Sói Săn Mồi
Chương 234: Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (31)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 234 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
… Amazon… khu rừng ẩm thấp và bí ẩn nằm sâu trong lòng Nam Mỹ…
… Ở nơi hoang vu sâu thẳm nhất, nơi mà con người hiếm khi dám đặt chân đến vì hiểm nguy rình rập từ mọi ngóc ngách… giữa hai ngọn đồi cao bị cây cối rậm rạp che phủ, hiện ra một đầm lầy xanh lục quái dị…
… Đầm lầy này mang tên Lucifer – hay còn gọi là Đầm Lầy Quỷ, một nơi bị cấm kỵ không chỉ với người bản địa mà ngay cả các loài động vật cũng né tránh. Chúng đều hiểu rằng, chỉ cần chạm vào hay hít phải thứ nước độc này, chẳng khác nào ký tên vào vé lên chuyến tàu đến cõi chết tăm tối… Nỗi kinh hoàng của chất độc nơi đây khiến cái chết đôi khi lại là điều dễ chịu hơn, so với việc da thịt bị ghẻ lở, mủ chảy thành từng mảng lớn trong đau đớn tột cùng.
“… Ọc… ọc… ọc…”
Ai cũng tưởng nơi này phải tĩnh lặng đến rợn người, nhưng suốt hai năm qua, không gian quanh đầm lầy liên tục bị những tiếng bong bóng vỡ lốp bốp dưới mặt nước phá vỡ, cứ như có một sinh vật khổng lồ đang thở đều đặn dưới lòng hồ – điều mà không ai từng nghĩ đầm lầy này có thể xảy ra.
“… Àooooooooo!”
Bỗng nhiên, một âm thanh chấn động vang lên. Chính giữa đầm lầy, không rõ vì lý do gì, một vòng xoáy khổng lồ hình thành, toàn bộ dòng nước xanh lục tử thần kia bị một thế lực vô hình điều khiển, cuộn xoáy dữ dội.
“Khà khà… Vạn Độc Tâm Kinh… mong rằng ngươi không phụ sự mong đợi của ta…”
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ dưới đáy đầm, tràn đầy hưng phấn. Không ai hiểu hắn làm sao sống sót được ở nơi chết chóc như thế này, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của hắn là đủ biết… “hắn không hề bình thường chút nào”. Trên đời này, có ai từng thấy kẻ nào sống sót với một thân thể mục nát, ghê rợn như vậy? Làn da ngoài của hắn không còn giống con người, mà gần như loài bò sát, từng mảnh vảy xếp chồng lên nhau, thi thoảng lại phun ra những đốm mủ trắng đục.
“Chủ nhân! Chúng ta sắp được gặp lại nhau rồi… mong rằng người vẫn mạnh mẽ, bá đạo như thuở xưa… chủ nhân của Độc Sĩ ta – không thể là một tên phế vật!”
Vẫn là giọng khàn khàn tự thì thầm của gã nam nhân – hóa ra là Độc Sĩ. Hắn đã ở đây gần hai năm trời, chuyên tâm tu luyện một môn võ công tên là Vạn Độc Tâm Kinh. Chưa ai biết võ công này mạnh đến đâu, nhưng chỉ cần nhìn thân thể hắn biến đổi thành dạng này, cũng đủ hiểu đây là một loại công pháp cực kỳ độc ác nơi nhân gian.
Việc Độc Sĩ có được tâm pháp Vạn Độc Tâm Kinh là điều không khó lý giải. Sư phụ của Long vốn thích sưu tầm võ học, nên Độc Sĩ – một trong hai Hộ Pháp đời đầu – hiển nhiên được ưu ái. Nhưng cũng phải nói, môn độc công này vốn đã thất truyền từ lâu, bởi người tu luyện nếu thành công thì sẽ trở thành ác mộng của kẻ thù, nhưng cái giá phải trả cũng vô cùng khủng khiếp. Ngoại hình của người tu Vạn Độc Tâm Kinh sẽ hoàn toàn biến dạng, không còn là con người. Có mấy ai dám sống cả đời che kín mình trong áo choàng, như kẻ điên bị xã hội xa lánh? Nếu vậy, trở thành cao thủ để làm gì? Chính vì thế, Vạn Độc Tâm Kinh dần chìm vào quên lãng… cho đến khi một kẻ như Độc Sĩ – kẻ luôn thích giấu mình sau lớp áo – chọn nó làm con đường tu luyện.
