Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 13: Bức Ảnh Bí Mật
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Tạ Tranh hỏi, Lộ Lộc đang tỉ mỉ chọn cà chua bi trong đĩa.
Cậu xếp những quả cà chua bi đó thành một đống rất khéo léo, rồi ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Tạ Tranh: “Chắc vậy ạ, cháu cũng khá được lòng người lớn.”
Tạ Tranh nhìn nụ cười ngây ngô của Lộ Lộc, cảm thấy mình gần như có thể hình dung ra mười tám năm cuộc đời của cậu.
Một gia đình nhỏ không quá giàu có nhưng cũng chẳng hề túng thiếu, ba người sẽ ngồi quanh chiếc bàn ăn nhỏ vào bữa cơm, cha mẹ đều hết mực yêu thương đứa con hiểu chuyện này, cười với cậu, xoa đầu cậu, giả vờ trách móc cậu nghịch ngợm.
Tạ Tranh tiện miệng hỏi: “Về ngoại hình thì em giống ai hơn?”
Lộ Lộc ngẩng đầu lên suy nghĩ, sau một hồi lâu mới trả lời: “Chắc là mẹ ạ.”
Tạ Tranh nhíu mày.
Một câu hỏi rất đơn giản, nếu là anh trả lời sẽ không do dự lâu đến thế.
Nhưng Lộ Lộc lại phải suy nghĩ đến nửa phút mới trả lời được.
Lộ Lộc dường như biết Tạ Tranh đang thắc mắc điều gì, mắt cong cong giải thích: “Cháu lớn lên cùng ông bà.”
Lớn lên cùng ông bà? Ý gì?
Chưa từng gặp cha mẹ?
Bị bỏ rơi? Hay là nguyên nhân nào khác?
Vô số phỏng đoán lướt qua trong đầu Tạ Tranh, khi ngước mắt nhìn nụ cười của Lộ Lộc, anh lại bất giác nhíu mày.
“Ngốc thật,” Tạ Tranh nói: “Ăn nhanh đi.”
Sau khi ăn xong thì xảy ra một sự cố nhỏ.
Xe đã chạy được nửa đường, Lộ Lộc mới phát hiện điện thoại di động của mình bỏ quên ở nhà hàng. Cậu phải quay xe trở lại để lấy, việc đi lại mất thời gian khiến cậu lỡ mất giờ đóng cửa ký túc xá.
Hôm nay Tạ Tranh vốn định về chỗ Tống Thanh Viễn nghỉ ngơi.
Nhưng anh sẽ không làm cái việc vô duyên là đưa người khác đến nhà bạn bè làm phiền, nên dặn dò Lộ Lộc: “Đến khách sạn.”
Phòng đó Tạ Tranh đã bảo Lão Điền đặt trước, người trực lễ tân đã quen mặt Tạ Tranh, nhìn thấy anh đến còn tặng một đĩa trái cây và đồ ăn vặt, được Lộ Lộc cười tít mắt nhận lấy.
Vào phòng xong, Lộ Lộc mang theo mùi hương bưởi thanh mát cúi đầu hôn Tạ Tranh, tay luồn vào gấu áo Tạ Tranh.
Tạ Tranh đẩy cậu ra: “Hôm nay không làm.”
Lộ Lộc “à” một tiếng, quan sát kỹ ánh mắt và hàng lông mày Tạ Tranh: “Tâm trạng không tốt ạ, chú Tạ?”
Tạ Tranh không nói gì.
Không hẳn là tâm trạng tệ, chỉ là thấy vô vị. Mỗi lần nói chuyện với mẹ một lần, cảm xúc của Tạ Tranh như bị ai đó nhấn nút khởi động lại, bất kể là cảm xúc tốt hay xấu đều trở nên trống rỗng, cần phải bồi đắp lại từ đầu.
“Có phải mệt rồi không ạ?” Lộ Lộc hỏi: “Cháu gọi một ly sữa nóng nhé? Hay rửa chút trái cây?”
“…” Tạ Tranh nghe thấy buồn cười: “Em đang dỗ trẻ con đấy à? Bảo bối, em thật đáng yêu.”
Tạ Tranh đưa tay xoa nắn mặt Lộ Lộc, Lộ Lộc nhắm mắt với vẻ mặt ngoan ngoãn để Tạ Tranh xoa nắn.
Thấy cậu như vậy, Tạ Tranh nảy sinh một chút ý muốn chơi xấu.
Anh đưa ngón tay vào miệng Lộ Lộc, Lộ Lộc ngậm lấy ngón tay, vẫn lắp bắp hỏi với giọng không rõ ràng: “Muốn ăn nho hay dâu tây ạ?”
Tạ Tranh cuối cùng cũng bật cười: “Nho.”
Vừa dứt lời, Tạ Tranh cảm thấy điện thoại trong túi quần rung lên, lấy ra xem, hóa ra là Tống Thanh Viễn gọi đến.
Tạ Tranh nhướng mày: “Ồ, không phải thầy Tống đó sao, có chuyện gì à?”
Ánh mắt Lộ Lộc trong khoảnh khắc đó trở nên tối sầm lại.
Cậu cắn nhẹ đầu ngón tay Tạ Tranh, cầm nho từ đĩa trái cây đi đến bồn rửa.
Phía sau truyền đến giọng nói cười đùa của Tạ Tranh khi trò chuyện với Tống Thanh Viễn.
Hai năm sau sẽ thế nào nhỉ? Mối quan hệ này kết thúc, Tạ Tranh tìm được người mà anh thích hơn?
