160. Chương 160: Kiếm Ma Đát Kỷ (Hết)

Sói Săn Mồi

Chương 160: Kiếm Ma Đát Kỷ (Hết)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 160 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mỹ nhân! Đó là bởi nàng không biết một điều………..ma khí…….không phải là thứ khí tử bình thường có thể so sánh được!” Không đành lòng nhìn người đẹp quằn quại như mất trí, Long lên tiếng giải thích……..chỉ một ý niệm, toàn thân hắn như một ma thần khi ma khí hắc ám bao trùm quanh người khiến nữ tử mím chặt môi không cam lòng.
“Ta không tin………ta không tin……Vực……..dưới Vực ngươi chỉ là giun dế” Nữ tử gào thét, một cơn khí tử kinh khủng tuôn ra từ người nàng làm Long bất ngờ vì lần này cả thân thể hắn cứng đờ không thể cử động, trước kia là từ bên trong còn giờ đây là từ bên ngoài…….nữ tử này vậy mà là một Cường Giả.
“Dưới Tử Vực của ta ngươi phải chết……….cho dù Cường Giả nhất cấp ta vẫn có thể dễ dàng áp chế ngươi!” Nữ tử cười gằn nhìn Long bị chế trụ, nàng chằm chằm hắn như muốn nuốt sống hắn ngay tức khắc nhưng nghĩ ngợi gì đó, từ trong người lấy ra một con dao nhỏ bằng vàng.
“Con dao nhỏ này đã theo ta rất lâu, sát qua ngàn vạn sinh linh……đã từng chinh chiến cùng Thiên Đế tên khốn kiếp……ta không muốn………không muốn chút nào đem nó ra vì nó chỉ còn dùng được một lần cuối……là ngươi……..là ngươi buộc ta phải làm vậy!” Nữ tử nhìn con dao nhỏ trong tay nói lời ai oán.
Long nhìn chằm chằm con dao nhỏ, không phải chuyện đùa nữa rồi……..hắn thật sự cảm nhận được uy hiếp………uy hiếp chí mạng từ con dao bé nhỏ kia……hắn không biết nó có thể làm gì nhưng trực giác mách bảo rằng chỉ cần nó cắt qua người hắn là hắn sẽ chết thật.
“Sao? Ngươi không phải tự tin lắm sao? Ngươi không phải tự cho mình giỏi giang lắm sao? Tin ta đi, không kẻ nào có thể sống sót khi con dao này đâm vào, cho dù là Thiên Đế cũng không thể………..Haha……..Để tạo ra nó, Đát Kỷ ta đã phải hiến tế ngàn vạn linh hồn đấy……….Vô Mệnh……hãy hoàn thành sứ mạng cuối cùng!” Nữ tử lạnh lùng hướng cổ Long chém xuống.
“Vô Mệnh? Một cái tên đẹp” Ngay khi lưỡi dao chỉ còn cách cổ Long một ngón tay……..hắn động.
“Pặc!” Nữ tử kinh sợ khi nhìn cổ tay mình bị chế trụ, Vô Mệnh cứ thế bị gã nam nhân tước mất khi toàn thân nàng bị chế trụ không thể cử động…….trong đầu nàng vang vang một chữ……..Vực.
“Đã quên nói cho ngươi biết………ta cũng có Vực…….” Long thì thầm vào tai người đẹp khiến nữ tử run lên.
“Phốc!” Long nắm lấy cái cổ trắng nhỏ nhắn của Đát Kỷ trong tay, hai mắt hắn trợn trừng nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của giai nhân tuyệt sắc……không thể không công nhận nàng là người đẹp nhất mà hắn từng gặp.
“Nàng có hai lựa chọn! Theo ta hoặc chết!” Long bá đạo nói, Đát Kỷ……một trong tứ đại mỹ nhân Trung Hoa hắn không thể bỏ qua, cho dù nàng chọn cái chết hắn cũng nhất định không buông tha.
“Giết……giết ta đi…….” Nữ tử hai mắt trợn trừng cố gắng rặn ra từng chữ, đối với nàng giờ cái chết chính là giải thoát khỏi những đau khổ trong lòng.
“Không cam tâm? Mưu kế hai nghìn năm sụp đổ khiến ngươi không cam tâm nên lựa chọn cái chết?” Long nheo mắt gầm gừ, tay hắn nới lỏng ra chút xíu cái cổ xinh xắn của người đẹp.
