Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 30: Kỳ Phát Tình
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhậm Tri Nhiên sáng sớm tinh mơ đã chạy đến ký túc xá của Kỷ Tư Du, gõ cửa rầm rầm. Trời mới chỉ tờ mờ sáng, cậu trực đêm xong là tới ngay.
“Vẫn chưa tỉnh sao?”
Trong miệng lẩm bẩm, nghĩ bụng nếu Omega còn chưa ngủ dậy thì cậu về ngủ bù trước vậy. Cậu hắt hơi một cái, bàn tay dày bọc trong găng tay lạnh đến mức sắp mất cảm giác. Cửa ký túc xá từ bên trong được mở ra, Kỷ Tư Du với khuôn mặt đỏ bừng lộ ra từ khe cửa, quần áo cậu mặc lộn xộn, nhìn qua là do vội vàng hoảng loạn mới mặc vào.
“Tri Tri?” Giọng nói có phần nhẹ bẫng, có lẽ do quá lạnh, ánh mắt vẫn còn mơ màng.
“Là tôi đây.” Cậu day day mũi, hỏi Kỷ Tư Du: “Ngay khi xong việc là tôi đến tìm cậu liền. Cậu có đói không, tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho cậu, cậu đợi tôi một chút.”
Kỷ Tư Du vội vàng gọi cậu lại, muốn nắm lấy tay cậu, nhưng Nhậm Tri Nhiên đã chủ động nắm lấy tay cậu.
“Không cần lo cho tôi, trực đêm mệt lắm, cậu mau về nghỉ ngơi đi.”
“Không sao mà, dù sao tôi cũng phải ăn.” Miệng nói vậy nhưng cậu không ngừng ngáp, bắt đầu thấy ngại ngùng.
“Tri Tri, nghe lời, đi ngủ trước đi.”
Nhậm Tri Nhiên gật đầu, hỏi cậu: “Vậy hôm nay Alpha kia sẽ đến chăm sóc cậu chứ?”
Một cơn gió lạnh thổi qua, Kỷ Tư Du khẽ nhắm mắt lại, mím môi ừm một tiếng.
“Vậy thì tốt.”
Nhậm Tri Nhiên yên tâm, “Vậy tôi đi trước đây, lát nữa tôi ghé qua thăm cậu được không?”
“Được.”
Nhậm Tri Nhiên vội vàng bảo Kỷ Tư Du vào phòng, rồi chủ động đóng cửa lại giúp cậu. Bản thân xoay người rời đi, dáng vẻ tâm trạng khá tốt, nhảy chân sáo trên nền tuyết trước cửa ký túc xá. Khóe mắt liếc thấy một vật lạ, cậu dừng lại nhìn kỹ.
“Ồ ——”
Cậu ngồi xổm xuống, tò mò săm soi, “Cái gì đây?”
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy loại đồ chơi này, bên dưới là cành cây, trên cành có điêu khắc những cánh hoa trắng tinh trong suốt, giống như pha lê.
“Đẹp thật đấy.” Ngẩng đầu ngó nghiêng xung quanh, “Ai đặt ở đây thế? Là Tư Du sao?”
Mặc kệ, lát nữa hỏi cậu ấy vậy, bây giờ cậu phải đi ngủ đã.
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập ngoài cửa dần đi xa. Kỷ Tư Du được An Sơn Lam ôm từ phía sau, bế trở lại giường.
“Tiểu Tước.” Cậu cố ý đè thấp giọng. Ngủ cùng Alpha một đêm, cứ có cảm giác cả căn phòng nồng nặc mùi lá cam đắng, “Cậu…… cậu còn ngủ không?”
An Sơn Lam vốn dĩ đang nhắm mắt dựa vào ngực cậu, lúc này bất mãn ngước mắt lên.
“Bây giờ mới mấy giờ? Cậu không buồn ngủ sao?”
“Tôi cảm thấy……” Cậu tự nhiên lại lắp bắp, “Nên dậy thôi.”
An Sơn Lam vùi mặt vào hõm cổ cậu, giọng nói rầu rĩ, “Ngủ thêm chút nữa.”
