Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 29: Ngủ Ngon Honey
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những dấu chân trên tuyết ngày hôm sau chắc chắn sẽ bị lấp kín. Kỷ Tư Du ngoan ngoãn hệt như Omega bé nhỏ mà y từng gặp gỡ khi còn bé, sẽ theo sát Kỷ Ương Nam không rời, cũng sẽ ngồi ngoài cửa quán rượu gặm bánh mì.
Trời đã quá tối, không nhìn thấy ánh sáng. Y dựa vào ký ức để trở về căn cứ. Dưới bầu trời bao la rộng lớn, dường như chỉ còn lại y và Kỷ Tư Du.
Y lại gọi tên Kỷ Tư Du một lần nữa.
“Hửm?” Omega phía sau ôm chặt y thêm vài phần, sấn lại gần muốn nghe y nói chuyện. Gò má lạnh buốt áp vào y, “Tiểu Tước, cậu vừa nói gì vậy?”
Y nảy sinh ý nghĩ trêu chọc, “Không nghe thấy thì thôi.”
Kỷ Tư Du sốt ruột, giọng điệu cũng trở nên gấp gáp, “Nói lại lần nữa đi, tôi muốn nghe.”
“Không nói.”
Kỷ Tư Du áp mặt nghiêng cọ cọ vào tai y, “Cầu xin cậu đấy.”
Nhưng An Sơn Lam dường như quyết tâm không muốn nói lại lần nữa, Kỷ Tư Du liền chỉ có thể buồn bã nằm rạp trên vai y, thất vọng hệt như một đứa trẻ bị tước mất phần thưởng.
“Biết rồi.”
An Sơn Lam đổi giọng, “Cậu biết cái gì mà đã 'biết rồi'?”
“Đâu có.” Kỷ Tư Du nói, “Cậu đang giận tôi, nên không nói cho tôi biết.”
“Biết là tốt.”
Kỷ Tư Du nhẹ nhàng khẽ khàng dùng miệng chạm vào dái tai y, như thể đang thề thốt: “Sau này sẽ không thế nữa……”
Ánh đèn dưới hành lang ký túc xá căn cứ trắng toát, không một bóng người. An Sơn Lam cõng Kỷ Tư Du vào phòng, hoa hồng tuyết được y cắm trên nền tuyết trước cửa ký túc xá.
Trên bàn bên cửa sổ đặt một cái bát đầy cơm và đồ ăn cùng một tờ giấy có viết chữ.
“Tri Tri để lại sao?” Kỷ Tư Du vuốt ve mặt bàn một cách vô thức. Tờ giấy kia đã sớm bị An Sơn Lam cầm trong tay.
“Tư Du.” Nhịp tim hôm nay đã đập quá nhanh quá lâu, An Sơn Lam đột nhiên gọi cậu như vậy, thực sự khiến cậu có chút bối rối.
“Hôm nay tôi phải trực đêm, chỉ có thể rời đi trước.”
Kỷ Tư Du lúc này mới ý thức được y đang đọc tờ giấy Nhậm Tri Nhiên để lại, đỏ bừng mặt không thôi, vành tai nóng hổi.
“Hai cậu thật là, chẳng về sớm chút nào. Ngày mai tôi sẽ đến tìm cậu.”
Kỷ Tư Du cảm thấy An Sơn Lam ngồi xuống bên cạnh cậu, ghé lại rất gần.
“Đợi tôi một chút.”
“Đi đâu vậy?” Cậu bây giờ rất sợ Tiểu Tước lại muốn rời đi.
“Cơm nguội rồi, tôi đi hâm nóng một chút.”
Trái tim đang treo lơ lửng của cậu liền nhẹ nhõm hẳn đi, “Được.”
Chưa đi được bao lâu, có lẽ chưa đến mười phút, An Sơn Lam liền đẩy cửa bước vào. Chỉ cần nghe tiếng bước chân là Kỷ Tư Du đã biết đó là y.
Chiếc thìa sắt đưa sát bên môi cậu, thật ra hơi nóng, nhưng cậu nhất quyết không hé răng kêu ca một tiếng. An Sơn Lam nhìn thấy rõ màu môi cậu trở nên đỏ thắm, nhíu mày rồi tự mình nếm thử miếng tiếp theo.
“Kỷ Tư Du, nóng thế này cũng không nói.”
Lông mi của Omega nhìn qua ẩm ướt, vừa mềm mại, rũ xuống tận đáy mắt. Cậu hơi hé môi, đầu lưỡi bên trong cũng đỏ ửng.
“Không nóng lắm đâu.” Cậu chẳng hề biết nói dối chút nào, “Tôi chính là đói mà.”
