235. Chương 235: Kẻ sát nhân diệt thần đấu Phật (32)

Sói Săn Mồi

Chương 235: Kẻ sát nhân diệt thần đấu Phật (32)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 235 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ít phút sau, trong võ đường xuất hiện hai võ sĩ diện áo trắng đặc trưng của môn phái karate: một lão võ sư đai đen ngũ đẳng và một chàng trai trẻ đai đen tam đẳng.
"Sư phụ! Xin chỉ giáo." Xuyên chắp tay cúi chào.
"Đến đi." Ichimura buông lỏng hai tay, nở nụ cười nhàn nhạt, hoàn toàn khác với phong thái võ sĩ karate thông thường.
Xuyên đã quen với lão già này nên biết cách hành động kỳ lạ của ông. Hắn dồn toàn lực vào tứ chi… thân thể nặng hơn một tạ của hắn lao tới như vũ bão.
"Vù… vút… vút… vút…" Khi tiến sát, Xuyên tung ra những cú đấm mạnh mẽ nhắm vào thượng, trung, hạ ba đường của lão với tốc độ kinh người.
"Rầm… rầm… rầm…" Vẫn nở nụ cười trên môi, Ichimura nhẹ nhàng chặn lại chính xác từng cú đấm của Xuyên. Sức mạnh của những cú đấm uy lực của Xuyên chỉ đẩy lui thân thể nhỏ bé của lão lùi lại vài phân.
"Pặc… Phập…" Đột nhiên, khi Xuyên vừa tung ra một cú đấm, lão già biến mất khỏi tầm mắt, áp sát. Tay trái của lão nhẹ nhàng quét từ dưới lên, gạt cú đấm của hắn sang bên, khiến hắn mất thế. Tay còn lại của lão lợi dụng sơ hở, đặt thẳng lên ngực trên hông của Xuyên.
"Ặc…" Mặt Xuyên biến sắc, hắn không kìm được tiếng rên vì đau đớn. Cú áp sát tưởng chừng vô hại của lão lại vô cùng nguy hiểm. Toàn bộ lực được lão dồn vào ngón cái, khi tiếp xúc với người hắn, chọc thẳng vào bên trong, xoáy mạnh gây tổn thương nghiêm trọng… một xương sườn của hắn đã bị chấn nát bởi đòn Nuchidei này.
"Hừ! Vù!" Hắn lấy lại tinh thần, co chân tung một cú đá vào cổ lão già.
"Vẫn còn non lắm." Ichimura cười nói, thân thể già nua của lão di chuyển cực nhanh, hụp xuống né cú đá hung hãn. Khi chân Xuyên vừa hụt, lão bật dậy như lò xo, nhắm thẳng vào cổ hắn tung một cú đấm móc cực mạnh.
"Oành!" Trúng cú móc, Xuyên như muốn bất tỉnh vì sốc… thân thể nặng hơn một tạ của hắn đổ ngửa ra sau.
"Vút… vù…" Lão già tưởng trận đấu đã kết thúc, nào ngờ Xuyên vừa ngã ngửa ra sau liền lật người lại, chống một tay xuống đất làm điểm tựa, tung một cú đá toàn lực từ dưới lên 45 độ.
"Kiên cường lắm!" Ichimura không kìm được khen ngợi nhưng vẫn nhảy phốc lên né cú đá nhẹ nhàng.
"Phốc… vút…" Xuyên chờ sẵn thời cơ, cú đá quét của hắn hụt tạo lực kéo, dựng đứng thân thể hắn lên, xoay vòng nhờ hai tay chống dưới đất. Lực xoay giúp Xuyên tung thêm một cú đá bằng gót chân thẳng vào ngực Ichimura đang bị động trên cao.
"Rầm!" Trúng cú đá, Ichimura bị kình lực trùng kích bay ngược ra sau vài mét. Lão nhăn nhó nhìn cánh tay lõm hẳn vào do lúc trước phải né trọng thương, giờ chỉ còn cách dùng tay chặn lại.
"…Vụt…" Dù vậy, Ichimura không kịp suy nghĩ thêm vì Xuyên đã tới. Hắn lần quét một cước từ đỉnh đầu xuống như bổ củi, thẳng vào đầu lão.