Hơi thở nóng rực phả lên da thịt ngưa ngứa, cậu co rụt vai, hai tay vuốt ve qua lại trên gương mặt đối phương.
“Cậu sờ cái gì?” Có vẻ không vui lắm, nhưng y vẫn nằm bất động để cậu sờ.
“Tôi không nhìn thấy cậu.” Kỷ Tư Du vuốt từ vầng trán đầy đặn của y xuống dưới, sờ đến chóp mũi và đôi môi, nhẹ giọng nói: “Hình như không có thay đổi.”
An Sơn Lam cảm thấy nhịp tim đập loạn xạ. Gương mặt thanh tú xinh đẹp của Omega đang ở ngay gang tấc. Cũng không biết vì nguyên nhân gì mà hai má đỏ hồng như quả táo y mang từ liên minh về. Y khẽ nhích về phía trước một chút, cố ý dùng chóp mũi cọ vào cậu. Lông mi dài cong của Kỷ Tư Du bất an chớp lên chớp xuống, cũng muốn vô thức đến gần y, nhưng y lại lùi về sau. Kỷ Tư Du chớp mắt nhanh hai cái, sau đó không được tự nhiên lắm mà vươn đầu lưỡi liếm môi.
Y lúc này mới hôn lên.
Bây giờ học được cách dùng đầu lưỡi để hôn, Kỷ Tư Du hình như rất thích, lần nào cũng vô cùng ngoan ngoãn để mặc y liếm láp.
“Lát nữa ăn sáng xong, tôi đưa cậu ra ngoài.”
“Ừm……”
Ở bên cạnh Tiểu Tước, đi đâu cũng đều tốt cả.
Giải quyết xong bữa sáng, chẳng tốn bao nhiêu thời gian. An Sơn Lam không có việc gì làm, ở lì trong ký túc xá của Kỷ Tư Du. Đến khoảng hơn 10 giờ, có người tới, là tìm An Sơn Lam.
“Tôi ra ngoài một chuyến.”
Trong miệng Kỷ Tư Du vẫn đang ăn miếng táo Alpha đút cho cậu, nước quả rơi xuống từ khóe miệng, được y dùng ngón tay lau đi.
“Được.”
Cửa vừa mở ra đã đóng lại. Kỷ Tư Du ngồi trên ghế, hai tay vịn vào bàn học, nghiêng tai lắng nghe tiếng động bên ngoài cửa sổ.
“Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Hôm qua cậu đã không về, tôi giúp cậu nói dối mệt muốn chết, cậu có biết không? Nếu như bị phát hiện, tôi sẽ không chịu phạt cùng cậu đâu.”
“Có thể chịu phạt gì chứ, cậu sợ?”
Kỷ Tư Du mím môi cười trộm, vừa nghe đã biết đó là lời Tiểu Tước nói, nhưng giọng của người còn lại khá quen tai, chỉ là không nhớ ra nổi.
“Được thôi, có chuyện gì tôi sẽ chịu.”
“Hừ, tùy cậu, còn nữa, tôi muốn……”
An Sơn Lam từ chối thẳng thừng: “Không cho.”
Những lời hai người nói phía sau Kỷ Tư Du không nghe thấy nữa. Chưa được vài phút An Sơn Lam đã đi vào, mang theo hơi lạnh khắp người. Kỷ Tư Du muốn ủ tay cho y, nhưng An Sơn Lam đâu cần cậu ủ.
“Tôi cũng không lạnh.”
“Đưa tay cho tôi.”
Cũng khá là nghe lời, y chủ động đưa tay qua cho Kỷ Tư Du.
“Vừa nãy là ai vậy? Sao tôi nghe giọng khá quen tai?”
An Sơn Lam im lặng hồi lâu. Kỷ Tư Du đặt hai tay y lên mặt mình, khẽ bất an: “Sao vậy?”
“Không có gì.” An Sơn Lam lại bắt đầu giống như trước kia chơi trò đố chữ với cậu: “Cậu đoán xem, đoán không ra thì thôi, dù sao tôi cũng không nói.”
