53. Chương 53

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lộ Lộc được chuyển sang phòng bệnh thường vào ngày thứ ba sau khi phẫu thuật.
Theo lời Natalie, tuyến thể nhân tạo đã bắt đầu hoạt động từ từ, tiết ra pheromone không còn gây hại đến hệ miễn dịch trong cơ thể Lộ Lộc nữa.
Khi chuyển sang phòng bệnh thường, Lộ Lộc vẫn chưa tỉnh, nhưng Tạ Tranh cảm thấy thằng nhóc này trông không còn xanh xao như trước.
Các bác sĩ các khoa vây quanh Lộ Lộc ghi chép, gần như coi Lộ Lộc là một ca bệnh điển hình để nghiên cứu và học hỏi.
Đợi đến khi tình trạng của Lộ Lộc ổn định hơn một chút, đội ngũ của Natalie chuẩn bị rời đi.
Tạ Tranh vốn định mời bọn họ và Trương Tuyết Ý một bữa cơm, nhưng Natalie đã từ chối.
Nữ bác sĩ đẩy kính, trên mặt là nụ cười nhẹ nhõm: “Cậu có biết lần này về nước, tôi có thể xuất bản được bao nhiêu bài luận văn không?”
Tạ Tranh: “…”
Người ta đã nói như vậy rồi, anh còn cố giữ lại, ngược lại sẽ cản trở sự tiến bộ khoa học mất thôi.
Ngày Natalie về nước, cũng đồng nghĩa với việc tình trạng sức khỏe của Lộ Lộc đã hoàn toàn ổn định.
Ngày đó, Tạ Tranh không đến công ty cũng không đến bệnh viện, ngủ suốt mười ba tiếng ở nhà.
Anh ngủ quá say, khi tỉnh dậy thì thấy Tạ Tích tự chui vào lòng anh, bàn tay nhỏ ấm áp đang vén mí mắt anh lên.
Tạ Tranh: “…”
Anh kịp thời đè tay cậu bé lại, thoát khỏi số phận bị chọc mù mắt.
Tạ Tích cong mắt cười với anh, khác hẳn mọi khi, không nhào lên gọi ba ba ngay mà lại nói: “Ừm ừm, được ạ, được rồi.”
Tạ Tranh: “?”
Tạ Tích: “Ba ba tỉnh, đúng vậy.”
Tạ Tranh: “…?”
Cục bột nếp này ăn phải nấm độc à? Nói cái gì mà kỳ lạ thế? Râu ông nọ cắm cằm bà kia.
Tạ Tích nghiêng mặt đi, Tạ Tranh mới thấy trên tai cậu bé đang đeo một cái tai nghe. Tạ Tích khẽ khàng ôm điện thoại của Tạ Tranh lên, Tạ Tranh thấy điện thoại mình đang ở giao diện cuộc gọi thoại, đầu dây bên kia là Lão Điền.
Tạ Tranh đưa tay ra, xoa cái đầu mềm mại của cậu bé một cái, khá ngạc nhiên, cũng không biết cục bột nếp nhỏ này học được cách nghe điện thoại từ lúc nào, lại còn biết đeo tai nghe.
Tạ Tranh nhấc tai nghe trên tai đứa bé lên đeo vào tai mình: “Alo.”
Lão Điền ở đầu dây bên kia cười hì hì: “Anh, em đã nói chuyện với Tiểu Tích hơn nửa tiếng rồi, không phải giờ anh mới dậy đấy chứ? Ngủ mười mấy tiếng cơ á?”
Tạ Tranh đang định hỏi Lão Điền tìm mình có việc gì, Lão Điền nói tiếp: “Cậu nhóc đã tỉnh rồi, anh còn chưa tỉnh.”
Trong tai nghe nghe thấy hai tiếng tạp âm, hơi chói tai, rồi lại im lặng. Sau đó giọng Lộ Lộc rõ ràng vang lên từ tai nghe: “… Chú Tạ.”
Tạ Tranh nhướng một bên lông mày.
Anh đã nghĩ đến việc Lộ Lộc phẫu thuật thất bại, nghĩ đến việc Lộ Lộc phẫu thuật thành công, nhưng hình như điều duy nhất anh chưa nghĩ đến là mình sẽ nói gì với Lộ Lộc trong câu đầu tiên cậu ấy nói sau khi tỉnh dậy.