Lộ Lộc thở hắt ra một hơi, mới phát hiện ra có mấy quả nho đã bị cậu bóp nát, nước ép màu xanh nhạt nhỏ xuống từ đầu ngón tay trắng nõn của cậu.
Đợi Lộ Lộc rửa nho xong đi ra, Tạ Tranh cũng đã cúp cuộc gọi với Tống Thanh Viễn, đang xem TV.
Lộ Lộc đi đến bên cạnh Tạ Tranh bóc nho, đút cho anh ăn.
TV buổi tối không có gì hay ho, mười kênh thì có chín kênh đang chiếu phim tình cảm sướt mướt với những mối hận thù, kênh còn lại là đài địa phương đang phát bản tin đêm.
Tin tức cũng không có gì thú vị, đầu tiên là một nhóm bác sĩ đang ăn mừng về một căn bệnh nào đó đã đạt được tiến triển đáng kể, tiếp theo là sinh viên một trường nào đó đồng loạt tố cáo một giáo sư giả mạo học thuật.
Tạ Tranh xem thấy buồn ngủ, đang định tắt TV, nghe thấy người dẫn chương trình nói gì đó về việc giá nhà ở Lâm Uyên tăng quá nhanh, chính phủ đã can thiệp giám sát.
Tạ Tranh bắt chéo chân, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
Dù sao thì Lâm Uyên cũng là thành phố anh đã sống vài năm, nếu chọn địa điểm đặt chi nhánh công ty, nhất định sẽ chọn nơi này.
Trợ lý đã chọn vài tòa nhà văn phòng, nhưng mỗi nơi đều có ưu nhược điểm riêng, vẫn đang trong quá trình lựa chọn cuối cùng.
Tạ Tranh tuy có ham muốn kiểm soát rất mạnh đối với cấp dưới, nhưng cũng không đến mức phải nhúng tay vào cả chuyện nhỏ này.
Anh đang nghĩ đến chuyện khác.
Anh nhìn Lộ Lộc: “Mấy hôm nữa em có rảnh không, đi xem vài căn nhà với tôi.”
Tay Lộ Lộc đang bóc nho khựng lại: “Xem nhà? Chú Tạ muốn mua nhà ở đây ạ?”
“Có cái nào thích hợp thì mua.”
Tạ Tranh nêu ra vài tên khu nhà, Lộ Lộc cười: “Trùng hợp quá. Có mấy chỗ cháu đã đi xem qua rồi. Đi cùng đàn anh khoa Thiết kế Môi trường để khảo sát.”
Cậu lấy điện thoại lại gần Tạ Tranh, tìm những bức ảnh mình đã chụp cho anh xem.
Tạ Tranh cười: “Em chụp lén tôi à? Lúc nào thế?”
Anh đưa tay vuốt xuống album ảnh của Lộ Lộc, mở một bức ảnh ở góc, khi phóng to hình ảnh, Tạ Tranh nhìn rõ bản thân đang ngủ.
Nhìn bối cảnh chắc là khách sạn này, chăn được đắp hờ hững ngang eo, lộ ra tấm lưng rộng và trần trụi, trên làn da màu lúa mạch còn có vết cắn và vết hôn Lộ Lộc để lại.
Mấy bức ảnh trước sau cũng là ảnh Tạ Tranh, tương tự nhau, chỉ khác góc độ.
Lộ Lộc không hề có vẻ ngượng ngùng khi bị bắt quả tang, chỉ cười: “Chú cũng có thể chụp cháu mà.”
Ngừng một chút, giọng Lộ Lộc nhẹ hơn, cậu nhìn vào mắt Tạ Tranh, hỏi anh: “Chú muốn chụp cháu không ạ? Chú Tạ.”
Tạ Tranh liếc nhìn cậu một cái, đột nhiên kéo cổ áo mình ra, ấn đầu Lộ Lộc vào ngực mình, lười biếng ra lệnh: “Liếm.”
Lát sau, cảm giác ẩm ướt truyền đến từ lồng ngực.
Tạ Tranh tựa gáy vào sofa, ngửa đầu tận hưởng một lúc.
Sau đó anh lấy điện thoại Lộ Lộc, kéo nhẹ tóc mái Lộ Lộc, ép cậu ngẩng đầu lên một chút.
“Tách”
Hình ảnh trong điện thoại cố định khoảnh khắc hai người lúc này.
Nửa trên của bức ảnh, Tạ Tranh nhìn vào ống kính cười rất tươi; nửa dưới, đầu lưỡi đỏ tươi của Lộ Lộc vẫn còn lộ ra ngoài.
“Ảnh phải chụp như thế này,” Tạ Tranh không hề có cảm giác tội lỗi khi dạy hư trẻ con: “Học được chưa?”
Hai người nhìn nhau, ánh mắt Lộ Lộc sáng lên, khẽ “ừm” một tiếng.
Muộn hơn một chút, hai người nằm trên giường chuẩn bị nghỉ ngơi.
Nói ra thì, đây có lẽ là lần đầu tiên hai người nằm chung một giường mà không làm gì cả.
Giường khách sạn rất lớn, Tạ Tranh và Lộ Lộc mỗi người một chăn, ở giữa là một đường ranh giới rõ ràng.
Lộ Lộc nghe tiếng thở của Tạ Tranh, nghĩ, nếu đêm nay Tạ Tranh cũng muốn làm thì tốt biết mấy.