163. Chương 163: Ma Tôn (13) – Mười năm chiến đấu sinh tử

Sói Săn Mồi

Chương 163: Ma Tôn (13) – Mười năm chiến đấu sinh tử

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Long đau đớn cảm nhận bàn tay trên đỉnh đầu mình, phật khí như dòng thác ào ạt tràn vào cơ thể hắn khiến hắn run rẩy bất lực, để ma khí vốn là sức sống của hắn dần tan biến…
Đát Kỷ đứng xa xa, nhìn thấy Long đang chết dần chết mòn. Đâu còn bóng dáng của gã nam nhân cương nghị xưa, giờ đây chỉ còn một thân hình gầy còm da bọc xương, đôi mắt lơ đễnh mất hết sinh khí. Nàng rùng mình, bởi chắc chắn rồi sẽ đến lượt mình… Không được, Đát Kỷ không cam lòng.
“Thằng ngu… Ngươi chẳng phải muốn cứu người thân… Ngươi chết rồi họ sẽ ra sao?” Đát Kỷ hướng về phía Long gào lên trong niềm cầu vọng, sau đó nàng lao tới cửa ra hòng trốn thoát.
“Người thân? Người thân của ta?” Bao ký ức tưởng như trống rỗng trong tâm trí Long bỗng chốc thức tỉnh bởi hai từ ấy. Nếu hắn chết, con trai và đàn bà của hắn sẽ ra sao? Chết… Đối với hắn, chết không phải là kết thúc, mà là vô tận thống khổ cùng hối hận. Chính vì thế… Hắn không được chết.
“Hút… Lão tử cũng hút…” Đó là những ý niệm cuối cùng của Long. Ngay sau đó, cả thân thể hắn nổ tung thành một đám hắc khí bám chặt vào cánh tay Tọa Thiện, cuồng cuồng hấp thụ phật khí của lão, biến nó thành năng lượng rồi lại chuyển hóa thành ma khí y như cách lão đang làm.
“A di đà phật!” Bị đám khí chống trả khiến Tọa Thiện nhíu mày, bất ngờ. Lão thoáng nhìn qua cánh cửa nơi Đát Kỷ chạy thoát, rồi ngồi thiền ngay trên mặt đất, tay cầm chuỗi hạt niệm kinh bắt đầu cuộc chiến đấu hấp thu với đám ma khí.
“Một giờ…” Tọa Thiện vẫn tọa thiền niệm kinh, nhưng trên trán lão đã lấm tấm mồ hôi. Đám ma khí đen sì trên tay lão vẫn không hề suy giảm, dai dẳng bám chặt không rời.
Hai giờ… Mười giờ… Một ngày…
“Ba ngày…” Ròng rã ba ngày, Tọa Thiện vẫn ngồi tại chỗ, càng lúc miệng lão niệm kinh càng nhanh, tay xe chuỗi hạt càng gấp rút, hơi thở lão không còn bình ổn mà trở nên gấp gáp.
“Xì… xì… xì…”
Đột nhiên, trên cánh tay lão phát ra những âm thanh như bị ăn mòn, khiến Tọa Thiện biến sắc, niệm kinh lại càng nhanh hơn.
Bảy ngày…
Tọa Thiện giờ đây không còn vẻ đạo mạo của một tăng sư đắc đạo. Gương mặt hốc hác, áo cà sa ướt đẫm mồ hôi tuôn ra như mưa. Đôi mắt khô sáp của lão không còn nhấp nháy niệm kinh được nữa, chỉ mím chặt không ra hơi.
“Xì… xì…” Những âm thanh ăn mòn càng lúc càng rõ, nếu Tọa Thiện cởi áo ra, có lẽ sẽ khiến người ta kinh hãi bởi cánh tay lão giờ đây là một màu đen chết chóc. Từ ngày thứ sáu, lão đã không còn cảm giác ở cánh tay nữa… Tọa Thiện tự mắng mình ngu ngốc – ngày đó nếu chưởng nữa chụp chết thằng này thì lão đã không phải dính vào rắc rối này. Làm không khéo, lão phải trả mạng ở đây mất… Lão rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, không dám dừng lại vì nếu dừng, ma khí không bị cản sẽ nuốt chửng lão ngay tức khắc.
Mười ngày…
Tọa Thiện giờ đây gương mặt trắng bệch, hơi thở của một cường giả mà mệt nhọc như người bệnh nặng suýt đất xa trời.