"Có sát ý… thú vị…" Ichimura nheo mắt, mở miệng. Lão không còn vẻ cợt nhã như trước mà tập trung vào trận đấu. Thân hình nhỏ bé của lão lùi ra sau vài bước, tránh khỏi tầm sát thương của cú quét chân, rồi móc luôn cú đấm vào ống quyển chân Xuyên.
"Rắc!" Tiếng xương vỡ vọng lên. Xuyên trợn mắt, cẳng chân tưởng chừng cứng cáp bỗng vỡ tan trước cú đấm của lão. Trong năm ngón tay nắm đấm của lão, có một ngón nhếch lên như gai, tăng sát thương gấp bội. Đòn thế hiểm ác này không thể tồn tại trên sàn đấu võ thuật bởi võ sĩ đều mang bao tay… nói thế để biết thực chiến nguy hiểm đến mức nào.
"Đón lấy lão già!" Cắn răng bỏ qua đau đớn, Xuyên bất chấp thương tật nặng hơn, quét một cú chỏ dọc xuống với tốc độ kinh hồn, chẳng khác nào nhát đao sắc bén chém xuống đầu Ichimura. Từ bao giờ, trận đấu này đã biến thành cuộc chiến sinh tử.
"Phốc… vụt…" Lão già cố rụt lùi ra sau nửa nhịp, cánh tay lành lặn sau cú đá vào chân Xuyên chống thẳng xuống mặt đất làm điểm tựa, dựng đứng thân thể như Xuyên nãy giờ, tung một cú đá quét hướng thẳng đến đỉnh đầu Xuyên.
"Roẹt!" Đòn chỏ sắc bén như lưỡi dao cắt phăng bộ võ phục của Ichimura, tạo thành một đường máu trên người lão nhưng chỉ là ngoài da. Xuyên vô lực né khỏi cú đá của lão.
"Rầm!" Trúng cú đá vào đỉnh đầu, Xuyên choáng váng, đầu óc không còn bình tĩnh. Hắn loạng choạng lùi về sau từng bước khó nhọc bởi một chân đã bị tê liệt.
"Vù… vù…" Ichimura bật dậy, khí thế chưa từng thấy dâng cao. Sát ý ngập trời… lão nhào tới tung một cú đá thẳng vào người Xuyên.
"Ta sẽ không thua!" Tiếng lẩm bẩm qua kẽ răng của Xuyên. Hắn không thể chờ đợi để sát vai chiến đấu cùng Long được nữa… toàn thân hắn lao lên, thẳng vào mũi chân của Ichimura khiến lão hoảng hốt.
"Oành!" Mũi chân chỉa thẳng vào ngực Xuyên làm hắn phun một búng máu. Nhưng một tay hắn vòng qua, quặp chặt lấy cẳng chân Ichimura. Cả thân thể hắn tạo thế xoay nửa vòng, vung một chỏ quét ngang đến đầu lão.
"Không tốt!" Ichimura mặt trắng bệch hô lên. Chân bị khóa chặt, lão không thể né. Cánh tay gãy của lão cũng không thể vận dụng được nữa… lão chỉ còn nhắm mắt đợi cái chết.
"Roẹt…" Đòn trỏ cắt ngang gương mặt Ichimura, phá nát sống mũi và gò má của lão thành một đường máu ngay trên gương mặt già nua. Ichimura nhắm chặt mắt, trừng lớn nhìn chằm chằm vào Xuyên… hắn tha cho lão một mạng.
"Mạng này coi như đền đáp ơn nghĩa truyền dạy của lão bấy lâu nay…" Xuyên mở miệng, mệt mỏi từng bước nặng nề rời khỏi võ đường. Lão xem hắn như con gà đẻ trứng vàng… hắn cũng xem lão chỉ là kẻ hám lợi, dùng tiền đổi lấy võ học chứ không phải thầy chân chính.
…Sau đó vài tháng, một chuyến bay từ Nhật Bản hạ cánh tại Bắc Kinh, mang theo một võ sĩ nung nấu đầy ý chí hộ chủ.
Trở lại Bắc Kinh… hai tháng sau cuộc chiến kinh thiên động địa, tòa nhà Đổng Phát đang được xây dựng lại với tốc độ chóng mặt.
"Brưmmmmmmmm…" Một đoàn xe bóng loáng rồ ga trên đường phố, xe dẫn đường, xe chặn hậu… đội hình hầm hố, chắc hẳn đang bảo vệ yếu nhân nào đó.
