Chương 28: Hoa Hồng Tuyết

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 28: Hoa Hồng Tuyết

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tháng đầu tiên rời nhà nhập ngũ, An Sơn Lam thường xuyên nằm mơ nhất. Trong mơ, vô số lần y quay về rạng sáng ngày Kỷ Ương Nam lái xe đưa y đến đảo thành.
Nhiệt độ lạnh lẽo, sương mù dày đặc bao phủ, và Kỷ Tư Du trầm mặc đứng bên cạnh.
Chiếc khăn tay Kỷ Tư Du đưa cho y chưa bao giờ rời khỏi người, luôn được y đặt trước ngực. Trái tim là bộ phận quan trọng nhất của cơ thể, và trong kỳ mẫn cảm đầu tiên của mình, những gì y nhớ được chỉ là nhịp tim, nhiệt độ cơ thể, cùng với nước mắt của Kỷ Tư Du.
Các Alpha trong quân đội trêu chọc y, hỏi y có phải đang yêu đương không, nếu không thì tại sao lại quý trọng chiếc khăn tay này đến vậy.
Họ hoàn toàn không hiểu, khăn tay của Kỷ Tư Du vừa mềm mại vừa sạch sẽ, còn mang theo pheromone thoang thoảng. Quan trọng nhất là, nếu y không giữ gìn cẩn thận, vứt lung tung một cách tùy tiện, Kỷ Tư Du biết được nhất định sẽ rất buồn.
Kỷ Tư Du từ nhỏ đã là quỷ khóc, khi lớn lên cũng thế, cậu nhất định sẽ khóc.
Nhưng trò đùa này khiến y cứ mãi nghĩ về nụ hôn trộm của Kỷ Tư Du vào đêm cuối cùng trước khi rời nhà. Sophia nói giữa anh em không thể như vậy, y và Kỷ Tư Du đã là người thân của nhau nhiều năm như vậy, trong thời gian y nghỉ phép về nhà, bọn họ đã hôn rất nhiều lần.
Y không thường gọi Kỷ Tư Du là anh, y thích hôn môi với Kỷ Tư Du.
Đây dường như không phải là một vấn đề đầy mâu thuẫn, nhưng y vẫn quyết định về nhà một chuyến.
Mùa xuân đã qua được một nửa, y nộp đơn xin phép lên Liên Minh. Liên Minh cho phép y nghỉ phép, nhưng yêu cầu y phải quay về trong vòng một tuần. Thời gian rất gấp rút, ngay đêm hôm đó y liền lên xe rời khỏi quân đội.
Điểm đến là đảo thành. Đi ngang qua những ngọn núi trập trùng bất tận, y nhớ đến hồi nhỏ An Niên một mình đưa y về Liên Minh bằng xe. Thân xe lắc lư luôn khiến y ngủ không ngon. Khi còn nhỏ chỉ mải lo ăn uống ngủ đủ giấc hay không, thời gian rảnh rỗi thì ngắm phong cảnh tráng lệ ngoài cửa sổ mà cảm thán. Tâm trạng lúc về nhà và lúc ra ngoài không giống nhau, nhưng bây giờ y chỉ nghĩ đến Kỷ Tư Du.
Y bỏ tiền thuê xe từ đảo thành để về nhà, nhưng lại chạy thẳng đến trạm y tế. Y nhớ rất rõ, còn 15 phút nữa là đến 11 giờ trưa, y muốn người đầu tiên mình nhìn thấy là Kỷ Tư Du.
Y tưởng rằng Omega đang nghỉ ở nhà, nhưng bác sĩ già ở trạm y tế nói cho y biết, Kỷ Tư Du đã rời khỏi trạm y tế được một khoảng thời gian, và tiện thể bảo y mang thư về.
Bức thư kia rách nát trăm ngàn lỗ hổng, dính nước rồi lại được hong khô, nét chữ là của Kỷ Tư Du.
Y không nói thêm lời nào, mở thư ra ngay tại cửa trạm y tế.
Y mang bức thư về nhà, An Niên đang nấu cơm, nhìn thấy y với vẻ mặt kinh ngạc.
“Sao con lại về?”
Lúc đó tay y rất run, cầm không nổi bức thư, bức thư rơi nhẹ xuống đất. Y hỏi An Niên: “Tại sao không nói cho con biết?”
An Niên không hiểu, “Con đang nói cái gì vậy?”
Bức thư trên mặt đất được nhặt lên. Kỷ Ương Nam từ trên lầu đi xuống, giống như đã đoán trước được, không hề có chút dao động nào, nói: “Ngồi xuống trước đi.”
“Cậu ấy đi từ khi nào?”