“Roẹt… roẹt…”
Đúng lúc này, vòng xoáy độc thủy trở nên cuồng bạo hơn bao giờ hết. Độc Sĩ trợn mắt, hai tay áp xuống mặt nước, bắt đầu… hút… từng dòng nước xanh lục tử thần nối đuôi nhau bị hút vào cơ thể hắn, như đang tích tụ độc lực vào nội phủ.
“VẠN ĐỘC TÂM KINH! Vạn Độc Quy Nguyên!” – Độc Sĩ gầm gừ. Độc lực bị hút vào cơ thể bắt đầu di chuyển về trái tim, như hàng trăm mạch nước nhỏ hội tụ về lồng ngực một cách quỷ dị. Thời gian trôi qua, Độc Sĩ vẫn đứng bất động giữa hồ, từng giọt mồ hôi to bằng hạt đậu rơi xuống lách tách – chứng tỏ sự chịu đựng áp lực kinh khủng lên thân thể hắn.
… Một giờ sau, màu xanh của đầm lầy đã nhạt đi rõ rệt. Nếu có người ở đây, họ sẽ thấy đáy hồ đã bắt đầu hiện ra mờ mờ – điều chưa từng xảy ra ở nơi được ví như địa ngục này. Ở trung tâm, Độc Sĩ nhắm nghiền mắt, những đường gân xanh nổi rõ trên trán, toàn thân run rẩy, nhưng hai tay vẫn siết chặt, miệng không ngừng lẩm nhẩm khẩu quyết – vẻ quyết tâm hiển hiện rõ ràng.
… Hai giờ sau, màu xanh trong nước chỉ còn mờ nhạt…
… Bốn giờ trôi qua, đầm lầy Lucifer giờ đây chẳng khác nào một hồ nước khoáng trong vắt. Những mảng độc xanh nhạt cuối cùng đang dần xâm nhập vào cơ thể Độc Sĩ – báo hiệu một đầm lầy từng đầy chết chóc sắp trở thành nơi có sinh mệnh mới.
“Haha! Vạn Độc Tâm Kinh thành công rồi!” – Một tràng cười lớn vang lên, khu rừng như bị chấn động. Sau khi thu công, Độc Sĩ không kìm được hưng phấn, ngửa mặt lên trời cười sảng khoái – tiếng cười dài nhất, lớn nhất từ khi hắn chào đời. Hai năm rồi, hắn chưa từng ăn một hạt cơm, chưa từng ngủ quá nửa tiếng… để luyện thành Vạn Độc Tâm Kinh, hắn phải ăn độc, uống độc, sống cùng độc, và tự biến bản thân thành quái vật. Vì sao hắn chịu trả giá quá lớn như vậy? Chỉ vì một điều duy nhất – hắn muốn có đủ thực lực để báo ân cho chủ nhân, người đã kéo hắn ra khỏi kiếp sống tù túng, không lối thoát trong Đấu Trường. Giờ đây, dù chưa thể đối đầu trực diện với Thập Lục Tháp, nhưng hắn đã có vốn liếng. Theo tin tức từ Thiên, Long ở Trung Hoa đã bắt đầu có tiếng tăm, và đang cần người tin cậy cho kế hoạch của mình. Những thuộc hạ cũ không còn là lựa chọn tốt, nên Độc Sĩ ngày đêm khổ luyện, mong được nhanh chóng tái ngộ chủ nhân.
… Một tháng sau, trên chuyến bay từ Brazil đến Trung Hoa… trong khoang hành lý máy bay… bất ngờ xuất hiện một chiếc vali khổng lồ không có giấy tờ kiểm duyệt… bên trong, một nam nhân đang nằm im…
… … … … … … … … … … … … … … … … … … … … … … … …
… … … … … … … …
… Nếu với Độc Sĩ, Long là ân nhân mà hắn nguyện dùng cả đời để báo đáp, thì với Xuyên – một trong hai Hộ Pháp đời đầu – đó là sự trung thành. Là người tu võ, yêu võ, đối với hắn, trung thành với Long là điều thiêng liêng nhất – thậm chí còn quý hơn cả mạng sống.
… Nhật Bản…
“Rầm! Rầm! Rầm!… Rầm!”
