Chương 21: Bài Thơ Sonnet Về Nước Mắt

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 21: Bài Thơ Sonnet Về Nước Mắt

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỷ Tư Du vẫn luôn nghĩ An Sơn Lam không hề biết về nụ hôn trộm đó, cậu chưa từng kể cho ai nghe.
Cậu chọn một ngày đến nhà Sophia để làm bánh quy. Làm theo từng bước Sophia hướng dẫn, thành quả đạt được cũng không tồi.
Sophia thật lòng khen ngợi cậu, nói cậu rất thông minh, học một lần là nắm bắt được ngay. Kỷ Tư Du đỏ mặt, ngượng ngùng không nói gì.
“Honey, Tước sắp đi rồi.” Sophia thở dài nói: “Cô cũng không nỡ xa thằng bé chút nào, không biết lần sau trở về sẽ là lúc nào nữa.”
Kỷ Tư Du rũ mắt, hàng mi mềm mại, thon dài rủ xuống che đi đáy mắt cậu. Gần đây cậu ngủ không ngon lắm, dưới mắt có vương chút quầng thâm.
“Chắc là rất nhanh thôi.” Cậu cười nói: “Sophia, rõ ràng cô còn bảo cháu phải kiên nhẫn một chút mà.”
“Haizz, nói thì dễ, làm được mới khó. Đúng rồi, honey.”
Sophia hai tay chống lên mặt bàn, nửa thân trên tựa vào vai cậu, thì thầm với cậu.
“Cháu cũng phải đi đúng không?”
Kỷ Tư Du sửng sốt, quay mặt sang. Sophia cười đầy ý vị, mái tóc xoăn màu vàng khẽ lay động.
Sophia thở dài nói: “Gần đây Niên có vẻ không vui, đã tâm sự với cô rất lâu. Cháu biết đấy, quan hệ của các cô rất tốt, lúc cháu và Tước còn bé tí thế này, các cô đã là bạn thân rồi.”
Kỷ Tư Du không nói gì, đôi mắt thất thần. Nhất thời cậu không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy vô cùng áy náy.
Sophia kéo cậu ngồi xuống ghế dài, hai người sát rạt vào nhau.
“Cô có thể hiểu cháu, nên cô cũng nói với Niên rằng cậu ấy cũng phải hiểu cháu. Cháu bây giờ đã là một Omega trưởng thành, có lý tưởng và theo đuổi riêng của mình. Cháu rất ưu tú, không thể mãi mãi ở lại một trạm y tế nhỏ bé, lạc hậu như vậy được.”
“Bọn họ đều không nghĩ tháp Babel là nơi tốt lành gì, nhưng ai mà biết được chứ?” Sophia nhún vai, “Tất cả con đường đều phải tự mình đi qua một lần mới tính được.”
Kỷ Tư Du cúi đầu trầm mặc, trên đầu ngón tay vẫn còn dính bột mì. Cậu cạy từng chút một, nhưng thế nào cũng không sạch hết được.
Tóc của Sophia chạm vào má cậu, cậu mới nhận ra cô đã ghé sát bên tai mình.
“Honey.” Cô khẽ hỏi: “Có phải cháu thích Tước không?”
Khoảnh khắc đó, Kỷ Tư Du cảm thấy bản thân mình không còn bất cứ bí mật nào nữa.
Sophia ôm lấy cậu, giống như ôm một đứa nhỏ mà đung đưa.
“Cô thật sự chỉ đoán thôi, không có ai nói cho cô biết đâu. Cháu đừng tức giận, cũng đừng cảm thấy xấu hổ.”
Kỷ Tư Du mím môi, nắm lấy tay Sophia. Nỗi niềm tích tụ trong lòng cậu cứ lớn dần như bong bóng, nhưng khi nó vỡ ra, cậu lại cảm thấy tiếc nuối.
“Mọi người đều biết cả rồi.”
“Có gì đâu chứ, honey, thích một người là chuyện quá đỗi bình thường mà.”
Đứa trẻ lớn lên trước mắt cô từ bé, làm sao cô có thể không nhìn ra được.
