Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 20: Đêm Không Ngủ
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày An Sơn Lam trở về quân đội liên minh đang đến gần, Kỷ Tư Du không phải là người duy nhất không nỡ xa. Năm mới còn chưa tới mà đã phải tiễn y đi, y sẽ cùng đội quân của đảo thành rời khỏi nơi đây. Một tuần trước ngày y lên đường tới đảo thành, An Niên đã đan cho y một đôi găng tay mới, rồi một buổi sáng sớm nọ lại dắt y ra chợ, dặn dò y mua sắm đủ mọi thứ cần thiết, những món đồ không mang theo được thì cứ để ở nhà chờ y trở về dùng.
Gần đây, Kỷ Tư Du ở lại trạm y tế ngày càng lâu, thường xuyên bận rộn đến gần 7 giờ tối mới về đến nhà. Đêm mùa đông tối rất nhanh, An Niên đã đưa cho cậu một chiếc đèn pin, để cậu không cần phải sợ hãi khi soi đường về. Hai người tuyết trước cửa nhà Sophia chẳng còn ai để ý tới, đứng cô độc, nghiêng ngả xiêu vẹo. Cậu từng thử đắp lại cho chúng, nhưng khổ nỗi ánh sáng ban đêm quá lờ mờ, tốn bao nhiêu sức lực cũng không thể khôi phục chúng về hình dạng ban đầu. Cậu chỉ đành ngồi xổm trước những người tuyết tàn tạ, đạp lên cái bóng của chính mình mà thở dài.
Lớp tuyết dày dưới chân vẫn chưa ngập quá bắp chân cậu. Đợi An Sơn Lam rời đi, mùa đông khắc nghiệt nhất của đảo thành mới thực sự ập tới.
Như vậy cũng tốt, y sẽ không phải trải qua mùa đông khắc nghiệt ở nơi đây.
Những lúc rảnh rỗi vào ban đêm, cậu luôn nghĩ đến việc làm chút đồ gì đó cho An Sơn Lam. Học An Niên dùng những tấm vải thừa trong nhà khâu một chiếc khăn tay, ở góc khuất nhất trên tấm vải bông trắng tinh, cậu dùng sợi tơ màu xanh thẫm thêu tên An Sơn Lam, và cả một chú chim. Chỉ có điều chú chim ấy khiến cậu tốn rất nhiều thời gian, thêu mãi vẫn không đẹp, cứ tháo ra rồi lại khâu, khâu rồi lại tháo. May mà cuối cùng kết quả cũng coi như hài lòng. Cậu cẩn thận từng li từng tí cất chiếc khăn tay đi, đặt cùng cuốn sổ tay có ghi điều thứ nhất trong quy tắc Alpha vào ngăn kéo.
Gần đây, hai người không còn ngủ cùng nhau nữa. Cho dù trong chăn có chai thủy tinh đựng đầy nước nóng, cậu vẫn cứ bị lạnh đến tỉnh giấc vào nửa đêm. Đột nhiên, cậu rất nhớ cái ôm của Tiểu Tước, dựa vào hơi ấm trong ký ức mới miễn cưỡng tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
An Niên gần đây dường như luôn có điều muốn nói với cậu, nhưng mỗi lần cậu kiên nhẫn chờ đợi thì An Niên lại cười xòa nói không có gì.
Sự chia ly đang ở ngay trước mắt, nỗi không nỡ đầy ắp trong lòng Kỷ Tư Du còn mang theo cả sự tủi thân vô cớ, khiến cậu ôm chặt lấy An Niên, đôi mắt ướt át dụi vào vai bà. An Niên lúc này sẽ vỗ vỗ lưng cậu hỏi có chuyện gì, cậu chỉ biết nhẹ nhàng lắc đầu gọi mẹ.