“Đúng thế……..ta không cam tâm………nếu không mất đi lượng lớn khí tử kia thì ta sẽ không thua ngươi……..chí ít trước một Cường Giả nhị cấp như ngươi, ta, một Cường Giả ngũ cấp sẽ không rơi vào thế yếu…..” Đát Kỷ gằn giọng.
“Đừng nói những lời vô ích đó và đừng nói với ta rằng vô duyên vô cớ ngươi lại hy sinh công lực bản thân để bày ra cái bẫy hố người như vậy!” Long khinh bỉ nói, người mỹ nữ này lại quá tự cho mình là đúng.
Đát Kỷ im lặng, đúng thực nàng vì mưu tính đạt được Cửu Tử Tà Long tâm pháp nên mới cùng Trụ Vương bày ra cái bẫy này, dù là Cường Giả ngũ cấp thực lực mạnh mẽ nhưng trước mặt Thiên Đế nàng tự biết mình không có lực phản kháng, chính vì thế nàng phải tu ma……..nhưng ông trời lại không cho nàng quyền đó, nàng suýt nữa thần hồn tiêu diệt khi bị Long Chi Huyết phản phệ.
Sau khi may mắn sống sót, Đát Kỷ không cam lòng bị Thiên Đế che trời……nàng nghĩ ra kế tìm kẻ có thể tu ma để rồi khiến hắn hấp thu khí tử của mình trước khi hình thành ma thể……đợi sau cùng nàng lại giết kẻ đó, hấp thu khí tử lúc này đã là ma khí của nàng trở lại để có thể tu ma…….nhưng vận mệnh lại không đứng về phía Đát Kỷ, nàng lại lật thuyền trong mương trước Long.
“Tại sao ngươi lại muốn tu ma?” Long hỏi.
“Tại sao ư! Hahaha! Vì ta muốn giết Thiên Đế, kẻ đã tru diệt toàn tộc ta……..cha mẹ ta, thân nhân của ta……..tất cả đều bị hắn diệt sát, ngay cả muội muội mới chào đời của ta hắn cũng không buông tha……….chính vì thế, ta cần báo thù………báo thù………” Đát Kỷ khóc rưng rưng vì nhớ đến chuyện thương tâm, khuôn mặt nàng vặn vẹo thống khổ cùng hận thù khắc sâu trong xương tủy.
“Hắn tại sao lại làm thế?”
Đát Kỷ không trả lời mà đưa ánh mắt nhìn Long hồi lâu, sau đó nàng mới chậm rãi thốt ra hai chữ :
“Thành Thần!”
Long cả người run lạnh, ‘thành thần’ hai chữ làm bất cứ ai nghe phải đều rung động vì sự mê hoặc khó cưỡng……kẻ nào không muốn thành thần? Kẻ nào không muốn trường sinh bất lão, dung nhan vĩnh trú, siêu việt phàm tục ngao du thiên địa vũ trụ.
Áp chế nội tâm đang bão nỗi, Long thật sự tò mò nên tiếp tục hỏi:
“Đát gia có vật gì mà có thể đưa Thiên Đế thành thần?”
Đát Kỷ nhắm nghiền hai mắt nhưng hàng mi mắt vẫn run run khi xúc động vì nhớ lại chuyện xưa………nàng lặng im một hồi lâu mới tiếp tục nói:
“Biết Ngũ đại thần vật của thế giới này không?”
Long sửng sốt, hắn ngây ngô trả lời:
“Chưa nghe bao giờ!”
Đát Kỷ khóe miệng nhếch lên khinh bỉ nhưng vẫn nói :
“Ngũ đại thần vật, Long Chi Huyết……Phượng Chi Huyết………Quy Chi Huyết…………Lân Chi Huyết……….Thần Chi Huyết là năm thứ bắt buộc phải có để có thể đột phá gông xiềng của thế giới này trở thành chân chính ‘Thần’”
“Thần chi huyết là?”
“Một giọt tinh huyết của ‘Thần’ để lại cho thế gian” Đát Kỷ hai mắt rực sáng nhớ lại, nó quả là sức hấp dẫn trí mạng khiến không ai có thể cưỡng lại.
