Sói Săn Mồi
Chương 109: Ta Là Dâm Ma (1)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáu tháng sau...
"Lạch... cạch... lạch... cạch..." - Những âm thanh沉重沉重 khi bước chân người kéo lê vật nặng vang lên đều đều.
Trong một đường hầm tối tăm sâu dưới lòng đất, Long lúc này thê thảm vô cùng. Toàn thân trần truồng, chi chít vết thương lớn nhỏ đang rỉ mủ. Tóc hắn dài chấm lưng, râu ria rậm rạp như người rừng. Hai chân bị xích xuyên thẳng vào xương, nối với hai sợi xích kéo theo từng quả nặng vài chục cân. Mỗi bước chân vì thế mà chậm chạp, đau đớn đến tận xương tủy. Công việc của hắn ở đây là đào mỏ và vác đất đá ra chỗ xe kéo.
Từ khi bị lão già kia đánh ngất đi, một tuần sau Long tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trong một túp lều gỗ. Hắn không biết đây là nơi nào trên cõi đời, chỉ kịp nhìn thấy khung cảnh như một thung lũng bị vây kín bởi những dãy núi cao chót vót, trước khi bị lôi đến một lò rèn. Tại đó, bọn chúng dùng hai thanh sắt nung đỏ xuyên thẳng vào cổ chân hắn, rồi cột vào hai sợi xích. Long có phản kháng không? Tất nhiên là có. Nhưng vừa mới bắt đầu tụ khí, một cơn đau dữ dội bất ngờ bùng nổ trong đầu khiến hắn quỳ sụp. Hắn biết rõ, chúng đã cấy vào đầu hắn một vật gì đó, khiến mỗi lần vận công là mỗi lần chịu cực hình. Không thể sử dụng tử khí, đối mặt với đám người da đen lực lưỡng, hắn đành phải cam chịu.
Ba ngày sau khi bị xích, một lão già béo lùn – sau này Long mới biết là chủ mỏ – xuất hiện trước mặt, ném cho hắn một cây xà beng, một cái xẻng, rồi quát tháo bằng thứ tiếng hắn không hiểu. Một lúc sau, hai ba tên da đen tiến đến, lôi hắn đi sâu vào lòng đất, bắt đầu đời lao động khổ sai.
Cùng làm việc với Long dưới lòng đất là hơn mười người khác, ai nấy đều bị xích chân như hắn, từ thanh niên đến cụ già. Những ngày đầu mới vào, mọi người rất quan tâm đến Long vì thấy hắn còn quá trẻ để phải chịu cảnh này. Qua mấy tháng giao tiếp, Long cũng học được vài từ để có thể trao đổi với mọi người.
Theo lời kể của ông lão già nhất – trước kia từng là một cao thủ – nơi đây là một vùng núi hẻo lánh ở biên giới Trung Hoa và Tây Tạng. Quanh năm bị sương mù bao phủ, không thể khảo sát địa hình, nên nơi này không hề xuất hiện trên bản đồ thế giới.
Trở lại hầm mỏ tối tăm, Long được biết rằng, chỉ cần đào được một viên đá nhỏ màu xám trắng, cỡ đầu ngón tay út, thì cả nhóm sẽ được ăn thịt và uống chút rượu. Điều tưởng chừng nhỏ nhoi ấy, nhưng ở dưới lòng đất sâu hun hút này, với hơn chục con người sống lay lắt, lại là giấc mơ lớn lao như trúng độc đắc. Thức ăn mỗi ngày chỉ là vài ổ bánh mì khô cứng và chút nước. Có người đói quá, thấy gì sống được thì nhặt bỏ vào miệng – kiến, giun, chuột – dẫn đến tiêu chảy là chuyện thường như cơm bữa.
Khắc nghiệt là vậy, nhưng mỗi ngày, hơn chục con người ấy vẫn đùm bọc nhau mà sống, cố hoàn thành nhiệm vụ đào đủ 50 xe đất đá. Nếu không làm xong, hậu quả là những trận đòn roi như mưa và những ngày bị bỏ đói triền miên. Thứ duy nhất giúp họ tồn tại nơi đây chính là khát vọng được sống, được trở về thế giới bên ngoài – dù cơ hội mong manh đến cực điểm.
