Tháp Babel

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháp Babel có một truyền thuyết rất cổ xưa rằng, vào thời khắc giao thoa giữa ngày và đêm, nếu cầu nguyện trong tòa tháp cao bị bỏ hoang ấy, Chúa sẽ ban cho con người năng lực phi thường.
“Năng lực gì vậy?”
Thiếu niên Omega còn trẻ, dáng người nhỏ nhắn, ăn mặc kín mít, cậu đeo hai lớp găng tay dày cộp, chiếc mũ gần như che kín cả khuôn mặt, chỉ chừa lại đôi mắt tròn xoe láo liên nhìn quanh.
Cậu mới đến căn cứ không lâu, ở đây Alpha lại rất nhiều, ai nấy cũng đều to cao thô kệch. Nơi Tháp Babel chỉ toàn băng tuyết lạnh giá, chẳng có gì khác. Khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi, cậu thường thích đi theo vị Omega kia, người đã đưa cậu đến đây khám bệnh, và cùng trò chuyện trong căn nhà gỗ nhỏ dưới chân núi tuyết.
Tháp Babel không chỉ có quân nhân, mà còn có một số ít cư dân bản địa không thể di dời. Cậu thường xuyên đi theo vị Omega xinh đẹp ấy đến tận nhà khám bệnh cho người ta vào rất nhiều đêm khuya.
Lần trước còn có một thai phụ nửa đêm vỡ nước ối, mấy người họ luống cuống tay chân đỡ đẻ cho cô ấy, may mắn là mẹ tròn con vuông. Cậu cảm thấy mình đến nơi này chưa ngủ được mấy giấc ngon, ngày nào cũng lạnh đến mức cậu cứ ngỡ mình sắp hóa thành tượng băng rồi.
“Tư Du, cậu vẫn chưa nói là năng lực gì vậy?” Cậu ôm mặt nghiêng đầu, vừa ngây thơ vừa tò mò: “Sao Chúa lại keo kiệt thế, chẳng chịu ban cho chút gì thực tế, ví dụ như tiền bạc chẳng hạn.”
Omega tên là Kỷ Tư Du phủi đi những bông tuyết đọng trên vành mũ của cậu. Cánh cửa nhà gỗ phía sau lưng bất ngờ bị gió thổi bật mở, “rầm” một tiếng khiến lửa trong lò suýt chút nữa tắt lịm. Kỷ Tư Du đứng dậy, đóng cửa lại lần nữa, rồi dùng một cây gậy gỗ cài chặt.
“Chắc là cũng có chứ.” Kỷ Tư Du ngồi trở lại bên cạnh cậu, cúi mắt cười nói: “Điều ước mỗi người cầu nguyện không giống nhau mà.”
“Vậy thì được, tôi cũng muốn cầu nguyện, để Chúa ban cho tôi năng lực kiếm tiền.” Cậu nắm chặt tay, mười phần tự tin thề thốt, nhưng chỉ vài giây sau đã xì hơi như quả bóng, “Thôi bỏ đi, tòa tháp đó cao quá, mà người ngoài cũng không được phép vào.”
Đã có không ít người bất chấp quy định, lén lút trèo lên tháp chỉ để tìm kiếm sự thật về lời đồn, và đã có nhiều người bỏ mạng. Liên minh đã sớm điều động quân đội canh gác, kẻ nào vi phạm sẽ bị xử phạt.
“Haizz.”
Cậu quay mặt đi, nhìn thấy Kỷ Tư Du từ từ nhắm mắt lại, hàng mi dài và dày rợp xuống, tĩnh lặng như hai cánh chim. Cậu lặng lẽ dán sát vào gần.
“Tư Du, cậu mệt rồi sao?”
Kỷ Tư Du nghe vậy liền mở mắt, hàng mi vô hồn chớp chớp hai cái, quay mặt sang nói khẽ: “Chắc là vậy, lát nữa tôi sẽ ngủ một chút.”
“Tôi thấy cậu nên học cách lười biếng đi.” Cậu bất bình nói: “Trong căn cứ đâu phải chỉ có mình cậu là bác sĩ, sao cứ phải theo bọn họ đi bộ qua núi tuyết chứ?”
Kỷ Tư Du có lẽ đã quá mệt mỏi, khóe mắt đỏ hoe, bị cậu nói đến mức rơm rớm nước mắt.
“Tôi còn trẻ, sợ cái gì.”
“Vậy tôi còn trẻ hơn cả cậu đấy.”