Tạ Tranh suy nghĩ một lát, thả lông mày đang nhướng xuống, anh nói: “Chúc mừng.”
Bên đầu dây bên kia vang lên tiếng cười nhẹ của Lộ Lộc.
Buổi tối Tạ Tranh đưa Tạ Tích đến bệnh viện một chuyến.
Sau khi tỉnh lại Lộ Lộc nhất quyết muốn vệ sinh cá nhân, không ngờ chỉ hoạt động đơn giản một chút đã mệt không chịu nổi. Tạ Tranh đến phòng bệnh thì thấy Lộ Lộc mặt tái nhợt, nằm trên gối như vừa chạy marathon xong.
Tạ Tích nhón chân bám vào mép giường Lộ Lộc, thử vài lần thấy không thể tự trèo lên được, thì quay đầu lại nhờ Tạ Tranh giúp đỡ.
Cậu bé chắp hai tay lại, đôi mắt mong chờ nhìn Tạ Tranh: “Ba ba, ôm, con lùn lùn, làm ơn, làm ơn.”
Tạ Tranh nén cười, nhấc cậu bé lên bằng cách túm cổ áo sau gáy, đặt cậu bé lên giường Lộ Lộc.
Tạ Tích hôn lên mặt Lộ Lộc một cái, rồi chỉ vào sau gáy Lộ Lộc hỏi: “Ba ba, sao thế ạ?”
Ca phẫu thuật cấy ghép tuyến thể đã để lại một vết sẹo hồng nhạt dài 5cm phía sau gáy Lộ Lộc, đã lành nhưng rất rõ trên làn da trắng bệch của cậu.
Lộ Lộc trước giờ luôn trả lời Tạ Tích mọi câu hỏi, đưa tay sờ sau gáy: “Ba ba làm phẫu thuật.”
“Phẫu thuật?” Tạ Tích nhíu mày: “Có đau không ạ?”
Lộ Lộc cười: “Bé con Tiểu Tích thổi cho ba ba là hết đau liền.”
Tạ Tích liền rất cố gắng phù phù thổi hơi cho Lộ Lộc.
Tạ Tranh không để Tạ Tích ở lại bệnh viện quá lâu, đợi cậu bé và Lộ Lộc quấn quýt đủ rồi, thì chuẩn bị rời đi.
Lộ Lộc nhìn bóng lưng cao thẳng của Tạ Tranh, rụt người vào trong chăn, khi nhắm mắt lại vẫn có thể nhớ đến giấc mơ đã thấy ngày phẫu thuật.
Khí mê từ từ được hít vào cơ thể, dần dần cậu không còn cảm thấy đau nữa, cơ thể trở nên rất nặng, xung quanh vô cùng yên tĩnh.
Lộ Lộc gần như luyến tiếc sự yên tĩnh này, linh hồn cậu khao khát hướng về sự tĩnh lặng này, rồi gặp một cái hồ.
Cái hồ có mặt nước màu xanh thẳm tuyệt đẹp, trên đó trôi nổi những bông hoa tử đằng xinh xắn. Lộ Lộc ngồi xổm bên bờ hồ ngắm nhìn, mọi thứ đều mờ mịt, cậu ngay cả gương mặt của mình cũng không nhìn rõ.
Cậu mở to mắt cố gắng nhìn, mặt hồ cuối cùng cũng phản chiếu hình ảnh, một khuôn mặt nghiêng của một người đàn ông. Người đàn ông mang vẻ đẹp trai lãng tử, có làn da màu mật ong, khóe môi nở nụ cười tự tin.
Cảm giác bình yên biến mất, Lộ Lộc bắt đầu cảm nhận rõ ràng sự ngọt ngào và đau đớn.
Rồi Lộ Lộc nhớ lại nhiều thứ hơn, những điều cậu thích, cậu ghét, cậu yêu.
Vẽ tranh, điêu khắc, những con vật nhỏ mềm mại đáng yêu;
Gừng, tiêu Tứ Xuyên, diếp cá;
Cha, mẹ, bà nội, Tạ Tích;
Tạ Tranh, Tạ Tranh, Tạ Tranh.