“Ta có một tò mò là người nào sáng tạo ra Chư Thiên Đế Long tâm pháp cùng Cửu Tử Tà Long tâm pháp? Tại sao cả hai bộ tâm pháp cùng cực đều cần Long Chi Huyết”
“Hừ! Còn không phải lão già được gọi là Chúa Tể giở trò hay sao, lão là sáng tạo hai bộ võ công trong lúc bản thân lão có được Long Chi Huyết cho nên võ công do lão tạo ra đều mạnh mẽ đến mức người bình thường không thể tu luyện được…….Chư Thiên Đế Long tâm pháp còn đỡ vì nó chỉ cần Long Chi Huyết cho tầng cuối cùng thôi đến Cửu Tử Tà Long tâm pháp thì phải cần Long Chi Huyết cho bước đầu tiên thành tựu Ma thể……ngươi nghĩ nếu không có nó thì ngươi có thể ‘phá rồi lập’ thành công sao?” Đát Kỷ cười lạnh.
Long :”…….”
Quả thật Long nghĩ lại cảm thấy mình may mắn khi có được Long Chi Huyết, lúc toàn thân thể bạo toái thành khí tử đến không còn một chút cặn bã, hắn cảm nhận được có một thứ gì đó mạnh mẽ bảo vệ linh hồn mình để nó không bị khí tử ăn mòn………Chúa Tể quả là bá đạo cỡ nào mới có thể sáng tạo ra môn tâm pháp kinh khủng này.
“Đát Kỷ cô nương………Chúa Tể là thần?” Long suy nghĩ lên tiếng hỏi.
“Lão? Lão còn chưa có tư cách đó, ta không biết lão có bao nhiêu thần vật nhưng không thể nào đủ năm được!” Đạt Kỷ tính toán.
Sau một hồi trầm lặng, Long thả Đát Kỷ xuống……….hắn thật sự không muốn giết nàng cho dù bị nàng gài bẫy mà mình suýt nữa ngã xuống nếu trước đó không lâu đột phát đến Cường Giả……..đối với người đẹp nghiêng nước nghiêng thành này, hắn thật sự cảm thông và thương hại………thương hại cho một cô bé điên cuồng tu luyện để có thể trả thù cho gia tộc nhưng lại đột nhiên phát hiện mình không thể vì định mệnh……..nàng vẫn không bỏ cuộc, tìm mọi cách cho dù phải giam mình cô đơn hàng nghìn năm để có thể tìm ra kẻ thích hợp nhưng mà đến lúc kẻ mà nàng chờ đã đến thì nàng lại bại bởi vì phải hy sinh thực lực của mình để đặt bẫy………Đát Kỷ, thật là quá đáng thương khiến Long không đành lòng.
“Nàng thật sự là vợ hắn?” Long ngắm nhìn một hồi người đẹp rồi lên tiếng, nàng đẹp đấy nhưng mà nếu nàng đã là vợ của Trụ Vương thì hắn lựa chọn buông thả bởi dù có nói gì Trụ Vương đã giúp hắn một đại ân là có được Long Chi Huyết và đến được đây……giờ còn cướp luôn vợ của gã nữa thì hắn không xứng với chữ ‘người’ rồi……cơ mà Long quên mất hắn giờ ‘ma’ con bà nó rồi…….tiếc là không ai nhắc hắn lúc này.
“Hắn? Đế Tân? Hắn có đạo của hắn, ta có đạo của ta…….chúng ta là hợp tác để đạt được mục tiêu nhưng mà hắn số mệnh lại y hệt ta……….haha…………Đế Tân à Đế Tân, chúng ta lại bị ông trời đày đọa hay sao?” Đát Kỷ liếc thoáng về một vùng không gian phương xa lên tiếng ai oán.
“Nếu đã không phải, vậy thì ngươi sẽ trở thành đàn bà của ta thì sao?” Long cười cười bá đạo kéo Đát Kỷ lại chỗ mình nói.
“Khốn kiếp! Ngươi đang mơ tưởng sao?” Đát Kỷ dữ tợn gào lên.
“Ngươi từ chối? Phải biết đáng lẽ ra ta đã giết ngươi từ lâu vì ngươi dám tính kế ta sau đó cũng định giết ta………..nhưng mà ta đây cho ngươi một cơ hội, trở thành đàn bà của ta……..thì ngươi còn có cơ hội sống sót để có cơ may báo thù cho tộc nhân của mình, ngươi không muốn?” Long cười tà đánh vào điểm yếu của Đát Kỷ.
Đát Kỷ vũ mị nở một nụ cười kiều diễm làm Long cứng đờ người, trước vẻ đẹp của người đàn bà này hắn phải công nhận một điều là sức đề kháng của hắn xa xa không đủ dùng.
“Ngươi sẽ giúp ta báo thù sao?” Đát Kỷ mị nhãn như tơ nhào vào lòng Long mang theo hương thơm mê người, nàng ép chặt cặp vú vào ngực Long khiến hắn tâm hồn rạo rực.