236. Chương 236: Con người diệt thần đấu Phật (33)

Sói Săn Mồi

Chương 236: Con người diệt thần đấu Phật (33)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 236 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đến lúc rồi, suốt một tháng qua im hơi lặng tiếng, ngươi nghĩ bọn chúng đang mưu đồ chuyện gì?” Long bỏ Khổ Quả vào miệng, cười hỏi Đoàn Dự về những thế lực đang gây thù chuốc oán với mình.
“Theo thuộc hạ thấy, chúng đang chờ… chờ thăm dò thực lực của chủ nhân ngài mới hành động. Chúng đã thất bại nhiều lần, lần này nhất định sẽ vô cùng thận trọng, dốc hết toàn lực, dù là những con bài cuối cùng cũng sẽ được sử dụng!” Đoàn Dự suy nghĩ, hắn vốn thông minh, đứng ở góc độ những thế gia đại phái có hiềm khích với Ma Tôn, đó quả là kế sách hoàn hảo.
“Hà hà! Để chúng tìm hiểu đi, nếu không cấm kỵ Thập Lục Tháp, ta đã đánh lên Võ Đang, hái đầu mấy tên chân nhân làm bô đi tiểu cho sướng rồi. Giang hồ có quá nhiều lễ nghi, thật mệt mỏi…” Long uống cạn ly rượu, cười lớn khiến Đoàn Dự cùng tên tài xế là một tên Hộ Pháp rùng mình. Chỉ có vị đại gia này mới có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo như thế, danh Ma Tôn xa xa vẫn chưa đủ dùng rồi.
Long nói cũng có lý, giang hồ mấy nghìn năm đương nhiên có những quy củ. Hiện tại nếu hắn tiếp tục ra tay, Thập Lục Tháp nhất định sẽ có phản ứng. Hắn có thể gây chuyện nhưng không thể quá mức, bởi lẽ sẽ khiến các thế lực bất mãn. Thập Lục Tháp ăn cơm nhưng các thế lực khác cũng không chịu đói. Con giun xéo lắm cũng quằn, nếu bị ép quá mức, chúng nhất định sẽ vùng lên liều chết. Lúc đó, cái thu không bù nổi cái thiệt. Vì vậy, diệt sát một thế gia hay đại phái của Long nhất định sẽ không bao giờ được tái hiện, tất nhiên nếu thực lực của hắn đủ mạnh, chẳng kẻ nào dám có ý kiến. Nhưng hiện tại thì chưa.
“… Kít… kít…” Đoàn xe dừng lại, Long tò mò nhìn ra cửa sổ. Chữ “GOD” sáng chói trên tòa nhà tráng lệ đập vào mắt hắn, khiến hắn vô cùng hiếu kỳ.
“Haha! Chủ nhân! Chào mừng đến với thiên đàng trần gian… GOD…” Đoàn Dự cười lớn, mở cửa xuống trước, vừa cười vừa đưa tay mở cửa cho Long.
Xuống xe, Long bị cảnh trước mắt làm cho ngỡ ngàng. Một tổ hợp công trình hoa mỹ tráng lệ biến mảnh đất này như kinh đô của ánh sáng, đầy đủ các loại màu sắc rực rỡ được phối hợp bởi bàn tay tài hoa, rất bắt mắt.
“Xin đứng lại! Các vị có thiệp mời không?” Đúng lúc này, một nhóm người mặc vest đen sang trọng xuất hiện, thấp thoáng trong lồng ngực mỗi tên đều là những khẩu súng ngắn lạnh lẽo. Chủ nhân nơi đây chắc hẳn là dân có máu mặt lắm, bởi giữa thủ đô mà bảo vệ có thể ngang nhiên sử dụng vũ khí nóng, có bao nhiêu nơi có thể làm được như thế? Đám bảo vệ gồm năm tên cao to cường tráng, khuôn mặt góc cạnh không có cảm xúc, chỉ lạnh lùng chứng tỏ không phải loại bảo vệ bình thường, mà là loại gan lì có bản lĩnh. Chứng kiến đội ngũ hoành tráng đầy khí thế trước mắt, chúng không hề nao núng để thực thi trách nhiệm.
“Thiệp mời? Thiệp mời nào?” Đoàn Dự ngẩn ra hỏi ngược, hắn được mời đến đây nhưng có biết cái gì là thiệp mời đâu.