Cậu đã gọi An Niên là mẹ rất lâu, rất lâu rồi. Bắt đầu từ tấm ảnh đen trắng đó, cậu đã vô số lần tưởng tượng mẹ sẽ trông như thế nào, liệu bà sẽ rất dịu dàng hay sẽ nổi giận khi cậu phạm lỗi. Cậu đều chấp nhận, đều thích, đó là người nhà mà cậu đã mong chờ bấy lâu. Nhưng An Niên chưa bao giờ nổi giận với cậu, bởi vì An Niên luôn nói: “Tư Du là đứa trẻ ngoan, làm sao có thể tức giận với đứa trẻ ngoan chứ?”
Giống như lúc nhỏ không ngừng cầu nguyện bản thân nhất định phải lớn lên giống ba hoặc mẹ, Kỷ Tư Du không biết từ khi nào bắt đầu cầu nguyện bản thân phải vĩnh viễn ở lại nơi này, cậu muốn cả đời làm đứa trẻ ngoan của An Niên.
Nhưng mà chỉ cần vừa nghĩ đến việc cậu có khả năng không cách nào thực hiện lời hứa đó, trái tim liền như bị người ta khoét một nhát dao, máu tươi như chảy qua phổi và cuống họng cậu, luôn không nhịn được mà muốn khóc.
Văn bản do bệnh viện đảo thành gửi đến đã có chữ ký của cậu, có lẽ không lâu sau khi Tiểu Tước rời khỏi đảo thành, cậu cũng sẽ phải rời đi.
Kỷ Tư Du không còn là một đứa trẻ ngoan nữa.
Nhưng cậu vẫn luôn hy vọng, bất luận là Kỷ Ương Nam hay An Niên, đều có thể tha thứ cho cậu.
Lịch trình làm việc đi sớm về muộn khiến Kỷ Tư Du rất ít khi có cơ hội ở riêng với An Sơn Lam. Cuối tuần cuối cùng trước khi An Sơn Lam rời đi, cậu đã về nhà vào lúc 3 giờ chiều ngày thứ Bảy. Bác sĩ già của trạm y tế nói với cậu rằng khoảng thời gian này có thể ở nhà nghỉ ngơi, không cần phải qua đây nữa; còn có hai ngày nữa sẽ có một bác sĩ Omega mới đến, cậu không cần phải mệt mỏi như trước nữa. Kỷ Tư Du muốn bàn giao công việc mình đang làm thật tốt, đợi bác sĩ mới đến cậu sẽ rời đi.
Trạm y tế nơi đã gắn bó gần hai năm, là nơi thứ hai mà cậu không nỡ rời đi.
Trên đường trở về, tai cậu sắp bị đông cứng. Cậu dùng đôi tay đeo găng che kín tai mà chạy, đi ngang qua con sông băng mấy ngày trước đã cùng Tiểu Tước trượt qua. Chẳng nghĩ ngợi gì, cậu liền nhảy lên đó. Không có Tiểu Tước, thế nào cũng không trượt được, đế giày ma sát mặt băng chỉ tạo ra âm thanh chói tai khó chịu, cậu đành từ bỏ.
Cửa lớn trong nhà mở toang, Kỷ Tư Du ở cửa ra vào nhìn thấy Kỷ Ương Nam đang dựa tường hút thuốc.
Trong ấn tượng của cậu, Kỷ Ương Nam đã khá nhiều năm không hút thuốc rồi. Thỉnh thoảng, Alpha của Sophia có đưa cho anh mấy điếu, anh cũng đều từ chối hết. Trực giác mách bảo Kỷ Tư Du rằng hôm nay Kỷ Ương Nam hẳn là tâm trạng không tốt.
Làn khói thuốc lượn lờ chậm chạp chui vào khoang mũi Kỷ Tư Du, cậu không nhịn được muốn ho khan.
“Ba…”
Kỷ Ương Nam ngước mắt nhìn cậu, sắc mặt lạnh nhạt. Cậu không khỏi kinh hồn bạt vía, có cảm giác xấu hổ như bị bắt quả tang khi lén lút phạm lỗi, cúi thấp đầu không dám nói chuyện.
Kỷ Ương Nam ném điếu thuốc xuống tuyết, dùng mũi chân giẫm tắt. Nhìn biên độ động tác của anh thì tràn ngập sự không vui rất lớn.
