Chương 12

Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi! thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh còn dám hỏi sao? Đúng là diễn sâu thật đấy!
Thế nên, tôi cũng giả vờ đáp lại: "Có sao đâu, em ổn mà."
Anh kéo dài giọng "ồ" một tiếng đầy ẩn ý, sau đó như thể không có chuyện gì, anh liền khoác vai tôi và thong thả nói: "Được, thế đi thôi."
Tôi thật không ngờ anh lại phản ứng như vậy. Chẳng lẽ anh không hiểu rằng con gái nói "không sao" nghĩa là đang "có sao" rất lớn à? Đến nước này thì tôi chẳng thể giả vờ được nữa! Tôi bèn hất mạnh tay anh ra, hậm hực nhìn thẳng vào mắt anh: "Lục Chi Uyên, anh thực sự không có điều gì muốn nói với em à?"
Anh lại cười đến mức hai bả vai khẽ run lên: "Có chứ."
"Thế sao anh còn cười chứ!"
Anh nhéo má tôi một cách cưng chiều: "Anh thấy con mèo nhỏ nhà mình rõ ràng đang giận dỗi nhưng cứ cố tỏ ra bình tĩnh, trông đáng yêu quá thể."
Thì ra là anh cố tình trêu tôi! Lần này tôi thật sự tức giận rồi!
Tôi dứt khoát quay người định bỏ đi, nhưng ngay lập tức anh đã nhanh chóng ôm chầm lấy tôi từ phía sau, kéo cả người tôi vào lòng. Hai tay anh nâng mặt tôi, ánh mắt đầy quyến luyến cùng giọng nói dịu dàng hết mực: "Được rồi, không trêu em nữa, chúng ta cùng đi dạo chút nhé?"
Tôi chỉ khẽ hừ nhẹ một tiếng coi như đồng ý, rồi sau đó cả hai cùng tản bộ đến bên hồ Nguyệt Nha ngoài trường.
Gió đêm hè thổi nhè nhẹ phả vào mặt mang theo cảm giác mát rượi dễ chịu. Đồng thời, mặt trăng cũng e thẹn chui ra khỏi tầng mây, soi bóng xuống mặt hồ tạo nên những đốm sáng lấp lánh.
Lục Chi Uyên nắm chặt tay tôi, giọng nói theo gió truyền đến vô cùng chậm rãi: "Cô gái lúc nãy là con gái của bạn bố anh."
Anh dừng lại một chút rồi giải thích thêm: "Thực ra hồi nhỏ hai nhà có hứa hôn, chắc do quan hệ làm ăn nên giờ lớn rồi họ lại nhắc đến chuyện cũ."
Tôi lập tức ngớ người, không thể tin nổi đã năm 2022 rồi mà còn tồn tại chuyện hứa hôn hay liên hôn gia tộc gì đó.
"Anh đi làm giáo viên cũng vì không muốn bị chuyện này ràng buộc." Anh vừa nói vừa lơ đãng đưa tay sờ mũi.
Tôi lập tức nắm lấy trọng điểm để hỏi vặn lại: "Thế cô gái kia có thích anh không, rồi hai người tính sao đây?"
Anh bèn xuýt xoa một tiếng đầy vẻ lười biếng: "Chuyện đó quan trọng đến thế cơ à?"
"Sao lại không quan trọng?" Tôi phản bác ngay lập tức.
Anh khẽ nhướng mày: "Quan trọng là anh thích em."
Ồ.
Chỉ một câu nói của anh thôi đã khiến lòng tôi sướng rơn, nhưng tôi vẫn cố bĩu môi: "Tình địch của em cũng nhiều quá rồi đấy."
"Có sao?" Anh nhướng mày hỏi lại.
Tôi bèn hăng hái hẳn lên: "Có chứ, ngay trong lớp mình còn có người đang công khai theo đuổi anh kìa."
Anh gật đầu xác nhận: "Ồ, hình như đúng là có chuyện đó."