Kỷ Tư Du không nhịn được bật cười, khẽ “suỵt” một tiếng về phía cậu. “Tri Tri, đừng nói những lời như vậy chứ, không sợ người khác biết sao?”
“Ở đây chỉ có tôi và cậu, sợ gì chứ.” Nhậm Tri Nhiên tính tình trẻ con, lén sửa tuổi để đến căn cứ, nhưng lại không kìm được miệng mà kể hết cho Kỷ Tư Du nghe. Cũng may đó là Kỷ Tư Du, nếu là người khác thì có lẽ cậu đã bị bắt đi tám trăm lần rồi.
Kỷ Tư Du liên tục nhắm rồi lại mở mắt, cảm thấy cay xè khó chịu, nhưng vẫn kiên nhẫn khuyên nhủ: “Phải cẩn thận.”
Nhậm Tri Nhiên làu bàu nói, sốt ruột thúc giục cậu: “Biết rồi mà, cậu mau về nghỉ ngơi đi.”
“Căn cứ hơi ồn ào, tôi muốn chợp mắt một lát ở đây.”
Căn nhà gỗ nhỏ này trước kia dùng để tiếp tế cho binh lính, sau này khi trạm tiếp tế mới được xây dựng thì nó bị bỏ hoang. Sau khi Kỷ Tư Du đến căn cứ, vì thích sự yên tĩnh nên thường ghé qua đây. Bên trong có một chiếc giường gỗ, chỉ cần dọn dẹp một chút là có thể ngủ được.
Cậu không cởi quần áo, nghiêng người nằm xuống. Đôi mắt cậu đã quá mỏi mệt, nhưng đầu óc thì vẫn rất tỉnh táo. Tiếng lửa reo lách tách trong lò, chẳng biết bao giờ mới tàn, nghe thật an lòng. Nhậm Tri Nhiên hắt hơi mấy cái, rồi vẫn không nhịn được mà nói chuyện với cậu.
“Tư Du, Tư Du……”
Kỷ Tư Du bất đắc dĩ cười rộ lên: “Sao vậy?”
Nhậm Tri Nhiên ngồi xổm bò đến bên giường cậu, trông như một chú ếch.
Cậu dùng tay nhẹ nhàng khều hàng mi của Kỷ Tư Du, hỏi: “Cậu còn muốn ở lại đây bao lâu nữa? Nếu cậu đi, tôi phải làm sao đây, tôi cũng muốn đi cùng cậu.”
Kỷ Tư Du sửng sốt một chút, mở mắt ra. Đồng tử cậu hơi mất tiêu cự, khuôn mặt Nhậm Tri Nhiên cũng không còn rõ nét.
“Bây giờ là tháng mấy?”
Nhậm Tri Nhiên bẻ ngón tay đếm đếm, trả lời: “Vừa qua tháng mười một.”
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ va chạm kịch liệt với khung cửa, “rầm” một tiếng khiến Nhậm Tri Nhiên giật nảy mình, còn Kỷ Tư Du đang rúc mình trên giường thì vẫn thờ ơ.
Trên khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của vị Omega, không biết từ lúc nào đã có vài giọt nước mắt lăn dài. Cậu luống cuống muốn lau đi, nhưng vì đeo găng tay quá vướng víu nên đành tháo ra, dùng đầu ngón tay cứng đờ từng chút một lau giúp cậu ấy.
Khuôn mặt của vị Omega không còn mềm mại, trơn bóng như vẻ ngoài thoạt nhìn nữa. Quanh năm sống trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt này, làn da cậu sớm đã trở nên thô ráp đôi chút. Đôi mắt nhu hòa, vô hồn mở to, bên trong tràn ngập một thứ mà Nhậm Tri Nhiên không thể hiểu nổi, giống như màn sương mù không tan trên núi tuyết.
“Tư Du, cậu, cậu sao thế? Có phải tôi quá ồn không?” Nhậm Tri Nhiên rất áy náy, bĩu môi nói: “Xin lỗi xin lỗi, tôi sẽ không nói chuyện nữa, cậu mau ngủ đi.”
“Không có.”
Kỷ Tư Du nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng vỗ vỗ, trấn an: “Chỉ là cảm thán thời gian trôi qua nhanh quá, tôi đến nơi này sắp được một năm rồi.”
Thêm một tháng nữa, là sắp đến sinh nhật hai mươi tuổi của cậu.
Đã lâu như vậy không gặp lại Tiểu Tước, đột nhiên cậu rất nhớ y mà thôi.
