Chương 13: Người đẹp Sở Tương Tương

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 13: Người đẹp Sở Tương Tương

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rời khỏi khu phố cổ, Tần Thiên liền tìm cô gái kia, bởi vì sát thủ không chỉ có bốn tên kia, mà còn có một tên khác đang mai phục chặn đường. Tần Thiên sợ cô gái quay lại sẽ gặp nguy hiểm, nếu xảy ra chuyện gì, mọi nỗ lực của hắn vừa rồi sẽ đổ sông đổ bể.
Cửa hàng lúc này đang rất hỗn loạn, lực lượng an ninh đang sơ tán mọi người, ngay cả cảnh sát cũng bị cản trở. Tần Thiên liều mình chen vào, xông vào thang máy, đi thẳng lên sân thượng.
Rất nhanh, thang máy dừng lại ở tầng cao nhất. Tần Thiên bước ra khỏi thang máy, liền chạy về phía cầu thang. Dọc đường đi có rất nhiều dấu máu.
- Yaaa!
Tiếng cô gái hét lớn vang lên từ bên cạnh, ngay sau đó một cây gậy đập vào đầu Tần Thiên.
- Dừng tay, là tôi!
Tần Thiên vội kêu lên, tay chụp lấy cây gậy gỗ.
Cô gái kia nghe được giọng Tần Thiên định rút tay lại, nhưng đã không kịp. Cây gậy chỉ hơi lệch đi một chút, đập thẳng vào bả vai Tần Thiên khiến hắn đau đến nhăn mặt.
- Tôi… Tôi không cố ý!
Cô gái vội vàng nói, vẻ mặt áy náy nhìn Tần Thiên.
- Không việc gì, tôi…
Tần Thiên quay đầu lại nói được nửa câu thì ngây người ra, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm cô gái trước mặt.
Cô gái hiện giờ chỉ mặc một bộ áo lót ren, đôi gò bồng đảo trước ngực nhô cao, lộ ra một nửa, khe ngực sâu hút cực kỳ quyến rũ. Lại thêm hương thơm xử nữ thoảng qua, cái đó của Tần Thiên lập tức cương cứng.
- A… Anh đừng nhìn!
Cô gái vội vàng ôm ngực, mặt đỏ bừng, khẽ kêu lên với Tần Thiên, thân hình càng trở nên mềm mại, quyến rũ. Ban đầu Tần Thiên không để ý lắm, nhưng bây giờ nhìn lại, phát hiện tướng mạo cô gái này không kém Hàn Thi Vũ, càng nhìn càng thấy đáng yêu, khiến người ta muốn che chở.
- Cái này… Quần áo của cô đâu!
Tần Thiên ngượng ngùng hỏi, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào đôi gò bồng đảo bị cô gái che đi, như muốn xuyên thấu qua.
- Chân tôi bị thương, tôi cởi ra để băng bó rồi!
Cô gái ngượng ngùng nhìn Tần Thiên, duỗi ngón tay chỉ vào bắp chân. Tần Thiên nhìn theo, lại thấy chiếc áo T-shirt màu đỏ đang quấn trên bắp chân cô gái, mà trên bắp chân đã thấm đẫm máu.
Tần Thiên bèn cởi áo của mình đưa cho nàng mặc, để tránh bản thân không kiềm chế được mà làm điều sai trái.
Cô gái cảm ơn một tiếng rồi mặc vào, động tác có vẻ cứng nhắc.
- Như vậy đi, tôi cõng cô được không? Hiện giờ chân cô đang bị thương, tôi e cô đi lại sẽ bất tiện!
Tần Thiên nhìn cô gái nói.
Cô gái ngượng ngùng gật đầu.
- Tốt lắm, cô lên đi, nếu lỡ tôi vô ý chạm vào chỗ nào, mong cô bỏ qua nhé.
Tần Thiên nhìn cô gái lúng túng nói. Cô gái khẽ cúi đầu ừ một tiếng, sau đó vòng hai tay ôm lấy vai Tần Thiên. Tần Thiên cũng nhanh chóng vòng tay nâng mông cô gái lên. Cảm giác mềm mại, bồng bềnh ấy vô cùng sảng khoái, lại thêm hai vật mềm mại cọ sát sau lưng, khiến Tần Thiên suýt chút nữa không đứng vững.
