Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chị Mai: Lời Khuyên và Lọ Tương Ớt
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi đấu giá từ thiện của Ô tiên sinh diễn ra hết sức thuận lợi. Giới nhà giàu thường cất giữ nhiều món đồ quý giá, chỉ cần tùy tiện mang ra một món cũng đủ sức thu hút không ít người. Huống hồ, còn có những vị khách đến đây với ý định xây dựng quan hệ, nên không khí buổi đấu giá phải nói là vô cùng náo nhiệt.
Ngay cả Hà Tiên Dương cũng đấu giá được một món đồ nhỏ: một chiếc vòng ngọc chạm khắc tinh xảo. Tuy không quá quý giá nhưng nó lại vô cùng xinh đẹp.
Khi người hầu vừa mang vòng ngọc tới, Hà Tiên Dương liền tươi cười nắm lấy tay Thường Mạn Tinh. Trước mặt công chúng, hắn luôn thể hiện mình là một người chồng vô cùng dịu dàng, chu đáo.
Khoảnh khắc này, hắn tràn đầy tình cảm, nắm tay Thường Mạn Tinh rồi nhẹ nhàng đeo vòng lên cho nàng. Kết hợp với khuôn mặt tuấn lãng của hắn, cảnh tượng này khiến không ít phụ nữ xung quanh phải trầm trồ.
“Hà tiên sinh đúng là một người chồng yêu vợ, Hà phu nhân thật hạnh phúc! Xứng danh trai tài gái sắc!”
Hà Vị Minh ngồi phía sau, nghe thấy hai người phụ nữ đang thì thầm bàn tán sau lưng mình. Gương mặt hắn không biểu lộ cảm xúc gì, chăm chú nhìn một chiếc bình hoa sứ men xanh, cứ như thể nó vô cùng xinh đẹp. Đến nỗi, hắn không hề liếc mắt nhìn Hà Tiên Dương và Thường Mạn Tinh dù chỉ một lần. Hắn sợ rằng chỉ cần nhìn một chút thôi, hắn sẽ không kìm được mà làm ra những hành động xúc phạm Thường Mạn Tinh.
Thường Mạn Tinh chỉ cười nhạt, rút tay lại, ngồi thẳng thắn tại chỗ, sau đó hướng mắt lên sân khấu, không hề để ý gì đến chiếc vòng tay xinh đẹp kia. Người đàn ông này, ngày hôm qua còn gọi nàng là kỹ nữ trước mặt nhân tình của hắn, hôm nay lại bày ra bộ mặt thâm tình, thật khiến người ta buồn nôn.
Buổi đấu giá không hề xảy ra bất kỳ biến cố nào, thuận lợi kết thúc. Sau đó, gia chủ lại tổ chức một bữa tiệc nhỏ, nơi những người tham gia đấu giá sẽ dùng bữa và giao lưu cùng nhau. Đối với nhiều người mà nói, bữa tiệc nhỏ này mới là phần chính của ngày hôm nay, bởi vì Ô tiên sinh sẽ xuất hiện.
Thường Mạn Tinh từ nhỏ đến lớn đã tham gia không biết bao nhiêu bữa tiệc kiểu này, thế nên nàng cũng không hề cảm thấy hứng thú cho lắm. Là con gái của Thường gia, nàng cũng là một nhân vật rất được chú ý. Nhân lúc Hà Tiên Dương nôn nóng đi mời rượu Ô tiên sinh, Thường Mạn Tinh nhàn nhã đi vào bên trong hậu trường, quen cửa quen nẻo bước qua một cánh cửa gỗ, rồi đi ra ngoài sân.
Trong hoa viên có một đình nhỏ, nơi đó có một người phụ nữ đang ngồi. Nàng mặc bộ quần áo khá kỳ lạ, quần dài cùng giày bó, thêm mái tóc ngắn cũn cỡn sát gáy. Nhìn qua, nàng có vẻ là người thường xuyên đi thám hiểm núi rừng, hoặc là người chuyên nghiên cứu thực vật. Nàng mang dáng vẻ của một nhà lữ hành phóng khoáng, tùy hứng 'nói đi là đi', không hề giống với những người phụ nữ áo mũ chỉnh tề hay vẻ ngoài chuẩn mực, tinh anh ở đây.
Thường Mạn Tinh nhìn thấy nàng, gương mặt lộ ra một nụ cười chân thành. Nàng bước tới, nhẹ giọng gọi một tiếng: “Chị Mai.”
Người phụ nữ ấy quay đầu lại, lộ ra một gương mặt đường nét rõ ràng. Nàng không phải là một người quá mức xinh đẹp, ít nhất không mang nét đẹp mỹ nhân truyền thống như Thường Mạn Tinh. Nàng có đôi mắt sâu, sống mũi cao, nét mặt rất giống những cô gái Tân Cương. Người được gọi là “chị Mai” này cũng đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng bởi vì tâm thái* còn rất trẻ, nhìn qua không lớn hơn Thường Mạn Tinh bao nhiêu, toát lên một khí chất tiêu sái không thể kìm nén.
