157. Chương 157: Ma Tôn (7)

Sói Săn Mồi

Chương 157: Ma Tôn (7)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nén đau giữ vững thân thể bị tổn thương sau cú va chạm, Long lợi dụng phản lực bay vút lên trần nhà, nơi quả cầu tử khí đang quay cuồng.
"Thật là đặc biệt, tử khí quá nồng đậm!" Đôi mắt Long sáng lên, càng đến gần hắn càng cảm nhận được tử khí trong quả cầu vô cùng đậm đặc.
"Hút! Haha, lão tử hút đây!" Tiếp cận quả cầu, Long gào to hưng phấn, há to miệng, vận chuyển Hấp Tinh Đại Pháp bắt đầu thu thập tử khí trước ánh mắt kinh hãi của Diệp Siêu.
"Gã còn là người không?" Trong đầu Diệp Siêu chỉ còn câu hỏi này, hắn sững sờ vì gã quái nhân kia cứ thế mà hấp thu tử khí như chuyện nhỏ nhặt, còn hơn cả việc nhấc tay… Phải biết, đường đường là một Quỷ Tu, nhưng để hấp thu tử khí, hắn cần phải cẩn thận đề phòng thân thể đạt đến trạng thái tốt nhất, hấp thu từng chút tử khí rồi luyện hóa sau đó mới tiếp tục… Đùa chứ nếu sơ suất, hắn sẽ bị tử khí phản phệ mà chết lúc nào không hay.
Long chẳng hề quan tâm, hắn giờ đây đang vui sướng đến điên rồi… hắn hấp, hấp và hấp tử khí điên cuồng với tốc độ nhanh nhất có thể… tử khí đi vào cũng nhanh chóng bị hắn luyện hóa trở thành tử khí của bản thân, khiến các vết thương nội ngoại đều lành lặn chỉ trong nháy mắt.
Bỗng nhiên Long nhíu mày, cơ thể triệt để lành lặn hắn giờ mới có tâm tư suy nghĩ chuyện khác… lúc này hắn mới cảm nhận trong những luồng tử khí hấp thu có một cái gì đó lạ lùng… hắn không biết phải giải thích thế nào nhưng cái khí lạ ấy cứ lởn vởn lúc hắn hấp thu tử khí.
"Mặc kệ, lão tử phải biến mạnh!" Quét sạch mọi suy nghĩ vẩn vơ, Long lại bắt đầu hấp thu tử khí… binh đến tướng ngăn, trước hết biến mạnh đã, tính sau đi.
"Bộp… bộp…" Bên dưới, sáu tên không đầu cứ đứng dưới chân Long trên mặt đất đi qua đi lại như không có cách nào lên, chẳng khác nào đứa trẻ đang tìm cách ra khỏi cái nôi của mình. Không hiểu sao từ lúc Long xuất hiện, mục tiêu của chúng chỉ là hắn, còn tên gia hỏa ngu ngốc Diệp Siêu triệt để bị coi như không khí… có lẽ ngay cả chúng cũng ngại bẩn tay.
Nửa tiếng… Long vẫn hấp thu tử khí, cả người hắn có bắp cuồn cuộn tràn đầy năng lượng… khối cầu đã nhạt đi một phần nhỏ.
Lại qua một giờ… tốc độ hấp thu của Long tăng đến cực hạn, tử khí như thác đổ vào người hắn… có thể nhìn rõ khối cầu càng ngày càng thu hẹp lại.
Hai giờ…
Sáu giờ…
Mười hai giờ…
"Oa… ngủ một giấc thật sảng khoái…" Diệp Siêu ngáp ngắn ngáp dài tại một cái bàn đá, canh này vậy mà hắn làm một giấc trong tình cảnh đang bị vây hảm cửu tử nhất sinh ở mộ huyệt của một vị Đế Vương… nhưng ngay tức thì mồm hắn há hốc đủ để đút nguyên bàn tay vào khi nhìn lên cao… quả cầu chỉ còn rất nhỏ, chẳng khác nào một trái banh.
"Đại gia! Đại gia của tôi ơi… mong ngài rủ lòng thương xót mở lòng từ bi với kẻ hèn mọn này mà để nó lại cho tiểu nhân…" Diệp Siêu khóc không ra nước mắt rồi, vị đại gia này chẳng lẽ còn không cho hắn liếc mắt nhìn chút canh thừa của người ta hay sao.
"Hử?" Bị tiếng nói của Diệp Siêu làm tỉnh lại trong tu luyện, Long đưa mắt nhìn khối cầu nhỏ trước mặt mình, hắn có chút tiếc nuối vì chỉ cần một chút nữa tử khí là đủ để hắn bước lên mức áp suất tử khí đến 12 lần… rất có thể sau đó hắn còn có thể nâng phạm vi Vực lên nữa… chỉ là "một ít" kia thì quả cầu trước mắt này xa xa còn không đủ.
"Được rồi! Cho ngươi!" Đang tâm tình tốt, Long không ngại chia cho thằng ngu bên dưới một chút… hắn nắm lấy quả cầu ném cho Diệp Siêu khiến gã vui đến nhảy cẩng lên.
"Haha! Đại gia anh mình thần võ, thiên hạ vô địch lại còn tiêu sái hào phóng…" Diệp Siêu vỗ mông ngựa làm Long có ý định tát bay thằng này.
