Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Mùi hương bưởi và lời hỏi khẽ
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường về, Tạ Tranh ghé vào trung tâm thương mại.
Đó là yêu cầu của Lộ Lộc.
Cậu đã ăn toàn món lỏng trong suốt thời gian này, đặc biệt thèm ăn vặt, nhưng khi thực sự đến trung tâm thương mại thì lại đi thẳng đến quầy đồ chơi.
Lộ Lộc cầm một món đồ chơi kêu quạc quạc: “Chú Tạ, chú nghĩ Tiểu Tích có thích cái này không?”
Tạ Tranh: “Tạ Tích thích mọi thứ.”
Lời anh nói không hề ngoa chút nào. Rất nhiều đứa trẻ đến hai tuổi đã có sở thích rành mạch, không thích cha mà thích mẹ, không thích ếch mà thích hoa. Tạ Tích thật sự thích mọi thứ, đồ ăn cũng vậy mà đồ chơi cũng vậy, Toán, Tiếng Anh, Mỹ thuật cũng vậy, rất dễ chấp nhận mọi thứ, cũng rất dễ nuôi dưỡng.
Lộ Lộc mua cho Tạ Tích mấy món đồ chơi, lại đi chọn đồ ăn vặt. Tạ Tranh nhận điện thoại của trợ lý, đợi sau khi cúp máy thì phát hiện xe đẩy hàng đã được Lộ Lộc chất đầy những túi xanh đỏ.
Tạ Tranh cầm một túi đồ ăn vặt nghiên cứu một lúc lâu, ngước mắt thấy Lộ Lộc quay lưng về phía mình, cúi người nhìn cái gì đó. Áo khoác của cậu hình như bị mắc vào vật gì đó, vạt áo bị kẹt ở phía sau lưng quần, lộ ra chiếc áo phông trắng bên trong.
Tạ Tranh vẫy tay gọi cậu: “Lại đây.”
Đợi Lộ Lộc đến gần, Tạ Tranh đưa tay ra.
Anh vòng tay qua eo Lộ Lộc, đưa ra sau lưng cậu, giúp Lộ Lộc kéo áo xuống: “Được rồi.”
Lộ Lộc không động đậy, giữ nguyên tư thế đối diện với anh, cụp mắt nhìn Tạ Tranh.
Ngón tay Tạ Tranh không ngừng lướt trên da Lộ Lộc ở vị trí thắt lưng, như thể đang đùa giỡn trêu chọc: “Sao thế?”
Lộ Lộc không nói gì, hơi thở phả lên má Tạ Tranh. Tạ Tranh có chút ngạc nhiên: “Không phải chứ? Tiểu Lộc, em thích kiểu này à?”
Lộ Lộc: “…”
Cậu bật cười thành tiếng, nắm lấy tay Tạ Tranh, áp vào mặt mình: “Em chỉ cảm thấy rất vui thôi, chú Tạ.”
Tạ Tranh xoa mặt Lộ Lộc, cảm giác vẫn rất gầy, rồi anh cong ngón tay, búng nhẹ vào trán Lộ Lộc.
Lộ Lộc cười.
Từ phía sau kệ hàng vọng đến tiếng nói chuyện, tiếng bước chân từ xa lại gần, Tạ Tranh đẩy Lộ Lộc: “Đứng thẳng lên.”
Lộ Lộc lùi lại một bước nhỏ, hai omega mười mấy tuổi vừa nói vừa cười đi ngang qua.
Lộ Lộc nhìn theo hai người đó đi xa, rồi lại chuyển ánh mắt về phía Tạ Tranh: “Chú Tạ.”
“Ừm?”
Lộ Lộc với vẻ mặt nghiêm túc, hỏi Tạ Tranh: “Chú có muốn ôm em giữa chốn đông người không?”
Phía sau lại vọng đến tiếng nói chuyện, Tạ Tranh túm lấy cổ áo Lộ Lộc kéo cậu lại gần, đợi Lộ Lộc hơi cúi đầu xuống, anh liền hôn lên, dùng răng cắn mạnh vào môi Lộ Lộc một cái.
Tiếng bước chân từ bên cạnh đột nhiên nhanh hơn hẳn.
Đợi người đi ngang qua khuất bóng, Tạ Tranh buông Lộ Lộc ra, lại búng vào trán cậu một cái: “Ông đây chỉ không hứng thú với việc ‘diễn’ ngoài trời thôi.”