“Con vào đây.”
Kỷ Tư Du nắm chặt lòng bàn tay, “Vâng ạ.”
“Đóng cửa lại.”
Nhịp tim Kỷ Tư Du như ngừng lại, nghe lời đóng cửa lại.
“Mẹ với Tiểu Tước đâu rồi ạ? Họ không ở nhà sao?”
Kỷ Ương Nam quay lưng về phía cậu, chưa đầy mấy giây liền xoay người lại: “Ở chỗ Sophia, nói là muốn nướng bánh ngọt.”
“Dạ.” Kỷ Tư Du miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, mong chờ nói: “Vậy lát nữa con có thể đi xem thử không ạ?”
Căn phòng bắt đầu chìm vào sự yên tĩnh đến chết chóc, Kỷ Tư Du bắt đầu cảm thấy bất an. Mãi cho đến khi Kỷ Ương Nam nghiến chặt hàm, móc ra một tờ giấy đầy vết gấp vô cùng nghiêm trọng từ túi trong áo khoác, sau đó “bộp” một tiếng ném mạnh xuống bàn, trái tim cậu cũng theo đó mà rơi xuống.
Thực ra cậu cũng không sợ hãi, Kỷ Tư Du ngược lại có một cảm giác giải thoát. Cuối cùng không cần phải che giấu nữa, cũng không cần vắt óc suy nghĩ đến lúc đó nên giải thích thế nào.
Hai chữ “ba ơi” đang ngậm trong cổ họng cậu chưa kịp nói ra, cơn giận âm ỉ của Kỷ Ương Nam đã sắp không kiềm chế được. Anh vươn ngón tay chỉ vào tờ văn bản giấy trắng mực đen có chữ ký của cậu trên bàn. Con dấu màu đỏ trong căn phòng vẫn chưa bật đèn hiện ra đặc biệt mờ ảo, giống như một vệt máu nào đó chưa lau khô.
“Ai cho phép con ký tên?” Kỷ Ương Nam chất vấn cậu: “Ai cho phép con đi? Người của trạm y tế có bảo con về thương lượng không? Con bây giờ bản lĩnh lớn rồi phải không? Giấu giếm ba tự ý đưa ra quyết định, con cho rằng ba sẽ không biết sao?”
Lời nói mà Kỷ Tư Du đã ấp ủ rất lâu cuối cùng cũng thoát ra khỏi miệng, nhưng chỉ là một tiếng “ba” gọi Kỷ Ương Nam.
Kỷ Ương Nam bắt đầu run lên một cách khó nhận ra. Anh cố gắng cầm lấy tờ văn bản trên bàn, nhưng thất bại. Anh nhìn Kỷ Tư Du, ngừng rồi lại ngừng, hỏi cậu từng chữ từng câu: “Con có biết tháp Babel là nơi nào không? Con có biết nơi đó cách nhà bao xa không? Con rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Kỷ Tư Du, con nói cho ba biết.”
Kỷ Tư Du đã chuẩn bị đôi chút, nhẹ nhàng hít thở, sau đó làm ra vẻ nhẹ nhõm nói: “Thông báo do bệnh viện đảo thành đưa xuống, họ cần một bác sĩ. Trong trạm y tế không có ai có thể đi, họ tuổi tác đều đã lớn rồi.”
“Không có người nào nguyện ý đi cả!” Kỷ Ương Nam hơi khom lưng, ngữ khí rất gấp, hơi thở cũng dồn dập: “Bởi vì đó là một công việc khổ sai, cho nên bệnh viện đảo thành mới truyền văn bản xuống trạm y tế, tìm một kẻ xui xẻo. Con nghĩ gì mà vội vàng nhận lời vậy? Tháp Babel quanh năm là mùa đông, lạnh hơn đảo thành rất nhiều, đường xá còn xa xôi, con ở nơi đó sống thế nào?”