Từng cây cột gỗ to đến mức ba người ôm không xuể lần lượt đổ gãy dưới những cú đấm, cú đá mạnh mẽ của một võ giả. Hắn chỉ mặc chiếc quần dài trắng, để trần, từng khối cơ săn chắc chuyển động nhịp nhàng theo từng động tác… Không ai khác, chính là Xuyên – người đã trở lại cái nôi của Karate, với mong muốn trở thành đại cao thủ trong môn võ ‘Không Thủ Đạo’, và tất nhiên, là cao thủ trong số những cao thủ.
Karate có rất nhiều chi phái. Nhưng do xã hội ngày càng văn minh, nhu cầu con người thay đổi – từ chiến đấu thật sự sang tự vệ và rèn luyện sức khỏe – nên các chi phái thực chiến, nhắm vào mục tiêu hạ gục đối phương, dần mai một. Thay vào đó là những chi phái ôn hòa, chú trọng biểu diễn và thể dục. Ryukyuan – một nhánh Karate được thành lập trong thời kỳ chiến tranh, dưới lệnh Nhật Hoàng, nhằm đào tạo quân đội tinh nhuệ – lại khác biệt hoàn toàn. Các chiêu thức của Ryukyuan đều nhắm vào yếu huyệt, với mục đích duy nhất: tiêu diệt đối phương. Đây cũng chính là chi phái mà Xuyên quyết tâm tu luyện.
Muốn giỏi thì thầy phải hay. Nhưng chi phái Ryukyuan hiện nay chỉ còn rất ít truyền nhân. Ichimura – một võ sư nổi tiếng – là một trong số ít những người còn sót lại của dòng phái này. Trong giới võ thuật thực chiến Nhật Bản, không ai không biết tên ông. Trong suốt năm mươi năm tu võ, ông chỉ từng thua hai người: một là Võ Thánh, hai là sư phụ của Thập Ảnh Nhật Bản – Vô Diện.
Muốn được Ichimura chấp nhận làm đệ tử không phải chuyện dễ. May thay, lão già này ngoài yêu võ còn nghiện cờ bạc. Lão thua rất nhiều, nhưng vì danh tiếng, không thể đi cầu xin các thế lực khác. Nhờ sự hỗ trợ từ Thiên, và sau này là Long, Xuyên đã lọt vào mắt xanh của lão. Với Ichimura, Xuyên chẳng khác nào “con gà đẻ trứng vàng”. Để “con gà” này cung phụng vô tận, lão cũng dốc lòng truyền dạy tất cả tinh hoa cho Xuyên.
“RẦM!” – Một cú đá cuối cùng quét gãy ba cây cột gỗ. Xuyên liếc mắt về phía Ichimura, lão già đang say sưa uống rượu, mắt dán vào màn hình đua ngựa ở xa… Cũng đã đến lúc rồi. Xuyên thu thế, bước về phía lão.
“Cộp… cộp…” – Nghe tiếng bước chân quen thuộc, Ichimura không thèm quay lại, vẫn dồn tâm trí vào những con ngựa mà ông đang đặt cược trên đường đua.
“Sư phụ! Con nghĩ đã đến lúc chúng ta cần một trận đấu.” – Xuyên lên tiếng. Hắn muốn đánh bại lão già này trước khi rời đi – hay nói cách khác, kiểm nghiệm thực lực bản thân trước khi bước vào một chiến trường rộng lớn như Trung Hoa.
“Hử?” – Ichimura tuy vẫn chăm chú vào màn hình, nhưng bản năng võ giả khiến ông cảm nhận được hơi thở chiến ý từ học trò. Ông quay đầu, nhìn vào gương mặt cương nghị của Xuyên… chiến ý lúc này của hắn – giống hệt ông thuở trẻ, khi một mình khiêu chiến khắp các võ quán danh tiếng.
“Ngươi chắc chắn chứ? Lão già ta có thói quen, một khi đã ra tay, thì không bao giờ nương tay!” – Ichimura cười khẽ.
“Đúng như con mong muốn!” – Xuyên gật đầu.
“Được! Để xem tiểu tử ngươi đã luyện đến đâu rồi.” – Ichimura không nói nhiều, gạt bỏ cuộc đua ngựa, dẫn đầu đi về phía võ đường.