Sophia cùng cậu đầu kề đầu, nói: “Mấy đứa à, đứa nào đứa nấy đều phải rời đi, thật sự đã biến thành chim trời rồi.”
Cô nói: “Thật tốt, thật ra Niên nên vui mừng thay cho mấy đứa.”
Sophia bắt đầu kể cho cậu nghe những lời An Sơn Lam đã thì thầm.
“Cháu biết không? Khoảng thời gian trước thằng bé còn hỏi cô, anh em có thể hôn nhau không.”
Kỷ Tư Du có chút tò mò, mở to mắt nhìn cô. Sophia ngẩng đầu nói: “Anh em đương nhiên là không được rồi, nhưng mà vợ chồng thì có thể nha.”
“Tước ngốc quá.” Sophia an ủi cậu: “Nhưng mà không sao đâu, sẽ có một ngày thằng bé biết thôi.”
Sophia đột nhiên trở nên trầm mặc. Kỷ Tư Du nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, phát hiện cô đang lén lau nước mắt.
Cậu ôm Sophia, muốn giúp cô lau nước mắt. Nhưng Sophia cũng không muốn giấu nữa, dứt khoát cùng cậu mặt đối mặt, hít sâu một hơi, nghẹn ngào nói: “Được rồi, cô cũng rất không nỡ xa cháu, honey à. Cháu phải đi bao lâu, chúng ta lần sau gặp mặt là khi nào đây?”
Kỷ Tư Du vén mái tóc xoăn của cô ra sau vai, nén nỗi chua xót đang dâng trào trong lòng. “Một năm, Sophia, cháu chỉ đi một năm thôi.”
Thời tiết trở nên rất lạnh, nhưng may mắn là không có tuyết rơi. Giữa tháng 12, An Niên lại bị cảm. Kỷ Ương Nam dẫn theo hai đứa nhỏ đi đảo thành. Đồ đạc chất đầy trong cốp xe đều do An Niên tỉ mỉ chuẩn bị. Bánh quy Kỷ Tư Du và Sophia làm được đựng trong túi ni lông, đặt ở vị trí dễ với tới bất cứ lúc nào trong xe. Còn Kỷ Tư Du thì cất chiếc khăn tay mình đã khâu xong vào trong túi áo sát người.
Sáng sớm hôm rời đi, An Niên vẫn luôn ngủ không ngon, cứ ho khan mãi. Kỷ Ương Nam đắp kín chăn cho An Niên, dặn dò: “Chờ anh về nhé.”
An Niên co ro trong ổ chăn vẫn còn vương hơi ấm, ánh đèn phòng ngủ mờ ảo.
“Vâng.”
Đoạn đường từ nhà đến đảo thành này, không ai quen thuộc hơn Kỷ Ương Nam.
Lúc nhỏ, Kỷ Tư Du theo anh không ngừng đi đi về về. Sau này có nhà mới, anh liền luôn dẫn hai người bọn họ đến chơi, mua đồ chơi, mua đồ ăn. Tiểu Tước luôn thích các loại đồ chơi kỳ lạ, cổ quái, còn Kỷ Tư Du thì chỉ muốn chia sẻ thêm một phần những gì mình có cho Tiểu Tước.
Cho đến tận bây giờ, điều đó vẫn chưa từng thay đổi. Bọn họ đã lớn thành những người bạn trưởng thành, một người 18 tuổi, một người 19 tuổi.
Thời gian chưa bao giờ giữ chân được bất cứ ai.
Kể cả con của anh.
Trước khi An Sơn Lam bước lên xe của quân đội Liên minh, Kỷ Tư Du mới đưa chiếc khăn tay cậu vẫn mang theo bên người cho y.
“Cậu làm lúc nào vậy?”
Alpha mặc quân phục mùa đông, bên ngoài còn khoác một chiếc áo khoác dày nặng. Kỷ Tư Du giúp y đeo găng tay vào, rồi lưu luyến không rời vuốt ve lòng bàn tay y.
“Không lâu đâu, chỉ là muốn tặng cho cậu thôi.”