Sự tận tình khuyên bảo của Kỷ Ương Nam mang theo sự bất lực rất rõ ràng, hốc mắt Kỷ Tư Du đỏ bừng: “Con…”
“Là bởi vì Tiểu Tước?” Kỷ Ương Nam bất ngờ mở miệng.
Dòng máu như đông cứng trong người cậu bỗng sống lại trong nháy mắt. Kỷ Tư Du ngẩn ngơ nhìn Kỷ Ương Nam, mấy lần thử mở miệng, nhưng cổ họng đều như bị chặn cứng. Vào khoảnh khắc đó, đầu óc cậu trắng xóa một mảng, cậu chẳng nghe thấy gì nữa.
“Nó đã từng đánh dấu con.” Kỷ Ương Nam nói.
Kỷ Tư Du theo bản năng phản bác: “Không có.”
“Kỷ Tư Du, con lừa không được ba.”
Có lẽ vì cảm thấy mình đã phạm lỗi, khi mang theo câu trả lời nhìn nhận vấn đề, cậu luôn cho rằng ánh mắt Kỷ Ương Nam nhìn cậu chứa đầy sự thất vọng, không nhịn được muốn rơi nước mắt.
Vào lúc đó, suy nghĩ trong đầu cậu lại là: Kỷ Tư Du quả nhiên là quỷ khóc.
“Con không có…” Cậu lặp lại mấy lần, cuối cùng tự sa ngã nói: “Xin lỗi.”
Cậu rũ bả vai xuống, giống như cây hoa hồng đã sớm khô héo bên bờ sông. Cậu thành thật nói với Kỷ Ương Nam: “Tiểu Tước sau khi trở về không lâu thì đột ngột phát kỳ mẫn cảm, con không tiêm thuốc ức chế cho em ấy, đã ở cùng em ấy mấy đêm.”
“Con thích nó?”
Suy nghĩ của Kỷ Tư Du bắt đầu không tự chủ được mà tách rời.
Là thích, nhưng cậu có thể ở ngay trước mặt Sophia, cũng có thể ở ngay trước mặt Đồng Nghiêu thừa nhận mình có người mình thích, là bởi vì họ sẽ không biết là ai. Nhưng bây giờ cậu không cách nào thừa nhận với Kỷ Ương Nam rằng cậu thích Tiểu Tước, thích đứa em trai từ nhỏ cùng nhau lớn lên của mình. Loại tình cảm trái với lẽ thường này không ngừng khiến cậu tự trách.
“Con không nói, ba đi hỏi nó.” Kỷ Ương Nam nói xong liền lướt qua cậu, nhìn dáng vẻ như giây tiếp theo sẽ xông vào nhà Sophia lôi An Sơn Lam về hỏi cho ra nhẽ.
“Ba!”
Kỷ Tư Du ghì chặt tay anh từ phía sau, cầu xin nói: “Đừng mà.”
Kỷ Ương Nam nghiêng người qua, nửa khuôn mặt ẩn trong tia sáng u tối. Có khoảnh khắc chính anh cũng muốn trốn tránh, không dám thừa nhận đứa nhỏ anh đã mang theo bên người từ bé giờ đã biết giấu giếm. Ngay mấy ngày trước anh còn nói với An Niên, Tiểu Tước và Tư Du đều đã lớn, cả hai có cuộc đời và bí mật của riêng mình. Nhưng khi anh thực sự đối mặt trực tiếp với những điều này, anh lại cảm thấy luống cuống.
“Con cảm thấy ba sẽ ngăn cản con, hay là cảm thấy ba sẽ trách mắng con?” Kỷ Ương Nam nhắm mắt, trầm trầm than thở nói: “Ba sớm đã đoán được.”
Tiểu Tước căn bản không biết nói dối, nhất quyết phải dùng phương thức vụng về tự trừng phạt mình để chứng minh không phạm lỗi, che chở cho Kỷ Tư Du. Nhưng đây là phạm lỗi sao? Cái anh giận chẳng qua chỉ là sự giấu giếm mà thôi.
“Không có.”
Kỷ Tư Du buông anh ra, co quắp bất an đứng trước mặt anh, sớm đã không còn là Omega bé nhỏ năm đó cần anh ôm ấp dỗ dành nữa.