Khóe mắt Lộ Lộc cong cong cười, vẻ mặt ngây ngốc, khiến Tạ Tranh muốn lườm cậu một cái.
Khi về nhà, Tạ Tích cũng được bảo mẫu đón từ trường mẫu giáo về. Cậu bé thấy Lộ Lộc xuất hiện ở nhà, dụi dụi mắt không dám tin: “Ba ba? Ba ba?!”
Lộ Lộc bế Tạ Tích lên: “Có nhớ ba ba không?”
Tạ Tích ừ ừ ừ gật đầu, ôm cổ Lộ Lộc, hớn hở mở chiếc balo lớn của mình ra, khoe với Tạ Tranh và Lộ Lộc những “báu vật” cậu mang theo mỗi ngày — sticker cô giáo phát, mẩu giấy vụn cậu nhặt được, quả bóng bàn bạn nhỏ khác cho.
Tạ Tranh nghi ngờ người mà Tạ Tích ngưỡng mộ nhất bây giờ có lẽ là cô hàng xóm tầng trên thích nhặt ve chai.
Tạ Tích vui vẻ vô bờ bến: “Ha ha, thẻ nhỏ, ha ha.”
Lộ Lộc cũng cười theo: “Trên đó nhiều màu sắc quá. Là Tiểu Tích tự tay vẽ lên hả? Là hoa à? Oa, giỏi quá.”
… Cái đám ngốc lớn ngốc bé này là sao đây.
Tạ Tranh thở dài, trở về phòng làm việc mở cuộc họp.
Gần đây trong ngành cạnh tranh khốc liệt, cung không đủ cầu. Tạ Tranh thậm chí đã có vài lần mâu thuẫn với cả Tạ Lý.
Thế nên Tạ Tranh vừa cạnh tranh quyết liệt, vừa đặt tầm mắt vào một số thành phố không mấy nổi bật.
Rất ít người trong ngành sẵn lòng phát triển ở các thành phố nhỏ, không coi trọng những lợi ích nhỏ nhặt này. Nhưng đối với Tạ Tranh, không có gì là lợi lớn lợi nhỏ, đùi muỗi cũng là thịt, là thịt thì anh đều muốn giữ chặt trong tay, không buông.
Khi cuộc họp kết thúc đã là giờ Tạ Tích đi ngủ. Cậu bé ôm thú nhồi bông, cười tủm tỉm nằm trên giường nhỏ, chúc Tạ Tranh và Lộ Lộc ngủ ngon: “Chúc ba ba ngủ ngon, chúc ba ba mơ thấy con, rồi, hôn con.”
Lộ Lộc hôn mạnh lên trán cậu bé một cái: “Ba ba bây giờ có thể hôn con.”
Tạ Tích khúc khích cười, đợi đùa đủ rồi, hàng mi dày như chiếc quạt nhỏ từ từ khép lại, không lâu sau đã cong môi ngủ thiếp đi.
Tạ Tranh trở về phòng, cởi quần áo chuẩn bị đi tắm.
Anh tháo cà vạt treo bên cạnh, lại cởi cúc áo sơ mi, ngẩng đầu thấy Lộ Lộc đang nhìn bụng dưới của mình.
Tạ Tranh cũng cúi đầu nhìn theo.
Bây giờ anh đã mang thai gần năm tháng, bụng dưới đã lộ rõ hình dạng.
Anh còn nhớ lần trước mang thai Tạ Tích, phải hơn sáu tháng mới bắt đầu lộ bụng, nhưng giờ trong bụng anh là hai đứa, từ mười mấy ngày trước đã có thể thấy bụng nhô lên rồi, căng tròn, như thể ăn quá nhiều. May mắn là trời lạnh, chỉ cần một chiếc áo khoác dài là không ai nhìn ra.
Lúc mới mang thai, Tạ Tranh có phản ứng thai nghén rõ rệt, thỉnh thoảng buồn nôn, muốn nôn, ngủ nhiều, nhưng từ ngày Lộ Lộc phẫu thuật, Tạ Tranh ngược lại khỏe hơn, không còn buồn nôn nữa, người cũng bắt đầu có tinh thần hơn.