“Xem ra các vị không có thiệp mời! Rất xin lỗi, không có thiệp mời không thể tiến vào bên trong!” Tên bảo vệ lạnh giọng nói, bản thân năm tên đều trọng nề lên vì chúng có cùng cảm giác đối phương trước mặt không phải hạng lương thiện. Thân làm bảo vệ chỗ này, chúng tiếp xúc đủ loại con ông cháu cha, nhưng đội ngũ này khác hắn. Tên nào cũng tỏa ra khí thế nguy hiểm cực độ, đặc biệt là gã đàn ông từ chiếc xe chính giữa vừa bước ra, khí thế từ hắn giống như một tòa núi lửa khổng lồ sắp bùng nổ bất cứ lúc nào.
“Haha… tưởng đại nhân vật nào xuất hiện, thì ra là một lũ nhà quê định trưởng giả học làm sang đến đây… không có thiệp mời mà cũng đòi bước chân vào GOD, đúng là một lũ quê mùa… haha…” Bỗng nhiên một giọng cười bỉ ổi làm toàn thể mọi người ngẩn ra, quay đầu nhìn sang. Một tên bạch y công tử mặt trắng bệt xuất hiện cùng với một nữ nhân ăn mặc thiếu vải bên cạnh, miệng hắn phì phèo điếu xì gà cao cấp, tay ôm eo nữ nhân thi thoảng trượt xuống phía dưới bóp bóp cặp mông vểnh ra phía sau của ả. Trên cổ hắn là một sợi ‘dây xích’… phải, chính là một sợi dây xích bằng vàng vì không có sợi dây chuyền nào có thể to như thế, phải chăng hắn sợ không ai biết hắn có tiền?!.
“Hừ… ta tự hỏi con người càng lúc lại càng tìm đến những thú vui bệnh hoạn đến vậy, làm người không muốn lại tìm đến làm chó, lại còn tự xích cổ mình như sợ không ai nhận ra… huýttttttt… chặc… chặc…” Đoàn Dự sao có thể nhịn đây, hắn cười lớn nói bâng quơ giữa trời, miệng không quên huýt sáo cùng những tiếng gọi mà thường con người sử dụng với loài chó.
“Súc sinh… mày mắn ai là chó?” Tên thiếu gia cũng không đến nối ngu, hắn nhanh chóng hiểu ra Đoàn Dự ám chỉ mình nên giận dữ quát to.
“Ý da… chó sủa to quá… dữ dằn quá… không khéo nó còn mắc bệnh dại ấy chứ, loại này không trừ khử sớm thì rất có thể nó sẽ đi cắn người nha…” Đoàn Dự cười đối đáp.
“Mày… anh Phùng, từ khi nào GOD lại để cho một đám người rác rưởi như thế này sỉ nhục khách nhân đây?” Tên thiếu gia mặt đen kịt khi bị sỉ nhục, hắn đương nhiên quan sát đội ngũ của đối phương nên hướng đến mấy tên bảo vệ để tìm sự trợ giúp.
“Các vị! Huấn thiếu gia là khách thường xuyên của GOD, mong các vị giữ mồm giữ miệng. Các vị không có thiệp mời thì hãy rời đi, tránh làm phiền khách nhân khác!” Tên bảo vệ họ Phùng dõng dạc nói, trong thâm tâm hắn cực kỳ ghét tên Huấn thiếu gia này nhưng với chức trách bản thân, hắn không thể để khách của GOD bị sỉ nhục ngay trước cửa.
“Hừm… bổn công tử cũng không có thì giờ để tranh đấu với một thằng oắt con, mau kêu lão Phàn ra đây cho ta!” Đoàn Dự thu liễm lại ý cười, nói với đám bảo vệ làm tất cả sửng sốt. Phàn đại tổng quản quyền uy tối cao trong GOD mà trong miệng tên này lại cứ như là cấp dưới vậy, thằng này gan cũng thật là quá lớn đi?
“Hắc hắc! Thân phận cẩu miêu lại muốn trèo cao với tới Phàn lão nhân gia? Anh Phùng, tôi nghĩ anh cũng nên biết phải làm sao với những kẻ không biết trời cao đất rộng như thế phải không?” Tên thiếu gia lại nở nụ cười xấu xí châm biếm đám người Đoàn Dự.