“Ba, rất xin lỗi vì đã giấu ba, chỉ là bản thân con cũng gần đây mới suy nghĩ thông suốt.” Kỷ Tư Du nhẹ giọng nói: “Con biết ba sẽ không trách con, là do con. Tiểu Tước phải rời nhà đến quân đội, một năm, nửa năm không nhất định sẽ trở về.”
Kỷ Ương Nam trầm mặc không nói, Kỷ Tư Du cười nói: “Ba cũng rất ghét chờ đợi đúng không?”
Cậu hiểu rõ tính cách của Kỷ Ương Nam và An Niên hơn ai hết, cho nên càng không cách nào thản nhiên chấp nhận sự thay đổi trong mối quan hệ tình cảm với Tiểu Tước. Cậu cần thời gian để phần tình cảm này sinh trưởng, là nảy mầm hay là khô héo, cuối cùng sẽ có một kết quả. Cậu thích Tiểu Tước, vậy Tiểu Tước thì sao? Là vẫn coi cậu như anh trai hay là cái khác? Cậu không biết, chuyện không xác định mà truy hỏi chỉ thêm sợ hãi, còn không bằng thuận theo tự nhiên.
Lựa chọn đi tháp Babel là do cậu suy nghĩ cặn kẽ. Nghe nói tuyết ở tháp Babel rất đẹp, hoa hồng cũng không chỉ vẻn vẹn tồn tại ở bờ sông trước cửa nhà.
Lúc An Sơn Lam và An Niên trở về, đúng lúc nhìn thấy Kỷ Tư Du gấp tờ giấy trên bàn thành một miếng nhỏ nhét vào túi áo, mí mắt và chóp mũi còn đỏ ửng. Kỷ Ương Nam không nói một lời mà lên lầu.
Bầu không khí trên bàn cơm tối đặc biệt trầm mặc. An Sơn Lam ở dưới gầm bàn dùng chân khẽ chạm Kỷ Tư Du một cái, thì thầm vào tai cậu: “Làm sao thế? Không nói chuyện sao?”
Kỷ Tư Du mím môi lắc đầu, tìm một cái cớ: “Hơi không thoải mái, họng đau.”
“Xảy ra chuyện gì? Cậu bị bệnh?”
“Không có, chắc do trúng gió nhiều.”
Kỷ Ương Nam bảo An Sơn Lam đi rửa bát. Y rửa xong liền muốn tìm Kỷ Tư Du, kết quả bị ra lệnh từ hôm nay trở đi không được vào phòng Kỷ Tư Du. An Sơn Lam vẻ mặt khiếp sợ: “Tại sao?”
“Không có tại sao. Con lớn chừng nào rồi, không thể tự ngủ sao?”
An Sơn Lam có nỗi khổ khó nói, ồm ồm nói: “Con đã mấy ngày không ngủ với cậu ấy rồi.”
An Niên nhìn ra được từ sau khi y trở về, tâm trạng Kỷ Ương Nam đã không tốt, cũng không thể làm mất mặt anh trước mặt các con, liền nói với An Sơn Lam: “Nói cũng đúng, các con đều đã lớn, Tư Du còn là Omega, đừng cứ chạy sang phòng thằng bé.”
An Sơn Lam buồn bực không thôi: “Dạ.”
Đêm đến trong phòng ngủ, An Niên rốt cuộc mới rảnh rỗi hỏi Kỷ Ương Nam rốt cuộc làm sao.
“Anh trút giận gì lên hai đứa nhỏ vậy?”
Kỷ Ương Nam đầu cũng không ngoảnh lại, xem ra cơn cảm xúc này nhất thời chưa hết được. An Niên từ phía sau ôm lấy anh hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
“Niên Niên.”
“Vâng.”
Giọng Kỷ Ương Nam hơi khàn khàn: “Trước đây em không phải nói nhìn thấy vết đánh dấu ở tuyến thể Tư Du sao?”