*Tâm thái : trạng thái tâm lý của một người.
Thấy Thường Mạn Tinh đi tới, nàng cười, giơ tay vẫy vẫy: “Mạn Tinh, mau tới đây, ngồi ở đây nè.” Nàng vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, ý bảo Thường Mạn Tinh ngồi xuống. Ba lô của nàng rất lớn, nhìn qua hơi phình lên, phía dưới còn dính một chút bùn đất. Cùng với cách trang điểm khác lạ, điều này khiến người phụ nữ trông vô cùng hào sảng.
Thường Mạn Tinh không chút để tâm liền ngồi xuống, cười hỏi nàng: “Chị Mai, chị lại đi đâu chơi vậy?”
“Bên kia Thanh Hải, chị đi qua một tỉnh nhỏ, chui rúc trong núi sâu rừng già ở đó cũng lâu rồi, may mắn là đã kịp tới đây. Em biết không, nếu em gặp chị sớm hơn vài ngày, chắc lúc đó chỉ có thể thấy một dã nhân đến giày cũng không có mà đi thôi. May mắn là chị gặp được một người lên núi săn thú, người ấy còn dẫn chị ra ngoài. Vợ của anh ấy còn giúp chị nấu nước tắm rửa. Ai da, lúc ấy chị đã mười ngày chưa tắm, cả người chỗ nào cũng bốc mùi, cái hương vị ấy… Ài, đảm bảo cực kỳ, cực kỳ khó ngửi, ha ha ha ~”
Chị Mai vừa nói vừa cười, từ trong ba lô lấy ra một chiếc lọ nhỏ đưa cho Thường Mạn Tinh. “À, lúc chị đi qua một trấn nhỏ ở Tứ Xuyên có tìm thấy một loại tương ớt, ăn vào siêu siêu cay. Nhìn em gầy đến nỗi chỉ một trận gió cũng có thể thổi bay, chắc chắn ngày thường chẳng ăn được bao nhiêu. Tương ớt này mà ăn với cơm, đảm bảo em sẽ ăn một lúc ba chén.”
Thường Mạn Tinh bật cười nhìn người phụ nữ trước mặt, trong mắt lộ ra sự thân thiết khó tả.
Chị Mai tên là Mai Dung Thừa, là vợ cũ của Ô tiên sinh. Năm đó hai người kết hôn theo sự sắp đặt của cha mẹ, nhưng sống chung không hề vui vẻ nên đã ra tòa ly hôn. Rồi sau đó, Ô tiên sinh lại đột nhiên thích người vợ cũ của mình. Chỉ là Mai Dung Thừa đã chịu tổn thương quá nhiều, không muốn quay lại với ông ta nữa. Gia đình họ Mai cũng không thiếu tiền, Mai Dung Thừa lập tức xách ba lô lên và đi du lịch khắp nơi. Nàng quyết định đi khắp đại nam giang bắc, đến thật nhiều nơi, và tiếp xúc với rất nhiều người. Nàng đi mấy năm liền cũng không thấy trở về. Nếu có về, cũng chỉ là để tìm Thường Mạn Tinh, sau đó tặng nàng một ít đồ, trò chuyện với nàng về những chuyện thú vị trong suốt chuyến đi. Cuộc sống của nàng thật sự tự do, tự tại.
Năm đó, lúc Thường Mạn Tinh chưa gả cho Hà Tiên Dương, nàng đã từng gặp Ô tiên sinh. Ô tiên sinh nếu xếp theo bối phận thì có thể coi là vãn bối của Thường lão gia tử. Hai nhà kết giao không quá nhiều, nhưng tóm lại là có qua lại. Thường Mạn Tinh khi đến Ô gia, liền rất thích Mai Dung Thừa. Mẹ của Thường Mạn Tinh mất sớm, bên cạnh không có trưởng bối nữ giới, Mai Dung Thừa chính là trưởng bối nữ tính duy nhất của nàng. Chỉ là sau đó Mai Dung Thừa và Ô tiên sinh ly hôn, nàng đi du lịch khắp nơi nên không thể tìm thấy. Lúc Thường Mạn Tinh kết hôn, nàng cũng không hề tới. Thường Mạn Tinh đã lâu rồi chưa được gặp nàng. Hơn nữa, đời trước khi Thường gia gặp phải đại kiếp, nàng bị người ta hại thảm không nỡ nhìn. Nếu có chị Mai ở đó, nàng nhất định sẽ không thê thảm đến như vậy.