Lộ Lộc tiến lên phía trước, quỳ gối, áp mặt vào bụng dưới của Tạ Tranh, rồi nghiêng đầu hôn một cái.
Tạ Tranh nhớ ra điều gì đó: “Em đặt tên thế nào rồi?”
“…” Lộ Lộc im lặng một chút: “… Trong đầu em vẫn chỉ có Tạ Trời Tạ Đất…”
Tạ Tranh: “…………”
Còn là sinh viên giỏi nữa chứ, chỉ có thế này thôi sao? Chỉ có thế này thôi ư??
Ngay cả mắng mỏ con Nai ngốc này anh cũng cảm thấy lười biếng.
Buổi đêm nằm chung giường với Lộ Lộc, Tạ Tranh thực sự có chút ham muốn, nhưng lại sợ cơ thể Lộ Lộc vẫn chưa ổn định, nếu lại xảy ra chuyện đang hôn mà Lộ Lộc phải đi thở oxy thì anh nhất định sẽ bị ám ảnh tâm lý mất.
Lộ Lộc cũng có ý nghĩ tương tự, cậu dính lấy Tạ Tranh hôn môi, lưỡi quấn lấy lưỡi, đến khi Tạ Tranh thực sự không chịu nổi, khẽ chửi rủa một tiếng, theo thói quen đưa tay túm tóc trên trán Lộ Lộc.
Nhưng khi chạm vào trán Lộ Lộc Tạ Tranh mới phản ứng lại, thằng nhóc này bây giờ tóc còn rất ngắn, căn bản không có tóc để anh kéo. Thế nên Tạ Tranh đổi hướng, chuyển sang ấn sau gáy Lộ Lộc, xoa nắn như xoa nắn một con vật, hướng dẫn cậu đi xuống dưới.
Môi lưỡi ấm áp của Lộ Lộc từ từ bao bọc lấy Tạ Tranh.
Mùi khói hồ tiêu lấy Tạ Tranh làm trung tâm, từ từ lan tỏa xung quanh, dần dần tràn ngập cả căn phòng.
Cơ ngực và bụng dưới Tạ Tranh đều co giật không kiểm soát, anh không ngừng vuốt ve khuôn mặt của Lộ Lộc, nheo mắt lại: “Bé Nai ngoan, ngoan quá…”
Lộ Lộc học theo giọng điệu của anh, lặp lại một cách mơ hồ: “Chú ngoan quá.”
Tạ Tranh càng run rẩy dữ dội hơn.
Anh đột nhiên có một khát khao rất mạnh mẽ. Anh ngồi dậy, vội vã ôm cổ Lộ Lộc: “Bảo bối, pheromone, pheromone, cho chú một chút đi, ha…”
Lộ Lộc chớp chớp mắt, hôn lại Tạ Tranh, đầu lưỡi Tạ Tranh lập tức dán vào răng nanh của cậu, tư thế nghênh đón, trong cổ họng phát ra âm thanh trầm thấp và mơ hồ, gần như là một chú mèo đã chuẩn bị sẵn sàng để được vuốt ve.
“Chú Tạ…” Lộ Lộc nói: “Pheromone của em—”
Tạ Tranh biết Lộ Lộc muốn nói điều gì.
Sau khi cấy ghép tuyến thể, Lộ Lộc vẫn chưa từng phóng thích pheromone của mình. Ngay cả cậu cũng không biết pheromone nhân tạo và tự nhiên có gì khác biệt, lúc này có lẽ đang sợ hãi.
Tạ Tranh ngắt lời cậu định nói: “Nhanh lên.”
Sau vài giây dừng lại, Tạ Tranh cảm thấy có chất lỏng từ răng nanh Lộ Lộc từ từ chảy vào miệng mình.
Tạ Tranh thực sự quá thích sự không hề câu nệ này của Lộ Lộc. Anh đưa tay ra, như một phần thưởng xoa sau gáy Lộ Lộc một cái.
Sau đó Tạ Tranh nếm được vị bưởi.
Có chút đắng chát, như ai đó cắt nhỏ vỏ bưởi và bưởi rồi xay thành nước ép.
Nhưng sau vị đắng chát vẫn là sự tươi mát quen thuộc của Tạ Tranh, như ly thủy tinh đựng nước ép trái cây mát lạnh kêu lách cách giữa mùa hè, Tạ Tranh chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái.