An Niên sững sờ một chút, buông anh ra, lo lắng hẳn lên: “Anh cũng nhìn thấy? Sophia nói Tư Du đúng là có người mình thích, nhưng không biết là ai. Không được, em phải đi hỏi xem, sao có thể không nói một tiếng đã đánh dấu Tư Du như vậy.”
Chăn bị xốc mạnh ra, Kỷ Ương Nam giữ chặt An Niên, thở dài một hơi: “Em muốn biết là ai không?”
An Niên nhíu mày, khổ sở suy nghĩ, không chắc chắn hỏi: “Là…… Đồng Nghiêu sao?”
Kỷ Ương Nam đột nhiên bật cười. An Niên mờ mịt: “Em đoán đúng?”
Hai người bốn mắt nhìn nhau, yên lặng gần một phút đồng hồ. Kỷ Ương Nam nhàn nhạt nói một câu: “Là Tiểu Tước.”
……
“Cái gì?” An Niên cả người đều đờ đẫn, đầu óc đều bắt đầu ngừng hoạt động.
Kỷ Ương Nam như nhận thua nói: “Em không nhìn nhầm, trên tuyến thể của Tư Du xác thực từng tồn tại vết đánh dấu.”
An Niên bắt đầu lắp bắp: “Tiểu Tước đã đánh dấu thằng bé?”
“Ừ.”
Trong nhất thời, An Niên hơi luống cuống, không được tự nhiên lắm, xốc chăn ngồi trở lại. Không bao lâu sau lại quay sang hỏi Kỷ Ương Nam với vẻ mặt cấp thiết: “Chuyện từ bao giờ? Bọn nó…… sao không nói? Không được, em phải tìm Tiểu Tước, sao nó có thể làm ra chuyện này?”
“Quay lại.”
Kỷ Ương Nam không để An Niên rời đi, ấn vai người nọ xuống, thấm thía nói: “Chuyện nào? Tư Du tự nguyện.”
An Niên rất lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Thằng bé thích, Tiểu Tước?”
“Phải.” Kỷ Ương Nam muốn nói cho y biết, Kỷ Tư Du thích Tiểu Tước, nhưng Tiểu Tước dường như không nghĩ tới điều này. Alpha trong kỳ mẫn cảm thì không có ý thức, y chỉ biết Kỷ Tư Du đã ở bên y an toàn vượt qua kỳ mẫn cảm lần đầu tiên. Còn về chuyện thích, đứa nhỏ từ nhỏ đã vô tâm vô phế, đâu phân biệt rõ ràng được.
……
Kỷ Tư Du bây giờ luôn ngủ rất muộn. Ban đêm, cậu tạm thời quyết định thêu thêm một con chim nữa lên khăn tay. Mắt cay xè đến phát đau, cậu mới tắt đèn đi ngủ.
Căn phòng tĩnh mịch trầm lắng, tiếng mở cửa khe khẽ truyền đến. Theo đó là mùi hương lá cam đắng đã rất lâu chưa từng ngửi thấy. Trong chăn đột nhiên có một luồng khí lạnh chui vào, cậu bỗng chốc co người lại. Bên giường lún xuống một mảng, theo đó là nhịp tim đập kịch liệt.
“Kỷ Tư Du.”
An Sơn Lam ghé vào tai cậu nói chuyện, sau lưng dán vào hơi ấm nóng rực của người nọ. Cậu nhẹ nhàng xoay người lại.
“Sao cậu đến đây?” Khó tránh khỏi cảm giác ngạc nhiên vui mừng, đôi mắt trong đêm đen đều sáng lên.
“Còn không phải sợ cậu bị bệnh khó chịu sao.”
Nhịp tim Kỷ Tư Du quá nhanh, lồng ngực đều mềm nhũn, cậu nói: “Không có bệnh.”
An Sơn Lam học theo cách cậu vẫn làm, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trán cậu: “Hình như không có thật.”
Kỷ Tư Du cười khẽ: “Vốn dĩ là không có mà.”
“Ồ ~ Cậu lừa tôi.”