Năm nay cô đơn một mình, cậu đã dùng tuyết từ Tháp Babel làm bánh kem, lấy cành cây làm nến, tự mình chúc mừng sinh nhật mười chín tuổi cho Tiểu Tước.
An Sơn Lam mười chín tuổi nhất định sẽ khỏe mạnh bình an.
Những lúc cực kỳ mệt mỏi, trong mơ cậu chẳng thấy gì cả, kể cả Alpha mà cậu ngày đêm mong nhớ. Chỉ có tuyết lớn ngập trời cùng với người tuyết đã sớm nghiêng ngả ở bờ bên kia con sông trước cửa nhà, và chiếc khăn quàng cổ màu đỏ cậu từng nắm chặt trong tay.
Tiểu Tước nắm một đầu, bản thân cậu nắm đầu còn lại.
Tháp Babel quá lạnh, thời tiết cực hàn đã cuốn trôi hết ký ức của cậu, khiến cậu thậm chí còn nhớ không rõ những nụ hôn cùng cái ôm.
Thật là.
Trong mơ, cậu tự trách bản thân.
Ngay cả điều này mà cũng có thể quên được ư?
Nhậm Tri Nhiên vẫn luôn đợi đến khi cậu ngủ dậy, từ chú ếch xanh biến thành chú thỏ con, tủi thân lon ton đi theo sau lưng cậu. Kỷ Tư Du dừng bước chân, xoay người nắm lấy tay cậu. Trời đã rất tối, nếu không về nữa thì ngay cả cơm cũng không có mà ăn.
“Đồ ngốc Tri Tri, tôi đâu có trách cậu, sao lại không vui thế?”
Xung quanh không một bóng người, Nhậm Tri Nhiên không nhịn được muốn khóc, nói: “Cậu không thể không để ý đến tôi.”
“Tôi đương nhiên sẽ không không để ý đến cậu.”
Cậu ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ, Kỷ Tư Du cũng kiên nhẫn dỗ dành, đưa cậu về ăn cơm. Hai người từ dưới chân núi tuyết đi bộ về ký túc xá căn cứ. Buổi tối khi ngủ, Nhậm Tri Nhiên cũng muốn quấn lấy cậu ngủ cùng. Kỷ Tư Du thường sẽ không từ chối, vì cậu sợ lạnh, có người đi cùng dù sao cũng tốt hơn là lạnh đến mức run lẩy bẩy cả người.
Nhưng cậu ngủ không được. Nhậm Tri Nhiên bên cạnh hô hấp đều đều, thỉnh thoảng còn nói mớ. Cậu đắp kín chăn cho Nhậm Tri Nhiên, phải đến tận nửa đêm về sáng mới chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Kỷ Tư Du để lại cho Nhậm Tri Nhiên một tờ giấy nhắn: hai ngày trước có mấy người lính bị thương cần kiểm tra sức khỏe lại, lát nữa họ sẽ đến căn nhà gỗ nhỏ, cậu có thể đến đó đợi trước.
Hôm nay mắt cậu đã khá hơn một chút, nhưng nếu ở ngoài trời lâu vẫn sẽ vô thức chảy nước mắt. Con đường quen thuộc hơn bất kỳ ai, thế mà cậu lại đi nhầm một ngã rẽ. Khi đến nhà gỗ, Nhậm Tri Nhiên đã đắp một người tuyết dưới chân núi, cậu ta chạy vòng quanh người tuyết mấy vòng, trông vô cùng hưng phấn.
“Đắp từ lúc nào thế?”
Kỷ Tư Du tò mò nhìn chằm chằm người tuyết, đầu lại to hơn thân một vòng, nhìn qua như hai quả cầu tuyết đặt ngược lên nhau. Người tuyết còn được cắm cành cây làm tay, nhưng cành cây không được hoàn hảo cho lắm, bị gãy mất một đoạn ở giữa.
Nhậm Tri Nhiên “ây” một tiếng, vụng về chỉnh lại mũ của mình, nói: “Không phải tôi đắp đâu, tôi còn tưởng là cậu đắp chứ, trông đáng yêu thật.”
Kỷ Tư Du biểu cảm mơ màng, ngây người nói: “Cũng không phải tôi.”
Nhậm Tri Nhiên vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, dang rộng hai tay, giữa nền tuyết trông như một chú gấu chó nhỏ.
“Tôi biết rồi! Là truyền thuyết Tháp Babel!”
“Hôm đó sau khi cậu kể cho tôi nghe, tôi liền cầu nguyện, tôi muốn một người tuyết thật to, thật to!”