“Ngươi… Ngươi đi đi… Bần tăng không làm khó dễ ngươi nữa…” Tọa Thiện mở miệng nói, người run run. Để nói được câu đó, lão đã phải đấu tranh nội tâm đến nhường nào… Nó dường như là sự phá hủy lý tưởng suốt đời của lão. Một người cả đời vì phật như lão, đứng trước tử vong uy hiếp, cũng lựa chọn thỏa hiệp, đi ngược với đạo của mình… Thật là buồn cười.
Trái ngược với sự mong đợi của Tọa Thiện, không có âm thanh trả lời lão, chỉ là những tiếng “xì xì” quen thuộc… Lão đã mất đi nửa người bên phải, ma khí càng lúc càng mạnh mẽ, ăn mòn cơ thể lão. Đến thời khắc này, mở miệng nói chuyện cũng là cực kỳ khó khăn rồi.
“Ra đi… Lão tăng thề trước phật tổ sẽ không làm khó ngươi nữa… Ra đi…” Tọa Thiện thều thào như cầu xin, lão mệt mỏi lắm rồi. Lão đã chống lại ma khí xâm lấn liên tục trong mười ngày, không phút giây nào ngơi nghỉ… Cái chết hiện hữu trước mắt khiến lão sợ hãi.
“Xì… xì…”
Vẫn là âm thanh lạnh lẽo đầy tà ác hiện diện trong không gian. Kẻ săn và con mồi cứ thế mà đổi chỗ cho nhau.
Ngày thứ mười lăm…
“Ta hận!” Hai chữ cuối cùng mà Tọa Thiện có thể nói ra. Ngay sau đó, cả người lão hóa thành ma khí đậm đặc bao trùm. Đối mặt với tử vong, con người mới bộc lộ toàn bộ nội tâm chân thật nhất… Với Tọa Thiện, đó là sự không cam lòng phải táng thân trong tay kẻ yếu hơn, chết một cách oan uổng vì chủ quan khinh địch.
Lại qua ba ngày, Kim Sơn đại hội chỉ còn một tuần nữa là khai mạc… Ma khí đen kịt toát ra từ xác Tọa Thiện, bắt đầu hình thành hình hài người.
“Bùm…” Sau khi ma khí rút đi, thân xác Tọa Thiện nổ tung thành phấn vụn, cát bụi trở về với cát bui.
“U… u…”
Chỉ trong vòng vài phút, hình hài cơ thể nam nhân bắt đầu ẩn hiện… Điểm kinh khủng nhất của kẻ tu ma chính là thân thể biến thái đến kinh hoàng, chẳng khác nào bất tử bất diệt nếu ma khí còn đủ… Long lần này nhờ ma khí hấp thu từ Tọa Thiện mà trọng sinh.
“Haha… Lão tử trở về…” Nửa tiếng sau, một tiếng cười sảng khoái vang lên phá tan tĩnh lặng của khu mộ… Long hạnh phúc sau khi từ cái chết trở về, cảm nhận toàn bộ cơ thể mình… Hắn sống, hắn sống lại từ trong tử vong… Tất cả chỉ vì hai chữ… ‘chấp niệm’.
“Lão cẩu, tại sao phải ép ta đến không còn đường lùi chứ…” Long thầm thì. Lần này hắn chiến thắng vì trong tư thế chẳng còn gì để mất… Chấp niệm kiên cường vì báo thù và bảo hộ người thân đạt đến mức biến thái của hắn đã giúp hắn sống sót cũng như từng bước đánh bại phật khí của Tọa Thiện, cũng một phần là do sự bá đạo của Cửu Tử Vô Cực Ma Công đã khiến ma khí của hắn đạt đến tình trạng khủng bố… Nếu Tọa Thiện có một bộ phật công tương tự như thế thì kết quả chắc hẳn đã khác.
Hấp thu sinh khí cùng phật khí của Tọa Thiện khiến ma công của Long đạt đến mức khủng bố chưa từng có, thân thể hắn giờ cuồn cuộn năng lượng cuồng bạo có thể bộc phá bất cứ lúc nào… Chưa kể thêm một điều lạ thường.
“Võ ý?” Long lẩm bẩm. Khác với lần trước khi hắn dùng Hấp Tinh Đại Pháp hấp thu sinh khí của đối phương, lần này hắn nuốt sống Tọa Thiện nên trong đầu hắn còn hấp thu được những mảnh vỡ không trọn vẹn ký ức của đối phương… Ký ức của một vị cường giả hàng thật giá thật.