Hóa ra anh vốn đã biết tỏng mọi chuyện!
Thế rồi anh bất ngờ đổi giọng: "Nhưng sau tất cả, cuối cùng anh vẫn bị em cưa đổ, em thấy vui không?"
Mặc dù hôm đó tôi định tỏ tình, nhưng người chủ động hành động trước rõ ràng chính là anh! Tôi bĩu môi không phục: "Rõ ràng là anh động thủ trước mà!"
Anh lười biếng "ừ" một tiếng, rồi khéo léo vén mấy sợi tóc lòa xòa của tôi ra sau tai, bóp nhẹ tay tôi: "Ừ, là anh động thủ trước."
Ủa, sao tự nhiên hôm nay anh lại dễ tính thế nhỉ? Cảm thấy có gì đó không ổn, tôi bèn nghi hoặc hỏi: "Nhưng sao anh biết hôm đó em định tỏ tình?"
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh lơ đãng liếc nhìn rồi cố tình kéo dài giọng tỏ vẻ bí hiểm: "Anh biết thì biết thôi."
"Nói mau!" Tôi tò mò chết mất thôi.
Lúc này anh mới từ tốn giải thích: "Thật ra từ lần trước thấy em không vui, anh đã đoán được là em có tình cảm với anh rồi."
Anh dừng lại một nhịp rồi nói tiếp: "Hôm đó em đến tìm anh với gương mặt đỏ bừng vì uống rượu, lại thêm cái vẻ hùng dũng như sắp đi vào chỗ chết nên anh liền đoán ra ngay lập tức."
Lục Chi Uyên, anh có thể đừng lợi hại như thế được không? Anh làm vậy sẽ khiến em trông ngốc nghếch lắm đấy!
Tuy nhiên tôi vẫn còn thắc mắc một điều: "Thế sao anh không đợi em nói trước?"
Anh thong thả đáp lại với vẻ nhàn nhã nhưng xen lẫn sự nghiêm túc: "Chuyện tỏ tình sao có thể để con gái làm chứ? Thế nên anh mới phải tiên hạ thủ vi cường đấy."
Trái tim tôi trong khoảnh khắc này như bị thứ gì đó đánh trúng, bỗng dưng trở nên mềm mại đến khó tin. Một Lục Chi Uyên phóng khoáng bất cần hóa ra cũng có lúc dịu dàng tinh tế đến thế.
Ơ, khoan đã! Thế có nghĩa là anh đã thích tôi từ lâu rồi sao?
Tôi vui sướng phát điên vì phát hiện này, suýt chút nữa đã nhảy cẫng lên. Tôi vừa lắc lắc cánh tay anh vừa cười đầy đắc ý: "Không ngờ nha, hóa ra anh đã nhòm ngó em từ lâu rồi cơ đấy."
Anh nhìn tôi đầy vẻ buồn cười rồi ngay lập tức khôi phục vẻ không đứng đắn thường ngày. Anh quay người nhìn về phía trước rồi lười biếng đáp: "Em nghĩ nhiều rồi, anh chỉ là không muốn từ chối con gái nhà người ta thôi."
Gió đêm dịu dàng thổi bay những sợi tóc mái trên trán anh, làm cho đường nét sườn mặt anh dưới ánh trăng càng trở nên rõ nét.
Em thèm vào tin lời anh! Tôi chớp mắt, cố tình làm giọng nũng nịu: "Thế hả anh trai~"
Nghe tiếng gọi đó, hai mắt anh liền tối sầm lại, và giọng nói cũng khàn đi trông thấy: "Gọi lại lần nữa xem nào."
"Anh... trai? Anh... Ưm..."
......
Thật ra, ngay từ lần đầu tiên gặp anh, trái tim em đã nổ tung như pháo hoa rực rỡ.
Và con đường anh bước về phía em đã làm kinh ngạc cả phong cảnh quãng đời còn lại của em.
Trăng đêm nay thật đẹp.
Và gió cũng thật dịu dàng.