Mùi hương cũng là vật mang ký ức, Tạ Tranh đột nhiên nhận thức rõ ràng rằng, alpha trẻ tuổi đang hôn mình này, Lộ Lộc, đã trở về rồi.
Pheromone của Lộ Lộc chảy ra từ khóe miệng Tạ Tranh, Tạ Tranh khó nhọc nuốt hai cái, lại nói: “Bé ngoan, ôm một cái.”
Lộ Lộc ngẩn người.
Từ khi cậu quen biết Tạ Tranh, số lần hai người ôm nhau đếm trên đầu ngón tay. Tạ Tranh có thể hôn cậu, làm tình với cậu, nhưng rất ít khi ôm cậu, tư thế ngực áp ngực, thân mật không kẽ hở dường như khiến Tạ Tranh rất không thoải mái.
Lộ Lộc lập tức ôm lấy cơ thể anh, cánh tay móc lấy cánh tay Tạ Tranh, đầu vùi sâu vào hõm cổ Tạ Tranh, bụng dưới nhô lên của Tạ Tranh áp sát vào bụng dưới của cậu, ngay cả trái tim cũng gần như dán vào nhau qua lớp da thịt.
Lộ Lộc thoải mái đến mức gần như muốn thở dài sung sướng.
Cậu càng lúc càng ôm chặt Tạ Tranh, hận không thể thời gian mãi mãi ngưng đọng lại ở khoảnh khắc này, nhưng lại cảm thấy Tạ Tranh đẩy mình ra: “Đứng lên đi.”
Lộ Lộc cắn vành tai Tạ Tranh một cái: “… Ôm thêm một chút nữa đi, chú Tạ.”
“Không được.” Tạ Tranh nói: “Nặng chết đi được.”
Lộ Lộc: “Thế em nhẹ hơn được không?”
Cậu vừa nói vừa chống tay lên, lại di chuyển một chút, thả lỏng bớt trọng lượng đè lên Tạ Tranh.
Tạ Tranh vẫn là câu đó: “Đứng dậy nhanh lên, còn làm nữa không?”
“Không làm nữa,” giọng Lộ Lộc nhẹ nhàng: “Cứ thế này, ôm mãi thế này đi.”
Tạ Tranh buồn cười đẩy Lộ Lộc một cái, lần này Lộ Lộc cuối cùng cũng nhấc người dậy. Cậu lăn sang một bên, nằm trở lại gối của mình, quay lưng về phía Tạ Tranh.
“Hừ,” Lộ Lộc khẽ hừ một tiếng từ lỗ mũi: “Còn nói thích em nữa chứ.”
Lộ Lộc hạ giọng xuống một chút, cố ý dùng giọng trầm thấp mô phỏng Tạ Tranh: “—Nếu ông đây thích em thì sao, bảo bối?”
Tạ Tranh: “…………”
Anh vừa buồn cười vừa bực mình, nắm vai Lộ Lộc kéo cậu quay lại: “Thằng nhóc thối này ăn phải thuốc nổ đấy à?”
Vừa nhìn thấy khuôn mặt Tạ Tranh, vẻ mặt giả vờ nghiêm túc của Lộ Lộc có chút không giữ được, cậu từ từ cười lên, lật người lại ôm Tạ Tranh.
Lần này cậu đã khôn hơn, tranh thủ lúc Tạ Tranh chưa đẩy mình đã nâng eo Tạ Tranh lên, ôm anh, từ từ áp sát Tạ Tranh.
Tạ Tranh lại run rẩy, Lộ Lộc nhân lúc anh thất thần, vươn dài cánh tay ôm chặt anh, cậu hỏi Tạ Tranh: “Vậy nên, lần đó chú nói là để dỗ dành em, muốn lừa em tiếp tục sống, hay là lời nói thật lòng?”
Tạ Tranh sững người: “… Hửm?”
Lộ Lộc lại lặp lại câu hỏi một lần nữa.
Lần này Tạ Tranh nghe rõ rồi, anh ôm cổ Lộ Lộc, hôn một cái rất kêu lên mặt cậu, cười: “Đoán xem?”
Lộ Lộc: “…”
Cậu cắn môi, dùng sức chống đỡ phía trước một hồi, cảm thấy mình suýt nữa bị Tạ Tranh quyến rũ đến chết rồi.