- Ưm!
Cô gái cảm giác mông bị chạm vào liền khẽ kêu lên một tiếng thẹn thùng, giọng nói mê hoặc vô cùng, suýt chút nữa đã khiến Tần Thiên hóa thành cầm thú.
- Tôi đưa cô đến bệnh viện trước, ôm chặt vào!
Tần Thiên nói với cô gái.
- Đừng, anh dẫn tôi về nhà đi, vết thương của tôi cũng không nghiêm trọng lắm, tôi tự băng bó cũng được, đến bệnh viện sẽ dễ bị phát hiện mất!
Cô gái nói với Tần Thiên.
- Được rồi.
Tần Thiên gật đầu, cũng không hỏi thêm nữa. Hiện giờ cứ sơ cứu cho cô gái này trước, hỏi sau cũng không muộn.
- Chủ nhân, có kẻ đang đi về phía này, hình như có ý đồ bất lợi với ngài, hãy nhanh chóng rời đi thôi, kẻ đó vẫn còn đang trong thang máy.
Ba Ba Ca ở trong đầu Tần Thiên nói.
- Có người đuổi theo, chẳng lẽ là những tên mặc đồ đen kia?!
Tần Thiên hỏi.
- Không phải, thực lực của kẻ này còn mạnh hơn mấy tên mặc đồ đen kia nhiều. Ngài mau rời đi, chỉ còn khoảng 23 giây nữa là hắn tới!
Ba Ba Ca thúc giục.
- Chết tiệt, nhanh vậy sao!
Tần Thiên lập tức đổi hướng, cõng cô gái chạy xuống tầng dưới.
- Chủ nhân, có một kẻ đang đi lên từ cầu thang bên dưới, là một cao thủ!
Ba Ba Ca lại nói thêm.
- Mẹ kiếp, không đen đủi vậy chứ!
Tần Thiên chửi thề một tiếng, liền cõng cô gái chạy sang phía cửa bên kia. Tại cầu thang bên này, một người mặc áo gió đeo mặt nạ bạc xuất hiện. Kẻ này nhìn quanh một chút, rồi theo hướng Tần Thiên vừa chạy mà đuổi theo.
Mà lúc này, Tần Thiên đang cõng cô gái núp sau cánh cửa, tuyệt đối không dám ló ra hay ngó nghiêng, chỉ nghe tiếng bước chân đang đến gần.
- Ba Ba Ca, tình hình thế nào rồi!
Tần Thiên hỏi gấp, cực kỳ căng thẳng, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
- Chủ nhân, cao thủ kia còn cách ngài 20 mét, trong khi tên kia cũng đang tiến đến.
- Mẹ kiếp!!! Đây là muốn lấy mạng của ta sao, mau chạy thôi!
Tần Thiên liền mang theo cô gái chạy xuống tầng dưới.
Tần Thiên vừa động, tiếng động liền lọt vào tai kẻ đeo mặt nạ bạc, hắn lập tức lao về phía Tần Thiên. Cùng lúc đó thang máy mở ra, một kẻ đeo mặt nạ bạc khác vọt ra đuổi theo.
- Thôi chết rồi!
Tần Thiên kêu lên, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy người đeo mặt nạ bạc kia, một luồng hàn khí lướt qua. Kẻ này trông như vừa chui lên từ địa ngục, ánh mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo và tuyệt vọng. Tần Thiên không khỏi rùng mình, liều mạng mà chạy.
- Giết hắn!
Một người nói, hai người đồng thời xuất thủ, hai luồng ngân quang từ tay bọn họ phóng thẳng về phía Tần Thiên và cô gái.
Xoẹt! Xoẹt!
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc này, đột nhiên hai luồng bạch quang bắn ra, đánh bật hai luồng ngân quang kia. Một người mặc y phục trắng xuất hiện trước mặt Tần Thiên.
- Hai người đi trước, nơi này giao cho tôi!