Đám bảo vệ nhìn chằm chằm vào Đoàn Dự, ở GOD này thì Phàn đại tổng quản chẳng khác nào cự đầu tối cao. Kẻ máu mặt nào đến đây, cho dù cao sang quyền quý, giàu có vô lượng, quyền thế ngập trời, đứng trước mặt Phàn đại nhân cũng phải cung kính ba phần, đừng nói đến ở ngoài cổng mà kêu to gọi nhỏ danh tự của lão nhân gia như tên trước mặt này.
“Vị này! Lão Phàn mà ngươi muốn nhắc tới là?” Như sợ có sự hiểu nhầm, tên bảo vệ họ Phùng hỏi lại Đoàn Dự để xác minh.
“Phàn Doanh! Phàn lão cẩu, nhanh chân vào báo với lão là có khách nhân của lão đến!” Đoàn Dự đang khó chịu vì không biết từ đâu mọc ra một thằng không biết sống chết cứ nhắm vào mình trêu chọc, nên gắt gỏng với đám bảo vệ. Bình thường hắn đã cho tên thiếu gia trước mặt mình không ít giáo huấn, nhưng đây là trước cổng GOD, nếu làm thế thì không hay rồi. Dẫu sao hắn cũng đã nhận không ít chỗ tốt từ người ta, nên cũng phải cho ít mặt mũi. Cái hắn lo bây giờ là vị đại gia sau lưng. Tuy hắn không nhận ra được thái độ của Long lúc này, nhưng phục thị qua một khoảng thời gian, hắn cũng nắm được một chút tính tình của Ma Tôn đại nhân. Sự kiên nhẫn của hắn cũng có giới hạn mà giới hạn đó cũng đến rất nhanh.
… Nhưng Đoàn Dự không ngờ là thằng thiếu gia ngu ngốc lại tiếp tục mở cái miệng thúi ra mà không hề biết cái chết đã đến rất gần…
“Ngươi! Dám sĩ nhục Phàn lão nhân gia? Báo ra danh tự gia tộc các ngươi đi! Hôm nay bản thiếu gia không thay Phàn đại nhân giáo huấn các ngươi hay cái gia tộc chó má sau lưng các ngươi thì bản thiếu gia cũng không cần mang họ Huấn nữa!” Tên thiếu gia vừa nghe Đoàn Dự nói đã nổi trận lôi đình, hắn quăng luôn điếu xì gà trong miệng về phía Đoàn Dự, không quên phun ra những từ chửi bới kèm theo. Trong đầu hắn chỉ nghĩ đến ‘cơ hội lập công’ đến rồi.
Long đang bất động, bỗng nhiên trừng mắt, chửi hắn một câu thì được, nhưng chửi gia tộc hắn chẳng phải là chửi mẹ hắn? Chửi mẹ hắn thì phải… chết.
“Phốc!”
Toàn bộ nhân ảnh trước cổng GOD đều không thể nhận ra di động của một bóng đen. Đến khi sau một âm thanh rợn người vang lên mới làm toàn bộ kịp phản ứng lại.
“Ục… ục… ục…” Tên thiếu gia họ Huấn hai mắt trợn lớn, hắn muốn nói gì đó nhưng không thể vì máu đã trào lên ngập cả cuốn họng và khóe miệng không ngừng. Tất cả đến từ ba lỗ thủng kinh dị từ trước ra sau trước ngực hắn: một lỗ ngay vị trí trái tim, một lỗ trước ngực và một lỗ ở khoang bụng. Cả ba đều gọn gàng xóa bỏ mọi thứ nó đi qua để ai ai cũng có thể nhìn ra khoảng không sau lưng tên thiếu gia xấu xố từ phía trước.
“Rầm!” Xương sống bị phá hủy nên gã thiếu gia không thể đứng vững, gập người gục xuống. Hắn cũng nhanh chóng chết đi trong sự kinh hãi mà có lẽ đến khi sang thế giới bên kia, hắn vẫn không thể quên… có một câu nói mà có lẽ trong suốt hơn hai chục năm sống trên cõi đời, hắn còn chưa học được: ‘đừng tỏ ra nguy hiểm khi ngươi không biết đối phương là ai’.