Thường Mạn Tinh giữ chặt Mai Dung Thừa, giọng nói có chút áy náy: “Chị Mai, làm phiền chị lần này rồi.”
Mai Dung Thừa không để tâm, xua xua tay: “Có gì phiền đâu, chẳng qua chỉ là một câu nói thôi. Em có việc cần nhờ thì chị đương nhiên phải giúp rồi. Tuy rằng không muốn nhìn thấy tên khốn nạn Ô Hồn kia, nhưng cứ như vậy mãi cũng không ổn, nhìn một chút cũng không mất miếng thịt nào. Nhưng mà chuyện của em, lần trước lúc gọi điện thoại cho chị nói không rõ ràng lắm, rốt cuộc là sao?”
Mai Dung Thừa cau mày: “Họ Hà tìm tình nhân bên ngoài còn sinh cả trai lẫn gái, mà em chỉ đứng nhìn như vậy, còn muốn từ từ xử lý tên đó? Nếu là chị, chị sẽ trực tiếp đi tìm anh của em, nó chắc chắn sẽ đòi lại công đạo cho em, sao phải phí hoài thanh xuân với một kẻ như thế chứ? Em có bị ngốc không vậy?”
Thường Mạn Tinh chỉ cười nhạt, nếu nàng không trọng sinh trở về, có lẽ sẽ chọn cách làm như vậy – dứt khoát và thống khoái giải quyết Hà Tiên Dương một cách thật tiêu sái. Nhưng những khổ sở nàng từng trải qua, cho dù là người thân hay bạn bè, đều không thể nào hiểu được. Cảm giác thống khổ cực hạn ấy không có cách nào buông bỏ được. Chỉ có thể chậm rãi tra tấn đối phương, cũng tra tấn chính bản thân mình, thì nó mới có thể dần dần biến mất.
“Chị Mai, chị yên tâm đi, em sẽ không để bản thân phải chịu thiệt đâu.” Thường Mạn Tinh vuốt ve lọ tương ớt cực kỳ bình dân trong tay, cười nói.
Mai Dung Thừa cũng là một người thông minh, thấy Thường Mạn Tinh không thay đổi chủ ý, nàng cũng không khuyên nữa. Nàng chưa bao giờ đem suy nghĩ của bản thân áp đặt lên người khác, vì thế liền lảng sang chuyện khác. “Mạn Tinh, đứa trẻ em thu dưỡng lúc trước, hai đứa thật sự đến với nhau sao?”
Nói đến việc này, Mai Dung Thừa cũng không có biểu cảm gì khác thường, chỉ có đôi mắt chứa đầy sự tò mò.
Nhắc đến Hà Vị Minh, nụ cười của Thường Mạn Tinh chân thật hơn một chút. Nàng ừ một tiếng, nói: “Tên nhóc này rất tốt, về sau sẽ càng tốt. Thật ra lúc trước em không hề có ý định sẽ tiến thêm một bước với Vị Minh. Nhưng không biết vì sao tự dưng lại nảy sinh loại tâm tư như vậy.”
“Ha ha ha, hay lắm, hay lắm! Hà Tiên Dương ở bên ngoài cờ màu phiêu phiêu*, em liền đội cho hắn một chiếc nón xanh. Cái này ấy à, gọi là gậy ông đập lưng ông.”
*Ở bên ngoài cờ màu phiêu phiêu: ý chỉ việc ổng “cắm” cờ ở khắp nơi =)) Nói đến việc Hà Tiên Dương có nhiều nhân tình.
Mai Dung Thừa cười xong liền nhéo nhéo cằm nói: “Nhắc mới nhớ, chị vừa rồi có nhìn lén một chút biểu cảm của đứa con nuôi em. Chậc chậc, thật đáng thương nha. Em sẽ không phải chỉ là vui đùa với thằng nhóc đó đấy chứ? Như vậy hình như không phúc hậu lắm đâu.”
Thường Mạn Tinh lắc đầu, biểu cảm trên mặt có chút bất đắc dĩ: “Sẽ không. Ban đầu em dự định qua một thời gian nữa sẽ ngả bài với Hà Tiên Dương. Nhưng nhìn Vị Minh như vậy em cũng đau lòng, thế nên mới định giải quyết sớm một chút.”
Mai Dung Thừa vốn đang định lên tiếng đùa giỡn, nhưng sau khi nghe được lời này liền thu lại ý cười, xoa xoa đầu Thường Mạn Tinh: “Tuy rằng chị không biết mấy năm nay em đã trải qua những gì, nhưng chị có thể nhìn ra được em đã thay đổi rất nhiều. Sự thay đổi này có tốt hay không thì chị không biết, chị chỉ biết em như thế này sẽ khiến những người xung quanh em cảm thấy đau lòng. Mạn Tinh, không cần miễn cưỡng bản thân quá đâu.”