Nhưng An Sơn Lam không đút cho cậu ăn nữa. Kỷ Tư Du đợi rất lâu, nghiêng nửa người trên về phía trước, “Sao vậy? Lại không nói chuyện nữa.”
Cậu vươn tay ra, vừa vặn chạm vào áo khoác quân phục dày cộp của Alpha, lạnh hơn tay cậu rất nhiều.
“Tiểu Tước.”
“Honey.”
Đã quá lâu không nghe thấy cái tên này, tất cả các giác quan của Kỷ Tư Du đều bắt đầu trở nên nhạy cảm. Bởi vì không nhìn thấy, cậu theo bản năng nghiêng mặt qua, dùng tai để lắng nghe.
“Há miệng ra.” An Sơn Lam nói.
Cậu tưởng rằng y lại muốn đút cơm cho cậu, liền nghe lời há miệng ra.
Không phải thức ăn trong tưởng tượng của cậu, mà là một nụ hôn nóng hổi, ướt át, mềm mại.
Bát đũa được đặt lên cái bàn ở bên cạnh, tiếng động không lớn không nhỏ, nghe như đã bị đổ. Kỷ Tư Du chẳng còn bận tâm được gì nhiều, được hôn đến choáng váng cả đầu óc.
Khi nụ hôn kết thúc, cậu mới ngửi thấy một chút mùi lá cam đắng.
Cậu lưu luyến nụ hôn này. An Sơn Lam dường như cũng vậy, ôm cậu ngồi lên đùi, hệt như trước kia khi còn ở nhà.
“Tiểu Tước.” Cậu thở hổn hển hỏi, “Cậu có phải vẫn chưa ăn cơm không?”
Không biết câu hỏi này là quá khó trả lời hay là An Sơn Lam không muốn trả lời, trong ký túc xá chật chội chỉ còn tiếng hít thở nặng nề kéo dài.
“Kỷ Tư Du.”
“Hửm?”
“Tôi ăn phần cơm thừa của cậu là được.”
Kỷ Tư Du cảm thấy một trận nóng bừng, run rẩy hàng mi nói: “Được.”
“Sao cậu không hỏi tôi, tại sao lại hôn cậu?” Alpha đột nhiên hỏi.
Đầu óc Kỷ Tư Du trống rỗng trong chốc lát, không nghĩ theo hướng khác, chỉ nói: “Cậu làm gì, cũng đều được cả.”
“Bởi vì cậu là huynh trưởng của tôi?”
Kỷ Tư Du mím môi cười cười: “Ừm.”
“Hừ.”
Y khẽ hừ một tiếng, ôm Kỷ Tư Du, buồn bực không vui ăn hết phần cơm thừa trong bát.
Đêm đến, An Sơn Lam xách bình nước trong ký túc xá của Kỷ Tư Du đi lấy nước nóng, dùng khăn mặt lau mặt cho cậu. Omega ngoan ngoãn hệt như một con mèo, bọt nước ấm áp bắn lên tóc cậu, ướt sũng dính bết trên trán. Kinh nghiệm chăm sóc người khác của An Sơn Lam rất ít, y vô cùng vụng về vuốt những sợi tóc con trên trán cậu ra phía sau.
Một khuôn mặt xinh đẹp, mang theo vệt hồng cứ thế lộ ra trước mắt y. Ghé sát lại gần, có thể nhìn thấy từng sợi lông mi của Kỷ Tư Du rõ mồn một.
Làn da trắng như thế, chưa dùng sức đã in dấu đỏ. Rõ ràng y đã rất kiềm chế, nhưng cũng không biết sao lại thành ra thế này.
“Rửa sạch chưa?” Kỷ Tư Du hỏi, “Có cần rửa lại lần nữa không?”
Y ném khăn mặt đi, “Không rửa nữa.”
“Tiểu Tước.” Kỷ Tư Du có chút bất an, “Cậu không về sao? Bây giờ muộn lắm rồi, trong đội có giờ giới nghiêm mà.”
An Sơn Lam nói với vẻ dửng dưng, “Tôi lén chạy ra mà.”
Kỷ Tư Du quả nhiên mắc bẫy, “Thế này không tốt lắm, hay là cậu……”
An Sơn Lam không để ý đến lời cậu nói, giúp cậu cởi áo khoác, còn muốn cởi cả áo len bên trong của cậu, thậm chí là quần.
“Tiểu Tước!”
“Làm gì?” Y ngồi xổm trước cửa sổ, như thể có tâm địa xấu xa, “Cậu không ngủ, sao tôi đi được?”
Kỷ Tư Du túm lấy quần, chết sống không buông tay, “Tôi tự làm.”