An Sơn Lam nhếch môi cười, nắm lấy tay Kỷ Tư Du. Kể từ lần lén lút ngủ cùng Kỷ Tư Du vào đêm hôm trước đến nay, y vẫn luôn không tìm được cơ hội ở riêng. Y còn chưa kịp hỏi Kỷ Tư Du rằng nụ hôn trộm đó có ý nghĩa gì.
Bởi vì y luôn cảm thấy nụ hôn này không giống bình thường.
Trái tim y giống như bị bệnh, luôn cảm thấy không thoải mái. Ví dụ như hiện tại, khi bàn tay của Omega được y nắm trong lòng bàn tay, tim y đập rất nhanh. Y chợt tưởng tượng mình cũng có thể như những Alpha khác, coi như không có ai bên cạnh mà hôn môi với người tiễn biệt.
Nhưng y biết, điều đó là không thể.
Giống như sương mù nổi lên ngoài cửa sổ xe khi rời nhà, chắn ngang giữa y và Kỷ Tư Du.
“Kỷ Tư Du.”
“Sao vậy?”
An Sơn Lam nhìn vào mắt cậu nói: “Đợi lần sau gặp mặt, tôi muốn hỏi cậu một vấn đề.”
Kỷ Tư Du cố nén nước mắt gật đầu, “Được.”
Đây là lần thứ hai An Sơn Lam rời nhà sau khi trưởng thành. Sau khi đoàn xe đi càng lúc càng xa, Kỷ Tư Du vẫn còn chạy theo về phía trước vài mét, cuối cùng bị Kỷ Ương Nam dẫn đi ngồi trở lại trong xe.
“Ba, Tiểu Tước cậu ấy…”
Kỷ Ương Nam biết cậu muốn hỏi điều gì.
“Nó không biết.”
Kỷ Tư Du không thích lừa gạt hay giấu giếm, nhưng cuộc đời luôn đi kèm với những lời nói dối.
“Xin lỗi.” Kỷ Tư Du xin lỗi anh, cậu vẫn luôn cảm thấy mình không phải là một đứa trẻ ngoan.
Kỷ Ương Nam khẽ giọng nói với cậu: “Kỷ Tư Du, hãy chăm sóc tốt cho chính mình.”
Nước mắt của Kỷ Tư Du tưởng chừng đã chấm dứt từ năm 6 tuổi, nay lại bắt đầu vào năm cậu 19 tuổi.
Vào ngày thứ hai mươi sau khi An Sơn Lam rời đi, Kỷ Tư Du bước lên con đường đến tháp Babel.
An Niên khâu cho cậu đôi găng tay dày cộp, nói rất nhiều lời. Muôn vàn lời nói lúc ly biệt cuối cùng cũng không bằng một câu “lên đường bình an”.
“Tư Du, về sớm nhé.”
Lúc nhỏ, Tiểu Tước thích nói Kỷ Tư Du là quỷ mít ướt, vui cũng khóc, buồn cũng khóc. Nước mắt của cậu dường như vĩnh viễn không bao giờ cạn.
Bữa sáng hôm đó là một chiếc sandwich rất đơn giản. Nước mắt rơi trên lát bánh mì, Kỷ Tư Du nhét từng miếng từng miếng một vào trong miệng.
An Sơn Lam luôn nói với cậu rằng lúc ăn cơm không được khóc, nước mắt rơi vào cơm sẽ làm người ta trúng độc mà chết.
Nếu điều này là thật, cậu cũng không sợ hãi. Nếu là giả, vậy cậu có thể thỏa thích rơi lệ vào lúc ly biệt.
Nước mắt có thể trút bỏ mọi cảm xúc của cậu. Nói lời từ biệt đối với cậu mà nói, quá khó khăn.
Trong sách nói tháp Babel chỉ có tuyết, nơi đó rất lạnh, rất lạnh. Cậu xuất phát từ trong nhà, cầm theo quả táo cuối cùng.
Đi ngang qua mảnh đất hoa hồng tàn lụi trước cửa nhà. Cậu tự hỏi không biết tháp Babel có thể rải hạt giống hoa hồng hay không. Trong một năm sắp tới, rất có khả năng cậu sẽ không còn được nhìn thấy hoa hồng nở rộ nữa.