Y bắt đầu trừng phạt Kỷ Tư Du, dùng tay cù lét cậu. Kỷ Tư Du không dám cười quá lớn tiếng, trong lúc giãy giụa, bị An Sơn Lam ôm vào lòng. Tay Alpha đỡ lấy gáy cậu, cằm gác lên đầu cậu.
“Cậu chọc ba giận rồi?”
Kỷ Tư Du sững sờ mấy giây, lặng lẽ lắc đầu, mái tóc mềm mại cọ qua cằm An Sơn Lam.
“Tôi nghĩ cậu hẳn là sẽ không chọc giận ba, có thể là ba tâm trạng không tốt thôi.” Y lén lút nói: “Còn không cho phép tôi vào phòng cậu, thế thì tôi trộm đến.”
Kỷ Tư Du từ trong lòng y ngước mặt lên, cẳng chân bị y kẹp lấy: “Bị phát hiện thì sao đây?”
“Vậy thì cậu thay tôi chịu phạt đi.”
“Được.”
Cậu đồng ý quá dứt khoát, An Sơn Lam nhíu mày, giữ lấy gáy cậu, ép cậu ngẩng đầu dán lên. Giữa hơi thở quấn quýt, lẫn lộn nhịp tim hỗn loạn của hai người.
“Tôi không cho phép.”
Kỷ Tư Du cảm thấy người này thật hay thay đổi, nói đùa với y: “Rõ ràng cậu nói để tôi đi mà.”
“Thế thì sao nào? Tôi đổi ý không được à?”
“Tiểu Tước.” Kỷ Tư Du dưới sự do dự, vẫn lặng lẽ đặt tay lên vai An Sơn Lam. Cậu lặp đi lặp lại những lời đó trong lòng, ý niệm dũng cảm thẳng thắn phá vỡ xiềng xích giam cầm. Cậu hỏi: “Cậu rời khỏi nhà, có nhớ tôi không?”
Thật ra không nhớ cũng không sao, ít nhất hỏi ra miệng cũng không cảm thấy tiếc nuối.
An Sơn Lam không biết vì sao lại cười. Tuy không nhìn rõ biểu cảm của y, nhưng từ tứ chi đang run rẩy có thể cảm nhận được sự vui vẻ của y. Kỷ Tư Du bỗng dưng có cảm giác xấu hổ muộn màng. Alpha lại dán sát tới nói: “Đương nhiên rồi, honey.”
Honey, honey.
Kỷ Tư Du lần đầu tiên muốn nghe thêm vài lần nữa.
Cậu rúc vào trong lòng An Sơn Lam, ngửi pheromone của đối phương, mơ màng sắp ngủ, thì đột nhiên bừng tỉnh. Mở mắt vẫn là một mảng đen kịt. Hơi ấm cơ thể dán sát chưa từng hạ xuống, còn có nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ.
Hơi thở đều đặn của An Sơn Lam ngay bên tai cậu. Cậu nhắm mắt, dùng hàng lông mi mảnh dài khẽ cọ gò má đối phương. Giữa cơn nửa tỉnh nửa mơ, sự không nỡ dâng lên từ đáy lòng. Hai tay bám vào vai Alpha, hơi ngước mặt lên, dán lên môi người thương trong bóng tối.
Nếu không cách nào tránh khỏi biệt ly, xin hãy để cậu ghi nhớ hơi ấm của nụ hôn này.
Đêm tuyết ngày đông vừa đậm vừa trầm, trong phòng ngủ tĩnh mịch không tiếng động. An Sơn Lam từ từ mở mắt, cảm giác thuộc về Kỷ Tư Du trên môi đang dần dần tan biến, nhưng Omega rúc vào lòng y giống như một cái lò sưởi.
Nhịp tim trở nên rất nhanh, thậm chí có cảm giác tim đập nhanh hồi hộp.
Kỷ Tư Du tại sao lại trộm hôn y? Là bởi vì không nỡ sao?
Được thôi, y cũng không nỡ xa Kỷ Tư Du.
Thì cùng cậu ngủ thêm một đêm nữa vậy.