“Không được.”
Y vừa từ chối, Kỷ Tư Du liền đành chịu, sợ y tức giận, liền buông tay ra.
Ở đây quá lạnh, cho dù là đi ngủ cũng sẽ mặc rất nhiều. Bình thường ngủ cùng Nhậm Tri Nhiên cũng sẽ mặc áo len, hôm nay đều bị An Sơn Lam cởi sạch sẽ.
Pheromone khó mà kiềm chế được, cứ thế tỏa ra. Kỷ Tư Du có loại ảo giác như đang trần truồng.
An Sơn Lam dùng chăn đắp kín mít cho cậu. Cậu nghĩ nên nói một câu chúc ngủ ngon, nhưng Alpha lại ghé vào bên tai cậu, tiếng hít thở nóng rực phả vào khiến cậu ngứa ran.
“Kỷ Tư Du, muốn ngủ cùng nhau.”
Thật ra so với căng thẳng, khi Kỷ Tư Du nghe thấy câu này thì cảm thấy hoảng hốt nhiều hơn. Bọn họ đã rất rất lâu không ngủ cùng nhau. Hồi đó ở nhà vì chuyện này mà nảy sinh mâu thuẫn, chiến tranh lạnh, còn khiến An Sơn Lam bị sốt. Nhưng Kỷ Tư Du vĩnh viễn sẽ thỏa mãn tất cả mọi yêu cầu của An Sơn Lam.
“Được.”
An Sơn Lam không lên giường ngay. Kỷ Tư Du nghe thấy tiếng nước lạch cạch, đợi đến khi Alpha áp sát vào người, cậu cảm nhận được một luồng ẩm ướt.
“Sao lạnh vậy?”
Cậu muốn ngồi dậy. An Sơn Lam đè mạnh cậu xuống, không cho phép cậu động đậy, “Dùng nước rửa mặt còn thừa của cậu đấy.”
Kỷ Tư Du lo lắng nói, “Có nước nóng mà, bị ốm thì làm thế nào?”
“Cậu khám cho tôi chứ sao.”
An Sơn Lam không biết từ lúc nào lại áp sát vào, “Dù sao bây giờ Kỷ Tư Du là một bác sĩ giỏi, bệnh gì cũng khám được.”
“Không được.” Kỷ Tư Du trông rất buồn bã, “Tôi không nhìn thấy, không chữa được cho cậu.”
“Vậy tôi chết quách đi cho rồi.” Y nằm vật xuống bên cạnh.
Kỷ Tư Du không thể nghe nổi lời nói này. Trong lúc hỗn loạn, cậu sờ thấy tay y. Vết chai bên trên thô ráp và dày hơn trong ký ức. Chẳng còn lo được gì nữa, cậu trực tiếp ngồi dậy.
Chiếc áo sát người của cậu rất mỏng manh. Cổ áo lỏng lẻo, khi cậu ngồi dậy bị lệch sang một bên, để lộ ra xương quai xanh tuyệt đẹp. An Sơn Lam trực tiếp dùng chăn quấn lấy cậu.
“Lạnh chết cậu.”
Thật ra một chút nào cũng không lạnh. Không biết đèn trong ký túc xá đã tắt hay chưa, Kỷ Tư Du không cảm nhận được. Lúc được ôm nằm xuống, cả người cậu đều rúc sâu vào trong lòng An Sơn Lam.
Không có lớp quần áo dày cộp che chắn, mùi pheromone của Alpha rõ ràng và nồng đậm hơn nhiều.
An Sơn Lam nói, “Sáng sớm mai tôi đi.”
Kỷ Tư Du nhắm mắt cảm nhận nhiệt độ cơ thể y, “Được.”
Cậu áp hai tay của Alpha lên ngực mình, sờ vết chai bên trên. Tim đập như muốn nhảy ra ngoài, không ai nói gì cả.
Không biết là ai chủ động, họ lại bắt đầu hôn nhau, như thể hôn mãi không chán. Áo của Kỷ Tư Du sắp bị vén lên đến ngực, cậu nhạy cảm đến mức chạm vào là run rẩy. An Sơn Lam cũng chưa từng vượt quá giới hạn, giúp cậu kéo quần áo xuống.
Giọng y rất trầm, “Ngủ đi.”
Pheromone quấn quýt dường như quá mức hỗn loạn, không ai ý thức được vấn đề đang xảy ra ở đâu.
“Được……” Cổ họng run rẩy, Kỷ Tư Du ôm lấy vai y, khẽ nói một câu: “Ngủ ngon.”
Rất rất lâu sau, An Sơn Lam mới hôn lên trán cậu.
“Ngủ ngon honey.”