"Đứng qua một bên đi!" Long bỏ qua Diệp Siêu, hắn đưa mắt về sáu tên không đầu bên dưới.
"Ầm!" Long nhắm vào chỗ một cây đại đao nhảy xuống, vận sức cầm thanh đao trong tay, lực lượng trong người hắn sôi trào hơn bao giờ hết.
"Đến đây đi! Các ngươi đã muốn thì lão tử cũng không ngại làm món thịt bằm nhắm rượu!" Long gầm lên, đại đao vũ động… hắn lao tới chỗ sáu tên quái vật lúc này cũng đã xông tới chỗ hắn.
"Vù… Phập… Vù… Vù… Phốc…"
Đao tới xé gió hái xuống ba cặp chân còn lại của ba tên không đầu… nhưng Long không dừng lại… mạnh mẽ ngạnh kháng cú tông của sáu quái vật… đại đao trong tay hắn biến thế chém ngược lại.
"Vù… Phốc… Phốc…" Thanh đao hơn hai trăm cân như cắt qua đậu hủ chẻ đôi liên tục hai tên không đầu mới dừng lại… nhưng chỉ trong sát na nó lại động… nó quét qua bốn tên còn lại khi chúng còn chưa kịp đứng dậy sau cú va chạm.
"Phốc… Phốc… Phốc… Oành!!!!" Máu đen và từng mảng thịt tung tóe sau những cú chém dũng mãnh của Long, tay hắn có chút tê rân vì phát lực liên hồi nhưng hắn không dừng lại… hắn muốn… làm thịt băm.
"Oành! Oành! Oành" Đao quang chớp lóe để lại những vết chém sâu hoắm trên mặt đất, Diệp Siêu đứng ở xa xa nuốt nước bọt ừng ựt khi nhìn đại gia nổi điên chẳng khác nào một con mãnh thú hí lộng kẻ thù của mình.
"OANH!!!
Cú chém cuối cùng, Long chống đao đứng sững sừng trước bãi chiến trường đầy nhầy của mình… không còn một mảnh thịt nào còn to hơn bàn tay được phép tồn tại… sáu tên không đầu đã triệt để bị hắn chém thành muôn mảnh… hắn nheo mắt cảm nhận được tử khí trong cơ thể mình đã vơi đi ba phần sau lần điên cuồng này… nhưng cả người hắn không một chút lơi là phòng bị vì hắn không thể xác định được nguy hiểm có còn hay không.
Năm phút… không có gì lạ phát sinh.
Mười lăm phút… vẫn cái không khí im lìm có thể nghe rõ tiếng kim rơi.
Ba mươi phút… Diệp Siêu là chờ không nổi nữa rồi, hắn bắt đầu đi vòng quanh khu lăng mộ tìm xem có gì ngon không.
Một tiếng… Long là đợi đúng một tiếng, hơi thở hắn trầm ổn… trong cơ thể tử khí đã hồi phục lại mười phần cương mãnh. Sau một hồi quan sát xung quanh, hắn quyết định đi tới chỗ quan tài nơi bức tượng to lớn sụp đổ.
"Lộp bộp… lộp bộp… lộp bộp…" Long từng bước đi tới chỗ quan tài màu vàng, càng bước tới gần hắn càng cảm thấy hồi hộp… hồi hộp không phải do hắn sợ hãi mà là do trong cơ thể hắn càng ngày càng có một sự khao khát đối với thứ gì đó ở chỗ quan tài… Long cố gắng trấn định bản thân nhưng khi chỉ còn cách quan tài một mét, hai mắt hắn trợn trừng vì trên chiếc quan tài trang trọng kia lại có một dòng chữ màu đỏ nổi bật:
"Ngươi đã đến!"
Chỉ ba từ mà khiến Long lạnh run người, hắn lạnh người là vì rõ ràng từ khi bước tới đây từ đằng xa hắn luôn nhìn chằm chằm cỗ quan tài… hắn chắc chắn rằng trên cỗ quan tài này không hề có chữ nào… điều đó chứng tỏ… dòng chữ này hiện lên ngay khi hắn bước tới gần.
"Phù"
Hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, Long bạo gan bước tới… cầu phú quý trong hung hiểm, lão tử sợ nhưng lão tử không ngại.
"Hít…" Bước đến cạnh cỗ quan tài, Long lại sững sờ vì dòng chữ rồng bay phượng múa được chạm trổ ngay trên nắp quan tài vàng.
"Ngàn Thu Đế Tân Chi Quan"
Năm chữ rơi vào mắt khiến Long chính thức xác nhận đây là quan tài của Trụ Vương, vị vua nổi danh lịch sử cho dù không được tốt đẹp lắm.
Rời ánh mắt khỏi chiếc quan tài, Long bắt đầu tìm kiếm xung quanh nhưng hắn nhanh chóng thất vọng vì ngoài chiếc quan tài trước mặt ra hắn không còn tìm thấy thứ gì khác… Hắn là đến đây là vì Cửu Tử Tà Long tâm pháp chữ không phải để thấp hương cho lão già này nha.
"Trụ Vương! Lão tử đến rồi đây!" Long có chút phẫn nộ, hắn thật sự không hề muốn đi xâm phạm quan tài của một người đã chết nghìn năm trước một chút nào… đập mạnh tay lên chiếc quan tài, Long gầm lên như muốn đánh thức kẻ đã hố mình đến đây.
"Rắc… rắc… rắc…"