Ngồi xếp bằng trên đất, Long chậm rãi sắp xếp lại những hình ảnh trong đầu. Lần đầu tiên trong đời, trong đầu hắn tồn tại ký ức của một người xa lạ… Bỏ qua những mảnh ký ức về cuộc sống riêng tư của lão tăng, Long bị thu hút bởi những mảnh ý thức võ học uyên thâm của lão… Nói về võ học thì không thể phủ nhận Thiếu Lâm là một trong những cái nôi võ học của Trung Hoa, cho nên một vị tăng sư tu hành hơn trăm năm như Tọa Thiện, võ học phải nói là uyên thâm đến tận xương tủy.
“Haha! Tọa Thiền lão gia hỏa, lần này cảm ơn rồi!” Long ha hả cười to, bỏ qua mọi chuyện, bắt đầu đắm chìm trong tu luyện ma công… Tọa Thiền đi trừ ma nhưng kết cục lại giúp cho một ma đầu sớm biến mạnh hơn… Tai họa cho nhân gian, chỉ mới bắt đầu.
… Chỉ còn ba ngày nữa, Kim Sơn đại hội sẽ bắt đầu…
“Hoa tỷ, chủ nhân sao còn chưa ra? Kim Sơn đại hội chỉ còn mấy ngày nữa là bắt đầu rồi, mấy lão gia hỏa Hộ Pháp của Thập Lục Tháp ngày nào cũng tới gào thét đòi gặp chủ nhân, thậm chí hôm nay họ còn đả thương vài đệ tử canh gác bên ngoài và nói nếu ngày mai không gặp được chủ nhân sẽ xông vào!!” Hồng Kim Vạn lão bà nhăn mặt nói với Hồng Túy Hoa.
“Ta cũng không biết, trước khi đi chủ nhân đã dặn dò là ở đây đợi nhưng đã sắp một tháng tròn vẫn chưa thấy bóng dáng người! Ta đây cũng không sợ bọn Hộ Pháp kia mà sợ chủ nhân xảy ra chuyện thì Thập Lục Tháp sẽ quy tội cho Hợp Hoan phái chúng ta, đến lúc đó thì e rằng môn phái chúng ta sẽ bị san bằng mất!” Hồng Túy Hoa thều thào nói, bà cùng Kim Vạn ngày nào cũng lo lắng đến ăn không ngon, ngủ không yên.
“Ha Ha! Yên tâm đi, lão tử còn thì Hợp Hoan phái còn!” Đột nhiên một giọng cười hào sảng vang lên, tiếp sau đó thân hình một nam nhân thoắt hiện trước mặt Hồng Kim Vạn cùng Hồng Túy Hoa, làm hai người giật thót.
“Chủ nhân!” Người đến là Long, khiến hai lão bà bà vui sướng reo lên, cả hai thở dài một hơi an tâm vì hắn đã xuất hiện thì mọi chuyện đều được giải quyết.
“Hà hà! Gần một tháng chưa gặp, các ngươi có vẻ như Hợp Hoan khí đã đầy đủ?” Long nheo mắt cười dâʍ, làm gương mặt hai lão bà bà đỏ chót. Hơn một tháng không có hắn, hai người thân thể cũng rất khó chịu… Song song với mong muốn nội khí tăng lên nhờ song tu, giờ lại thêm ham muốn thỏa mãn thể xác khi giao hoan với hắn nữa.
“Sao? Chẳng lẽ các ngươi không muốn cùng ta?” Thấy hai lão bà xấu hổ không dám nói, Long trêu chọc, tay hắn đã vòng qua ôm lấy vòng eo của hai người đẹp.
“Hihi! Đương nhiên là muốn rồi, lão nô cùng Hoa tỷ lúc nào cũng muốn cùng chủ nhân nha!” Hồng Kim Vạn bạo dạn hơn Hồng Túy Hoa, lão bà dựa vào ngực Long thủ thỉ.
“Tốt! Đêm nay tập hợp nữ nhân tại đại điện, nhịn hơn một tháng cũng khiến ta sắp kìm nén không được rồi…” Bóp vài cái vào hai cặp mông co giãn mười phần, Long hào hứng cười to, mang theo hai lão bà hướng đại điện đi đến… Đêm nay, truyền thuyết về bì da trăm lỗ chính thức thành hiện thực.
… Sáng sớm, khi mặt trời vừa mới ló dạng…
Một đoàn mười gã nam nhân tiến về cánh cổng nội môn Hợp Hoan phái, ai nấy mặt mày đều âm trầm.
“Xin dừng lại! Đây là cảnh nội của Hợp Hoan phái, ngoại nhân không được tiến vào… Không biết các vị có chuyện gì?” Một nữ đệ tử tiến lên chặn ngang đám người nói.
“Chó má cảnh nội, tránh ra cho lão tử!” Một tên từ trong đám nam nhân bước tới quăng một tát vào mặt nữ tử.