Từ trước đến nay cách cậu gọi Tạ Tranh luôn là “Chú Tạ”, chưa từng gọi tên đầy đủ của Tạ Tranh.
“Tạ Tranh.” Lộ Lộc gần như vô thức gọi tên anh. Một cái tên nghe rất mới lạ, đọc lên cũng thấy lạ lẫm.
Cửa vang lên giọng Tạ Tranh: “Gọi lung tung cái gì đấy? Láo toét.”
Lộ Lộc bị bắt quả tang, cũng chẳng thấy chột dạ, cười tủm tỉm hỏi Tạ Tranh: “Chú Tạ, sao chú đã quay lại rồi.”
“Ban ngày ngủ nhiều quá, buổi tối không ngủ được. Tôi bảo Lão Điền hôm nay tôi trông.”
Vừa rồi Tạ Tranh đi lấy laptop, anh bắt chéo chân xem báo cáo trợ lý gửi đến, cảm thấy ánh mắt của Lộ Lộc vẫn luôn nhìn mình.
Tạ Tranh ngẩng đầu lên, đối diện với cậu một lúc, hỏi: “Cười ngốc cái gì thế?”
Lộ Lộc: “Vì em rất vui mà.”
“Đúng là nên vui.” Tạ Tranh cũng cười, anh đưa tay đóng laptop lại: “Vậy tôi chúc mừng em thêm lần nữa nhé. Chúc mừng em phẫu thuật thành công, chúc mừng sự tái sinh.”
Lộ Lộc cong mắt: “Cảm ơn chú.”
Tạ Tranh đi đến bên cạnh Lộ Lộc, cúi người nhìn vết sẹo sau gáy cậu, đầu ngón tay hơi thô ráp nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo: “Nói thật đi, em cảm thấy có gì khác so với trước đây không?”
Lộ Lộc lắc đầu: “Không có cảm giác gì.”
“Không cảm giác gì là tốt nhất.” Tạ Tranh đẩy nhẹ Lộ Lộc một cái: “Nhích vào trong một chút.”
Lộ Lộc nhích người đi một chút, Tạ Tranh nằm xuống bên cạnh cậu, hỏi: “Em chắc hẳn là sẽ không về Cục Hai nữa đâu nhỉ?”
“Ừm.” Lộ Lộc nói: “Em vẫn muốn làm điêu khắc. Sau khi xuất viện, nếu còn kịp, em định thử hai cuộc thi mà thầy Tống nói.”
“Nhưng em cảm thấy như vậy không ổn định lắm.” Lộ Lộc trầm ngâm: “Cho dù em có thể đoạt giải thêm một lần nữa thì lần sau chưa chắc đã được như vậy. Các bạn cùng chuyên ngành của em bây giờ về cơ bản không ai còn theo đuổi nghệ thuật thuần túy nữa, đều đang làm những công việc không liên quan đến ngành học. Thế nên em đang nghĩ có nên thi thạc sĩ hay không…”
Thực ra đây là chuyện nhiều sinh viên năm hai năm ba đã bắt đầu cân nhắc, trước đây Lộ Lộc ít khi nghĩ về tương lai, bây giờ có cảm giác như đầu to bằng cái đấu.
“Không vội, từ từ nghĩ.” Tạ Tranh lấy ra một viên kẹo bạc hà: “Học vấn, công việc, và tình cảm nữa.”
Lộ Lộc bắt được từ khóa: “Tình cảm?”
“Tình cảm.” Tạ Tranh: “Tức là quan hệ của chúng ta.”
“Trước đây em có nói, em dùng hai năm cuối đời để yêu tôi.”
Tạ Tranh: “Tôi không nghi ngờ sự chân thành trong tình cảm của em. Nhưng bây giờ khác rồi, bây giờ em còn rất nhiều năm để sống, có cơ hội gặp gỡ nhiều người hơn.”
Lộ Lộc há miệng: “Chú Tạ, em—”
“Em nghe tôi nói hết đã.” Tạ Tranh ngắt lời cậu, tiếp tục nói: “Tôi nói rồi, tôi không nghi ngờ sự chân thành trong tình cảm của em. Ý tôi là, bây giờ tình hình đã khác rồi.”