“Em biết mà chị Mai, em bây giờ đã tốt hơn trước nhiều rồi.” Thường Mạn Tinh cười nói. Thật sự, lúc vừa mới trọng sinh, trong lòng nàng chứa đầy sự thù hận. Không biết bao nhiêu đêm nàng bừng tỉnh vì mơ thấy tin cha chết cùng với hình ảnh thảm hại của anh trai, nàng nôn nóng và sợ hãi không biết phải phát tiết như thế nào. Thời gian chậm rãi trôi đi, nàng dạy dỗ Hà Vị Minh, lại mài mòn năng lực và ý chí của Hà Tiên Dương, cuối cùng cũng ngăn chặn được sự nôn nóng và hận ý trong lòng mình. Hiện giờ nàng đã bình tĩnh hơn rất nhiều – bình tĩnh đến độ có thể chờ đợi con mồi dần dần bước vào bẫy rập!
“Mạn Tinh quả thật đã trưởng thành rồi. Em từng chịu tổn thương trong chuyện tình yêu, vậy mà vẫn có thể dũng cảm tiếp tục đi thích người khác. Về điểm này, chị Mai không thể so được với Mạn Tinh.” Mai Dung Thừa bắt chéo chân, cảm thán nói.
Thường Mạn Tinh suy nghĩ một lát, sau đó mới nói: “Có lẽ là do cảm nhận được cảm giác được người khác yêu thương, cho nên mới có dũng khí tiếp tục thử một lần. Đừng nhìn em bây giờ bình thản như vậy, thật ra lúc trước em cũng do dự, suy xét thật lâu mới hạ quyết tâm. Điểm tốt của việc trưởng thành chính là, cho dù lần này em có lại chọn sai người, kết cục cũng sẽ không hai bàn tay trắng giống như trước.”
Nàng nguyện ý đưa con dao duy nhất có thể tổn thương bản thân cho Hà Vị Minh là bởi vì biết hắn sẽ không dùng nó để tổn thương nàng. Ngược lại, Hà Vị Minh đối với nàng mà nói, hắn chính là vỏ đao của nàng.
Trò chuyện với Mai Dung Thừa một lát, sau khi hẹn nhau khi nào có thời gian sẽ lại tiếp tục trò chuyện xong, Thường Mạn Tinh liền đứng dậy chuẩn bị trở lại đại sảnh.
Đi qua một bụi hoa tường vi thật dài, Thường Mạn Tinh đứng ở cuối hành lang, quay đầu nhìn lại thì phát hiện Mai Dung Thừa vẫn còn đang ngồi ở đình nhỏ. Còn Ô tiên sinh, người vốn lúc này nên ở đại sảnh, lại từ đường nhỏ đi đến bên ấy. Mai Dung Thừa đứng dậy kéo Ô tiên sinh một chút, sau đó hai người cùng nhau ngồi nói chuyện. Thường Mạn Tinh không biết bọn họ đang nói gì, nhưng nàng cũng không tiếp tục nhìn. Đó là lựa chọn của chị Mai. Tình trạng ở chung hiện tại của bọn họ… nếu bọn họ cảm thấy tốt là được, người khác không nên xen vào.
Nàng chậm rãi trở lại bữa tiệc. Lúc đi ngang qua một chỗ ngoặt, nàng bỗng nhiên bị bóng người ở góc khuất dọa hoảng sợ. Sau khi thấy rõ người đó là ai, Thường Mạn Tinh liền kéo hắn ra ngoài: “Vị Minh, sao con lại ở đây?”
Hà Vị Minh bị nàng nắm tay, cong lưng dựa đầu lên vai nàng: “Con không thấy mẹ nên đi tìm.”
Bởi vì từ xa thấy nàng đang nói chuyện với người khác, nên đứng chờ ở đây? Thường Mạn Tinh duỗi tay ôm lấy cổ hắn: “Có phải rất nhàm chán không? Mấy bữa tiệc nhàm chán như vậy sau này con sẽ phải trải qua rất nhiều. Chờ công ty Đằng Đông của con phát triển lớn hơn nữa, những kiểu xã giao này đều rất cần thiết. Chẳng qua cũng không sao cả, về sau mẹ sẽ đưa con đi làm quen một chút cũng được, sẽ giúp con giảm bớt được rất nhiều chuyện phiền toái.”
Hà Vị Minh trầm mặc không lên tiếng, sau đó hắn ngẩng đầu nắm lấy tay nàng, kéo nàng vào một phòng nghỉ gần đó.
Hai người vừa bước vào phòng nghỉ, một người với gương mặt chứa đầy sự u ám từ một chỗ ngoặt khác đi ra. Người này chính là Hà Tiên Dương.