“Tôi không đoán được mà.”
“Làm nũng cũng vô ích thôi.”
Mặt Kỷ Tư Du vẫn luôn đỏ ửng, còn rất nóng. Làn da áp vào lòng bàn tay y như toát ra một lớp mồ hôi. An Sơn Lam muốn rút tay về, nhưng Omega lại hôn nhẹ tênh lên lòng bàn tay y.
“Không nói thì không nói.”
An Sơn Lam vểnh đuôi lên nói: “Cậu còn uy hiếp tôi cơ à?”
Kỷ Tư Du liên tục lắc đầu. Y ngửi thấy mùi pheromone Omega nồng đậm. Nhịp tim quá nhanh, có cảm giác bị pheromone dẫn dụ.
“Kỷ Tư Du, cậu hãy kìm nén mùi hương lại một chút, thế này làm sao ra ngoài được.”
Omega như bị lửa đốt, xấu hổ đáp một tiếng, “Được.”
Hai người để lại một nửa quả táo còn lại cho Nhậm Tri Nhiên.
“Cậu ta mách lẻo với cậu à?” An Sơn Lam bất mãn nói.
“Không có, Tri Tri còn nhỏ.” Kỷ Tư Du nói: “Hoàn cảnh cậu ấy cũng không tốt, chưa từng ăn táo.”
“Bình thường có thể cho cậu ta, nhưng mà vốn dĩ tôi cũng không mang nhiều, quả cuối cùng không thể chia cho cậu ta được.”
Kỷ Tư Du lại bắt đầu dỗ dành y, “Biết rồi mà.”
Trước khi ra ngoài, An Sơn Lam vẫn dùng chiếc khăn tay lần trước che mắt Kỷ Tư Du lại. Hôm nay không cõng cậu, mà là nắm chặt tay cậu, từng bước đi đến căn nhà gỗ nhỏ.
Tiểu Tước lại đắp cho cậu một người tuyết. Chỉ tiếc là không nhìn thấy, Alpha bèn cầm tay cậu đặt lên người tuyết để cậu sờ.
“Giống cái ở nhà năm ngoái.” An Sơn Lam nói.
“Cũng có khăn quàng cổ sao?”
“Cái đó thì không có.”
Hai người gần như sắp chìm trong tuyết trắng ngập trời. Sau đó thực sự quá lạnh, Kỷ Tư Du vẫn luôn là dáng vẻ buồn ngủ. An Sơn Lam mới ôm cậu chạy về trong nhà gỗ.
Y mất chút thời gian nhóm lửa. Lò sưởi được đốt lên, Kỷ Tư Du nằm nửa người trên chiếc giường nhỏ, thiếp đi. Không biết là nằm mơ hay là nguyên nhân gì khác, tóc mái ướt đẫm mồ hôi. Cậu bắt đầu chậm rãi dịch vào phía trong giường, tấm ván gỗ chật hẹp, lỏng lẻo kêu kẽo kẹt. Kỷ Tư Du bắt đầu cởi cúc áo khoác.
“Kỷ Tư Du cậu làm gì, không cho phép cởi quần áo.”
An Sơn Lam đi qua cài chặt lại cho cậu. Kỷ Tư Du lại đã bắt đầu thở dốc, hơi thở trắng xóa giữa đôi môi như một làn sương, làm mờ cả khuôn mặt Kỷ Tư Du.
“Cậu sao vậy?”
“Tôi……”
Kỷ Tư Du đang run rẩy, khép chặt hai chân, muốn tránh xa An Sơn Lam một chút. Đầu óc choáng váng mơ hồ, toàn thân nóng ran không chịu nổi.
“Tiểu Tước.” Cái tên thân mật được gọi ra bỗng nhiên mang theo chút ám muội dính dính nhớp nháp, “Giúp tôi lấy thuốc ức chế.”
Sắc đỏ vương trên mí mắt lan dần xuống cổ.
Cậu nói: “Tôi có thể là đến kỳ phát tình rồi.”