“Em cảm thấy người khác tốt hơn, muốn đi tìm người khác, được thôi. Nói với tôi trước, đừng giấu tôi, và trong vòng ba tháng đừng ở bên người khác.”
“Đương nhiên còn một khả năng khác, là thằng nhóc như em thực sự xác định là tôi rồi, vẫn thích tôi, thấy tôi chỗ nào cũng tốt. Thế thì—”
Lộ Lộc nín thở, nhìn Tạ Tranh, cậu cảm thấy trái tim trong lồng ngực đập rất dữ dội, cậu hít sâu một hơi, chờ đợi câu tiếp theo của Tạ Tranh.
Tạ Tranh ngả người ra phía sau, tìm một tư thế thoải mái: “Thế thì tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.”
“Em…”
Lộ Lộc gần như muốn nói ngay lập tức, cậu xác định là Tạ Tranh rồi, vẫn thích anh, thấy anh chỗ nào cũng tốt.
Tạ Tranh lại chặn lời cậu lại: “Không cần vội đưa ra câu trả lời, bảo bối. Nghĩ kỹ rồi hẵng nói.”
Ngực Lộ Lộc phập phồng vài cái, cuối cùng cũng nén được ý định tỏ tình ngay lập tức: “Vâng.”
Lộ Lộc lại nghĩ, chịu trách nhiệm? Vừa nãy Tạ Tranh có nói từ chịu trách nhiệm đúng không? Nghe lạ quá, cứ như thể trong lòng Tạ Tranh, cậu cũng trở thành một sự tồn tại giống Mễ Đoàn. Tạ Tranh muốn chịu trách nhiệm với cậu, có phải vì cũng thích cậu hay không? Hay là vì cậu chỉ được Tạ Tranh xếp vào hàng ngũ “người nhà” của anh, nên Tạ Tranh cảm thấy có trách nhiệm với mình?
Đây chính là cảm giác được sống, có thể cảm nhận được sự ngọt ngào và đau đớn.
Lộ Lộc nghiêng đầu qua hôn Tạ Tranh, hôn rất lâu, hôn một cách nồng nhiệt. Lộ Lộc khá hài lòng về thời lượng, nhưng đánh giá màn thể hiện của mình thì chỉ ở mức bình thường, rất bình thường, cậu không dùng được chút sức lực nào, giữa chừng còn hít thở lấy hơi hai lần, có cảm giác đáng thương và hùng tráng như một người yếu sinh lý đã uống rất nhiều thuốc để quyết tâm thể hiện bản lĩnh của bản thân.
Sau đó Tạ Tranh không chịu nổi nữa, anh ngả ra sau né môi Lộ Lộc: “Dừng lại đi, còn hôn nữa, tôi sắp bị ám ảnh bởi việc hôn môi rồi đấy.”
Lộ Lộc bực bội rụt người về gối.
Nhưng Lộ Lộc hồi phục rất nhanh. Pheromone từ tuyến thể nhân tạo dần dần lấp đầy cơ thể Lộ Lộc, chỉ hơn nửa tháng, Lộ Lộc đã hồi phục sức sống rõ rệt, có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Sắc xanh xao dần dần biến mất khỏi cơ thể Lộ Lộc, thay vào đó là màu sắc tươi sáng trở lại với cơ thể trẻ trung này.
Đầu tháng 11, Lộ Lộc xuất viện.
Tạ Tranh kết thúc cuộc họp rồi tự mình lái xe đến bệnh viện đón cậu, từ xa đã thấy Lộ Lộc xách vali đứng ở cửa bệnh viện.
Lúc này tóc Lộ Lộc đã dài ra một chút, nhưng cậu vẫn nhất quyết đội mũ, trên người mặc một chiếc áo khoác màu vàng rất sáng, trong lòng còn ôm một bó hoa.
Tạ Tranh dừng xe trước mặt cậu, hạ cửa sổ nhìn Lộ Lộc từ trên xuống dưới một lượt, cười tinh quái, huýt sáo một tiếng với cậu: “Lên xe đi.”
**
Weibo Lộ Lộc
[Đăng tải 10 ngày trước]
@Deer: Oh yeah!