"Phập... phập... phập..." - Long cúi đầu cắm xà beng vào lớp đất cứng rắn. Hắn gầy trơ xương vì thiếu ăn, cơ bắp rã rời vì kiệt sức, nhưng chưa bao giờ buông tay khỏi cây xà beng – bởi đó là hy vọng của hắn. Hy vọng được nhìn thấy đứa con trai bé bỏng và những người phụ nữ hắn yêu thương. Nếu lo cho con trai là một phần, thì nỗi lo cho Xuân, Hoa cùng hai cô bé kia là mười phần. Hắn không lo cho con trai – dù sao cũng có người chăm sóc – nhưng hắn hoàn toàn không biết điều gì đã xảy ra với bốn người phụ nữ sau khi hắn ngất đi.
"Keng..." - Đột nhiên, mũi xà beng va phải vật gì đó, khiến Long giật mình tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Hắn liếc nhanh hai bên, thấy không ai, liền cúi xuống, dùng tay moi đống đất ra. Hai mắt hắn mở to. Dưới ánh đèn leo lét, một viên đá màu xám trắng hiện ra – đúng như mọi người từng nói. Nhưng khác ở chỗ, nó không bé bằng đầu ngón tay, mà lớn bằng cả nắm tay hắn. Long hít sâu một hơi, vội vàng giấu viên đá vào ngực, rồi tiếp tục cầm xà beng đào.
"Chết tiệt... dưới này thật ngột ngạt..." - Đúng lúc Long vừa cầm xà beng lên, một tên cai ngục đi ngang qua. Hắn quát một tiếng, liếc Long rồi đi sang hốc khác. Sở dĩ ở đây không thể đưa nhiều người xuống khai thác, vì khí độc khiến người thường không thể sống lâu, chứ đừng nói làm việc nặng. Chỉ có những kẻ tu luyện nội công thâm hậu mới chịu được – dù công lực đã bị phong ấn.
Có lần Long hỏi mọi người: "Tại sao chúng không cho ăn no để có sức làm việc?" – Câu trả lời khiến hắn sững người. Trước đây, mỏ này từng rất sầm uất, có hàng trăm "công nhân" bất đắc dĩ, được ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ. Nhưng từ năm năm trước, thứ đá đó không còn đào được nữa. Các ông chủ lớn dần mất hy vọng, bỏ mặc mỏ. Nơi này từ đó trở thành trại giam giữ, hình phạt hơn là khai thác. Tù nhân bị đóng cọc xuyên chân, không thể trốn thoát. Kẻ nào nội công quá mạnh sẽ bị cấy Âm Trùng – một loại ký sinh trùng, cũng chính là thứ đang giam giữ Long trong đầu. Tất cả nhằm mục đích tra tấn thể xác và tinh thần những kẻ phạm tội. Ba năm trước, các cao thủ canh gác vì không còn cần thiết đã lần lượt rời đi, chỉ để lại một tên quản ngục cùng vài chục tên da đen lo việc trên mặt đất. Nghe nói cách đây vài cây số có một mỏ kim cương nhỏ, nên tên quản ngục nhân tiện lập thêm một mỏ khai thác – một công đôi việc.
Đêm đến, sau khi ăn xong bánh mì, mọi người áp sát nhau để sưởi ấm rồi thiếp đi, lấy sức cho ngày mai. Riêng Long vẫn thức. Hắn không dám cho ai biết, vì sợ có người không kiềm được lòng mà báo lên. Trải qua nhiều biến cố, hắn đã trưởng thành hơn. Hắn không nghĩ viên đá này là thứ đơn giản.
...z...z...z...
Nghe tiếng ngáy đều đều, Long yên tâm quay lưng lại với mọi người. Hắn nhẹ nhàng lấy viên đá trong ngực ra, ngắm nghía dưới ánh đèn mờ. May thay, dưới này vẫn có chút ánh sáng từ những bóng đèn nối dây với máy phát điện trên mặt đất – dù sao cũng cần ánh sáng để đào bới.
Ngắm viên đá một hồi, Long không thấy gì đặc biệt hơn một hòn đá bình thường. Hắn cũng không dám vận công vì sợ Âm Trùng trong đầu. Bỗng nhiên, cơn đói bụng trỗi dậy. Long nhìn viên đá, nuốt nước bọt. Không biết nếu ăn thì sao? Nghĩ là làm, hắn dùng tay cạo một ít bột đá, đưa vào miệng nuốt xuống.
"Aaaaa!!!" - Ngay khi dòng nước bọt cuốn theo bột đá trôi xuống bụng, Long không kìm được rên khẽ. Hắn cảm thấy bụng mát lạnh. Cảm giác ấy từ ruột lan dần ra khắp cơ thể, khiến toàn thân thoải mái lạ thường – như thể được tiếp thêm một luồng sinh khí mới.