“Ba bảo con ngồi xuống trước.”
“Tại sao không trả lời con!”
An Niên lần đầu tiên thấy y như vậy, muốn khuyên nhủ, nhưng được Kỷ Ương Nam ngăn lại phía sau. “Tiểu Tước, bình tĩnh một chút, chuyện này là quyết định của Tư Du.”
“Vậy tại sao con không thể biết?”
Y đỏ hoe mắt, cảm thấy như bị lừa gạt, và bị vứt bỏ. Hóa ra việc cậu ấy hỏi có nhớ mình không, là có ý này sao? Bởi vì phải rời đi, cho nên muốn xác nhận liệu nỗi nhớ của bản thân có tồn tại hay không.
Kỷ Ương Nam cũng không cảm thấy tức giận trước sự trách móc của y, mà hỏi y: “Con có biết thằng bé thích con không?”
Mọi suy nghĩ của y giống như biến thành những bọt nước thoáng qua rồi biến mất. Những bọt nước đó là do y và Kỷ Tư Du lén lút chọc vỡ trong chậu giặt quần áo đổ đầy bột bồ kết của An Niên, đủ loại màu sắc, Kỷ Tư Du nói giống như cầu vồng.
Y ra ngoài, Sophia biết y trở về, cứ khăng khăng kéo y lại bảo y ăn bánh quy.
“Cháu không ăn.”
Y bị Sophia kéo ngồi xuống bậc thềm trước cửa, nghĩ rằng hóa ra nước mắt có thể lây lan, lau sạch rồi lại xuất hiện.
Tất cả đều tại Kỷ Tư Du.
“Tước, cháu như vậy là không công bằng.”
Y không nói lời nào, Sophia cũng là đồng phạm.
“Cháu chỉ cần đi là biệt tăm một năm nửa năm, để Honey ở lại đây đợi cháu sao?” Sophia hỏi y: “Có từng nghĩ tới thằng bé sẽ rất cô đơn không?”
Y rất bướng bỉnh, không chịu nhìn Sophia, nói: “Ba mẹ ở đây, đây là nhà của cậu ấy.”
“Cái này không giống nhau.”
Sophia hít sâu một hơi. Tóc xoăn của cô dường như đã được cắt ngắn đi một chút, chỉ tới vai, lúc nói chuyện đầu cũng lắc lư theo. “Cháu ngốc nghếch hết sức, rốt cuộc cháu có biết ý nghĩa của nụ hôn là gì không?”
Ý nghĩa của nụ hôn là gì? Rốt cuộc tại sao lại phải theo đuổi ý nghĩa? Đời người dài như vậy, tất cả mọi chuyện đều phải theo đuổi ý nghĩa sao?
Y chỉ biết lời tạm biệt lúc chia ly ở đảo thành là lời nói dối của Kỷ Tư Du.
Y về nhà không gặp được Kỷ Tư Du, Omega đã tới Tháp Babel, bọn họ không còn gặp lại nhau nữa.
Theo kế hoạch ban đầu, y phải quay về Liên Minh trong vòng một tuần, nhưng ngay ngày hôm sau y đã tới đảo thành. Kỷ Ương Nam ngay từ hồi y còn nhỏ đã nói với y, dùng lời nói dối đổi lấy lời nói dối là một chuyện rất công bằng, nhưng y muốn gặp Kỷ Tư Du không định dùng bất cứ lời nói dối nào.
“Con sẽ đi tìm cậu ấy.”
“Con nghĩ kỹ là được.”
Y xin lỗi An Niên, nói với An Niên rằng bản thân không nên tùy tiện nổi nóng. An Niên xoa đầu y, vui mừng nói: “Không sao, chăm sóc tốt cho bản thân, còn cả Tư Du nữa.”
Văn bản điều động từ quân đội đến Tháp Babel là do chính y viết, do Kỷ Ương Nam nộp lên Liên Minh. Quãng đường càng gần Tháp Babel, khí hậu càng lạnh hơn. Y đã mất gần 2 tháng mới đến được nơi này.
Kỷ Tư Du sợ lạnh đến vậy, buổi tối đi ngủ tay chân đều lạnh ngắt, vậy mà đã ở đây lâu đến thế.
Y hận không thể lập tức bắt cậu ấy tới, chất vấn cậu rốt cuộc đang nghĩ gì. Nhưng y không dám, y thừa nhận, đôi khi bản thân cũng không phải là một Alpha dũng cảm. Kỷ Tư Du thích y, nhưng lại muốn rời đi. Bản thân y tới tìm cậu, nhưng không dám gặp cậu.
Y mặc quân phục dày nặng, cồng kềnh của căn cứ Tháp Babel trà trộn vào đội ngũ, quan sát mọi cử chỉ hành động của Kỷ Tư Du.
