mạn Tinh, không biết vì sao, bọn họ giờ phút này ở gần nhau như vậy, nhưng hắn lại luôn cảm thấy bất an, giống như cô ngày một xa cách hắn hơn so với lúc trước. Hà Vị Minh bỗng nhiên siết chặt lấy tay Thường Mạn Tinh: “Thực xin lỗi.” Cảm nhận được lực siết trong tay, vẻ mặt của Thường Mạn Tinh trở nên dịu dàng. Cô đã khiến thiếu niên này cảm thấy bất an và sợ hãi, mặc dù cô cũng không hy vọng hắn sẽ khổ sở, nhưng việc này không thể tránh khỏi. Bởi vì Thường Mạn Tinh cô mang theo hận ý từ kiếp trước trở về, cũng không phải là người một lòng hướng thiện lấy ơn báo oán, cô cũng không có ý định dùng lòng thiện lương để cảm hóa kẻ ác, cô trở về để trả thù, nhất định phải làm tổn thương rất nhiều người, mà hiện tại cô chỉ có thể cố gắng không làm tổn thương thiếu niên mà cô yêu thương này. Hà Vị Minh lắc đầu, nắm lấy tay cô, bình tĩnh nói: “Chỉ cần mẹ không rời bỏ con thì không cần phải nói lời xin lỗi với con.” “Đương nhiên.” Thường Mạn Tinh nói: “Có lựa chọn từ bỏ hay không, quyền lựa chọn mẹ đã trao cho con lúc ở trên đảo Thác Tái rồi.”
… Mạnh Thải Kỳ nôn nóng ngồi trong phòng khách, nhìn thấy viện trưởng Viện phúc lợi nhi đồng Lam Thiên từ ngoài cửa đi vào. Ông ta tiện tay đặt điện thoại di động lên bàn, sau đó nói với Mạnh Thải Kỳ: “Cô Mạnh, chúng tôi thật sự không thể tiết lộ cho cô, đây là bí mật của viện chúng tôi.” Mạnh Thải Kỳ lập tức bật khóc, vô cùng thống khổ nắm chặt lấy quần áo: “Viện trưởng, tôi không phải muốn làm khó ông, chẳng qua tôi cũng là một người mẹ. Năm đó đứa trẻ bị cha mẹ tôi lừa đưa đến nơi này, tôi tìm kiếm lâu như vậy cũng không tìm được nó, cuối cùng hiện tại mới có được tin tức của nó. Nhưng lần trước ngài lại nói đứa trẻ đã qua đời, tôi quả thực đau khổ rất lâu, cũng may ngẫu nhiên nghe được một chút tin tức, cho nên mới đến đây hỏi thăm… Tôi cũng không phải muốn nhận lại con, chỉ là muốn biết nó có sống tốt hay không thôi.” “Viện trưởng, cầu xin ông thương xót cho người mẹ đáng thương này.” Đôi mắt Mạnh Thải Kỳ đong đầy nước mắt, nhét một tờ chi phiếu vào tay viện trưởng. Viện trưởng vẻ mặt khó xử, nhìn chiếc chi phiếu đó một cái, sau đó thở dài một hơi: “Được rồi, vì cô quá đáng thương, tôi sẽ nói cho cô. Nhưng cô tuyệt đối không thể đến tìm hay nhận lại đứa trẻ đó.” Mạnh Thải Kỳ vội nói: “Tôi cam đoan với ông, tôi chỉ muốn biết đứa trẻ sống có tốt hay không, tuyệt đối sẽ không làm phiền đến cuộc sống của nó.” “Được rồi, mấy năm trước, đứa trẻ đó đã được ông Hà và bà Thường nhận nuôi rồi…” Lúc Mạnh Thải Kỳ đi ra Viện phúc lợi nhi đồng Lam Thiên, ngay lập tức vứt chiếc khăn giấy lau nước mắt vào thùng rác, sau đó cô nhìn ra bên ngoài, lộ ra nụ cười đầy đắc ý. Con của cô không chỉ không chết, còn khiến Thường Mạn Tinh thích nó đến vậy. Nếu đứa trẻ đó tình nguyện giúp cô, tất cả mọi thứ của Thường Mạn Tinh đều sẽ thuộc về bọn họ.