Chương 8

Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi! thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi lập tức ngẩng phắt đầu lên nhìn anh chằm chằm. Tôi không thể tin được anh lại... xoa đầu mình!
Trong phim truyền hình hay trong sách đều nói, chỉ khi thích một người thì người ta mới xoa đầu đối phương thôi. Chẳng lẽ... anh thích tôi sao? Nghĩ đến điều này, mọi cảm giác bực tức kìm nén trong lòng bỗng chốc tan biến.
Khóe miệng tôi không kìm được khẽ cong lên, sau đó là cười tít mắt. Tiện thể muốn nhanh chóng phủ nhận hành động dỗi hờn vừa rồi, tôi liền vội vàng chỉnh lại sắc mặt rồi dõng dạc phân trần:
"Ai cũng biết em vốn là người có tấm lòng rộng lượng, thế nên chẳng bao giờ em lại đi giận dỗi vì mấy chuyện nhỏ nhặt này cả."
Nghe tôi "nổ" như thế, anh chỉ buồn cười đáp lại một tiếng "ừ".
Tôi gật đầu, cố tỏ ra bình tĩnh để giữ thể diện: "Thầy Lục, vậy chúng ta về thôi."
Khóe môi anh hơi cong lên, nhướng mày tỏ ý đồng tình: "Đi thôi."
Tôi vui vẻ xoay người bước đi, nhưng lại quên mất là rượu đã ngấm khiến cơ thể không còn nghe theo sự điều khiển của bộ não nữa.
Thấy tôi đi đứng xiêu vẹo ngả nghiêng, anh khẽ chậc một tiếng. Thân hình cao lớn của anh tiến đến trước mặt tôi rồi lù lù ngồi xổm xuống: "Lên đi."
Ngay lúc tôi còn đang ngẩn ngơ vì bất ngờ, anh tưởng tôi không muốn nên quay đầu lại dọa: "Nhanh lên, không tôi đem bán em đi bây giờ."
Lúc này, trên mặt tôi đã tràn đầy ý cười không thể giấu giếm. Nói xem nào, thế này mà không phải là "thích" thì còn là cái gì nữa chứ!
Về đến khách sạn, tôi nằm vật ra giường rồi vội vàng nhắn tin ngay cho Thịnh Thanh: "Có đó không, có đó không, gấp gấp gấp!"
Thịnh Thanh trả lời ngay lập tức: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
Tôi vui sướng gõ phím liên hồi: "Chính là đối tượng 'Đại mạo hiểm' của tớ ấy, cũng là thầy giáo của tớ luôn! Hôm nay thầy thấy tớ giận liền chủ động đến tìm, tiếp theo là xoa đầu tớ, và quan trọng nhất là còn cõng tớ nữa!!!"
"Cho nên..." Thịnh Thanh bỏ lửng câu hỏi.
Tôi bình tĩnh trả lời bằng sự tự tin tột độ: "Thầy ấy tiêu đời rồi."
"???"
Tôi nằm sấp trên giường, đung đưa hai chân, khóe miệng toác ra cười hết cỡ: "Bởi vì, thầy ấy đã rơi vào lưới tình của tớ rồi!"
Hi hi hi hi hi.
"........"
"Tô Tiểu Hi, đủ rồi đấy nhé."
"A a a a a a a…" Vì con tim đang quá kích động khiến bàn tay run rẩy, tôi cảm giác mình sắp không thể kiềm chế nổi bản thân nữa rồi.
"Không phải chứ, hai người tà lưa nhau từ lúc nào thế?"
"Cái gì gọi là tà lưa chứ, phải gọi là tâm đầu ý hợp mới đúng." Tôi thở dài, thầm quyết định sau này phải phổ cập thêm từ ngữ văn minh cho Thịnh Thanh mới được.
".........Cậu còn là Tô Tiểu Hi tớ quen không vậy?"
Tôi tiếp tục lắc đầu rồi cảm thán: "Tình yêu đến quá nhanh, giống như một cơn lốc xoáy vậy!"
"Cảm ơn, bạn tốt của cậu chuẩn bị rời khỏi nhóm chat đây."
Thấy vậy, tôi vội vàng đổi giọng an ủi: "Nhưng Thịnh Tiểu Thanh mãi mãi là tình yêu to bự nhất của tớ!"
"Cậu tránh ra đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đợi đến lúc hai người thành đôi nhớ báo tớ đi ăn cỗ là được, còn bây giờ tớ không muốn ăn cơm chó, cảm ơn."
Ơ.
Thành đôi sao?
Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, cứ thế nhìn ba chữ này rồi bắt đầu cười ngây ngô.
Đúng lúc đó, Tiểu Lệ đang đắp mặt nạ bùn màu xanh lén lút đi đến sau lưng tôi rồi kêu "Hây" một tiếng.
Tiếng động bất ngờ bỗng vang lên khiến tôi giật bắn cả mình, suýt chút nữa đã đánh rơi điện thoại.
"Cậu nhìn cái gì thế, bộ dạng xuân tâm phơi phới đó là sao, nãy giờ cứ cười ngây ngô rõ lâu." Vừa dứt lời, cậu ấy liền định ghé sát vào để xem trộm.
Tôi lập tức tắt bụp điện thoại rồi nhanh chóng xoay người lại, vẻ mặt trịnh trọng tuyên bố: "Bí mật."
Tiểu Lệ nghi hoặc nhìn tôi một cái, nhưng vì thấy không khai thác được gì nên cuối cùng cũng chẳng buồn nói thêm mà quay người bỏ đi luôn.
Tôi bèn nằm sấp xuống giường, sau đó mới mở lại khung chat ra.
Nhớ tới cảnh tượng ngọt ngào vừa rồi, lòng tôi lại thấy kích động vô cùng: "Vậy cậu thấy tớ đi tỏ tình thì thế nào?"
"Tại sao không phải là anh ta chủ động tỏ tình với cậu?"
Ngẫm lại thì thấy lời nói ấy quả thực vô cùng có lý.
"Thế nên..."
"Nhớ kỹ, nhất định phải chờ anh ta chủ động."
"Hả?"
"Địch không động, ta nhất quyết không động!"
11
Tôi âm thầm hạ quyết tâm để bắt đầu tuân thủ nghiêm ngặt theo đúng nguyên tắc này.
Thế nhưng, điều tôi hoàn toàn chẳng thể ngờ tới chính là…
Đừng nói đến việc "địch động".
Đến ngay cả mặt mũi quân địch tôi cũng không thấy tăm hơi đâu.
Tôi ngồi thẫn thờ trước giá vẽ, vừa thở dài thườn thượt vừa cố vẽ nốt bức phong cảnh cho xong.
Đúng lúc này Tiểu Lệ lại sáp tới, thì thầm vào tai tôi: "Tớ nghe nói cái cô nữ sinh kia mấy ngày nay toàn tìm cách tạo cơ hội tình cờ gặp gỡ thầy Lục đấy."
Cánh tay đang cầm bút vẽ của tôi bỗng khựng lại giữa chừng, tôi lập tức quay đầu hỏi ngay: "Thật hả?"
"Thật chứ, tớ còn nghe nói cô ta ngày nào cũng tìm thầy Lục nhắn tin trên Wechat nữa cơ."
Nói xong, cô nàng bèn ngồi về ghế của mình rồi tặc lưỡi cảm thán: "Đúng là đẹp trai sợ chai mặt."
Đến nước này thì tôi thực sự không còn tâm trí đâu để vẽ nổi nữa rồi.
Vói tâm trạng nặng nề, tôi vội mở điện thoại lên để hỏi quân sư: "Tớ gặp khủng hoảng rồi."