Tháng thứ nhất, Kỷ Tư Du không biết vì lý do gì mà bị bệnh, phải ở trong ký túc xá căn cứ suốt một tuần.
Tháng thứ 2, Kỷ Tư Du vừa mới khỏi bệnh nặng, nhưng vẫn chỉ có thể ngẩn người nhàm chán trong căn cứ.
Tháng thứ 3, Kỷ Tư Du quen biết một cậu nhóc, cuối cùng cậu ấy cũng có bạn bè.
Tháng thứ 4, Kỷ Tư Du đi theo đội ngũ của căn cứ tiến vào núi tuyết.
Tháng thứ 5, y không còn nhìn thấy Kỷ Tư Du nữa. Y nhớ lại lời cậu ấy từng nói: 'Cậu rất nhớ tôi'.
……
Nhớ nhung cũng giống như thích, trong suy nghĩ của y dường như không có lý lẽ gì cả. Nhưng Kỷ Tư Du nhất định sẽ nói là bởi vì thích, cho nên mới có thể nhớ nhung. Nguyên nhân hay kết quả đâu có quan trọng đến thế. Y giận Kỷ Tư Du rời đi, thế là y đích thân tìm tới đây.
Kỷ Tư Du thích y nhưng không nói cho y biết, tự mình lén lút đến Tháp Babel. Sophia nói giữa anh em không thể hôn môi, nhưng y thích hôn môi. Anh em không được, vậy thì làm những điều khác. Y chưa bao giờ định để Kỷ Tư Du rời đi, Omega dù đến chân trời góc bể cũng không thể biến mất khỏi tầm mắt của y.
Nếu như đây chính là thích, vậy thì y thích Kỷ Tư Du.
Tháp Babel lạnh đến vậy, lạnh đến mức y thường xuyên quên mất thời gian. Đêm nay là đêm nào, y đều không biết, chỉ muốn mỗi ngày trông chừng Kỷ Tư Du.
Kỷ Tư Du đáng ghét, Kỷ Tư Du đáng yêu, Kỷ Tư Du quỷ khóc.
Thời gian không có bất kỳ điểm tham chiếu nào, y chỉ nhận biết được qua nước mắt của Kỷ Tư Du.
……
Trước khi y cõng Kỷ Tư Du về ký túc xá, chân trời trống trải mênh mông một mảng màu chạng vạng. Kỷ Tư Du ngoan ngoãn nằm sấp trên lưng y, hỏi y liệu hai người tuyết trước cửa nhà gỗ nhỏ có phải do y đắp hay không.
“Đương nhiên.”
Kỷ Tư Du ôm chặt lấy y, nói với vẻ rất vui vẻ. An Sơn Lam dừng lại không đi nữa, quay đầu hỏi: “Cậu có muốn xem hoa hồng không?”
“Hửm?”
Giọng Kỷ Tư Du rầu rĩ, chỗ da bị rách trên môi vẫn đau âm ỉ. Cậu vươn đầu lưỡi liếm liếm, nói: “Ở đây lấy đâu ra hoa hồng, hơn nữa tôi cũng không nhìn thấy.”
Giống như đang làm nũng, An Sơn Lam thả cậu xuống, nắm tay cậu, để cậu ngồi xổm xuống sóng vai với mình. Lúc vai kề vai, ngay cả tiếng hít thở cũng có thể nghe thấy.
“Cậu đợi tôi một chút.”
“Đi đâu vậy?”
Kỷ Tư Du có chút bất an, nhưng Alpha quay lại rất nhanh. Bên tai là tiếng tuyết giòn tan, xốp mềm, cành cây khô héo bị bẻ gãy. Cậu hỏi: “Cậu đang làm gì?”
Dưới ánh sáng yếu ớt, mờ mịt còn sót lại nơi chân trời, An Sơn Lam dùng tuyết nặn một bông hoa hồng, bên dưới cắm một cành cây mà y rút từ trên người người tuyết xuống.
“Cầm lấy.”
Y kéo tay Kỷ Tư Du lại, nói: “Đừng để rơi.”
Kỷ Tư Du cẩn thận từng li từng tí giơ thứ trong tay lên, nhịp tim vừa trầm vừa bí bách.
“Tiểu Tước…” Nước mắt lại bắt đầu rơi, ngưng kết trên làn da gần như trong suốt.
An Sơn Lam cõng Omega lên một lần nữa, nói: “Kỷ Tư Du, tôi có thể cho cậu rất nhiều hoa hồng.”
Tháp Babel có thể trồng hoa hồng, y cũng rất thích Kỷ Tư Du.