Trên chiếc BMW ở chính giữa đoàn xe lúc này không ai khác là Long cùng Đoàn Dự. Ít lâu nữa, khi hai thân tín đến nơi, hắn sẽ rời khỏi chốn hoa đô thị này để trở về tu luyện. Bắc Kinh không phải nơi lý tưởng để tĩnh tu: không khí ô nhiễm, và không phù hợp để xảy ra động tĩnh lớn. Mỗi lần đột phá cảnh giới, Long không biết ma khí bạo liệt đến mức nào.
Đoàn Dự ngồi đối diện chủ nhân, miệng thao thao bất tuyệt về tình hình Bắc Kinh hiện giờ, chủ yếu là tình hình chính trị đất nước sau khi Dương gia tổn thất thảm trọng trong cuộc chiến ở Đổng Phát. Nói về bộ máy chính trị rộng lớn này, có thể tóm gọn: quyền lực cao nhất nằm trong tay một nhóm người. Chúng có quyền quyết định bộ máy lãnh đạo đất nước và các vị trí chủ chốt, nhưng thực chất cũng chỉ là tay sai phục vụ lợi ích của chúng. Kỳ thực, trên thế giới này ở đâu cũng vậy, bao giờ thì một tổ chức, vùng lãnh thổ hay quốc gia đều nằm trong tay một đám người. "Công bằng" hai chữ không bao giờ tồn tại bởi bản tính con người vốn dĩ như thế… nhóm người đó ở các nước khác được gọi là tài phiệt, còn ở Trung Hoa lại có tên gọi là… Bộ Chính Trị. Đương nhiên đây chỉ là chỉ về thế giới bên ngoài, còn đằng sau Bộ Chính Trị là những thế lực lớn gồm võ giả, đạo giả.
Bộ Chính Trị Trung Hoa rộng lớn chỉ có 50 ghế ít ỏi. Trước kia, Dương gia với tư cách gia tộc đạo pháp chính thống chiếm 15 ghế… nhưng sai lầm không thể vãn hồi đã đẩy Dương gia vào tình cảnh không còn tiếng nói mạnh mẽ như xưa, chỉ còn thu mình nhường ra nhiều ghế để tránh bị chèn ép… kết cục Dương gia chỉ còn 8 ghế, sự tụt lùi to lớn của một đại gia tộc. Tất nhiên, 7 ghế còn lại trở thành miếng bánh ngon để các thế lực khác xâu xé. Miếng bánh to quá, quan trọng quá nên không bên nào chịu nhường… đã một tháng mà chưa đi đến kết quả cuối cùng. Cuối cùng, các thế lực đều đi đến một hướng giải quyết… tất cả đều bắt nguồn từ một người, Ma Tôn được chọn là người chủ trì cuộc họp phân chia ghế này.
"Đoàn Dự, ngươi nhất mực khẳng định nơi sắp tới sẽ khiến ta hài lòng, làm ta rất tò mò là nơi nào có thể hấp dẫn đại gia ta. Ngươi phải biết, đối với ta thì tuyệt đỉnh mỹ nữ mới động tâm. Nếu ngươi không làm ta thỏa mãn, cứ liệu hồn đấy!" Long quay sang cười nói với Đoàn Dự. Tuần trước hắn vừa 'thịt' xong cô em tổng giám đốc xinh đẹp, nên mấy ngày qua dành thời gian cày bừa mảnh ruộng mới khai hoang của mình. Nghe Đoàn Dự nói qua nhiều lần về chuyện các thế lực muốn hắn phân xử mấy chiếc ghế, Long chả hề bận tâm. Mỹ nữ quan trọng hơn chuyện rắc rối này.
"Hắc hắc! Chủ nhân yên tâm ngàn phần trăm, nơi này nếu không thỏa mãn chủ nhân, thuộc hạ xin bồi cái đầu trên cổ này tạ tội. Chẳng phải chủ nhân đang thiếu nhất về quyền lực trong bộ máy nhà nước sao? Tuy chúng ta không cần nhìn sắc mặt bọn chúng để làm việc, nhưng nhiều chuyện nhỏ nhặt nếu không có bọn chúng, chúng ta cũng tốn không ít thời gian giải quyết. Tốt nhất là tranh thủ lôi kéo vài gia tộc đạo pháp nhân sự kiện lần này." Đoàn Dự cười hề hề nói.