Người mặc đồ trắng nhìn Tần Thiên nói, giọng nói máy móc khiến Tần Thiên không thể phân biệt được là nam hay nữ.
- Được, cảm ơn!!
Tần Thiên không nói nhiều, lập tức cõng cô gái chạy đi. Phía sau liền vang lên tiếng giao chiến.
Xuống tới tầng dưới, cửa hàng đã không còn một bóng người, nhưng trên mặt đất vẫn còn nhiều người bị thương nằm la liệt. Tần Thiên cõng cô gái chạy ra cửa, nhanh chóng tìm taxi. Được khoảng mấy trăm mét, Tần Thiên bắt được một chiếc taxi, đưa cho tài xế 100 đồng rồi lên xe về nhà.
- Này, cô không sao chứ?
Tần Thiên thở phào một hơi, nhìn cô gái bên cạnh.
- Ừm, tôi không sao!
Cô gái sắc mặt có chút nhợt nhạt, chắc là do vết thương.
Rất nhanh, xe dừng ở cửa nhà Tần Thiên, hắn liền cõng cô gái xuống xe, lấy chìa khóa mở cửa, đặt cô gái lên ghế salon, sau đó từ phòng mình mang ra một túi đồ sơ cứu.
- Lại đây nào, tôi xem chân cô thế nào!
Tần Thiên nói với cô gái, liền cởi chiếc áo T-shirt đang quấn trên đùi nàng. Lập tức một vệt máu dài mười mấy cm hiện ra, sâu khoảng một milimet, như bị đạn sượt qua, khiến vùng da xung quanh vết thương cũng bị tổn thương.
- Sâu như vậy, hay là đến bệnh viện để khâu vết thương?
Tần Thiên nhìn cô gái nói.
- Không cần đâu, không sao đâu, thân thể tôi có khả năng phục hồi rất nhanh!
Cô gái đáp lại.
- Được rồi.
Tần Thiên lấy ra nước khử trùng, thấm bông gòn, rửa sạch vết thương vài lần, sau đó lấy thuốc bột đắp lên vết thương cho cô gái, cuối cùng dùng băng gạc băng lại, vậy là hoàn tất.
- Xong rồi!
Tần Thiên lau mồ hôi nhìn cô gái nói.
- Vâng ạ, cảm ơn anh, tôi tên Sở Tương Tương, anh tên gì?
Cô gái mỉm cười nhìn Tần Thiên nói.
- Ha ha, tôi tên Tần Thiên. Đúng rồi, mà sao cô lại bị sát thủ truy đuổi thế?
Tần Thiên nhìn Sở Tương Tương hỏi.
- Xin lỗi, việc này tôi tạm thời không thể nói cho anh, vì việc này… sẽ gây nguy hiểm cho anh, xin lỗi anh.
Sở Tương Tương áy náy nhìn Tần Thiên nói.
- Ồ, không sao.
Tần Thiên cười nói bâng quơ.
- Đúng rồi, nhà vệ sinh ở đâu vậy, tôi muốn đi vệ sinh một chút.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên hỏi.
- Bên đó, đi thẳng rồi rẽ trái là tới.
Tần Thiên chỉ tay về phía phòng bếp nói.
- Ừ, cám ơn.
Sở Tương Tương cười nói, sau đó đứng lên. Không ngờ vừa đứng lên đã bị cơn đau hành hạ, kêu lên một tiếng, liền ngã khụy xuống bên cạnh.
- Cẩn thận!
Tần Thiên vội vàng đỡ lấy nàng.
- Cảm ơn!
Sở Tương Tương thở phào một hơi.
- Không sao, hay là để tôi dìu cô đi.
Tần Thiên nhìn Sở Tương Tương nói.
- À… cái này… cũng được!
Sở Tương Tương ngẫm nghĩ một lát, rồi gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ. Sau đó Tần Thiên dìu nàng đến nhà vệ sinh, hai thân thể dán sát vào nhau. Hương thơm trên người Sở Tương Tương không ngừng kích thích Tần Thiên, lại thêm bàn tay mềm mại không biết vô tình hay cố ý cọ xát vào tay hắn, khiến hạ bộ của hắn không ngừng cương cứng.
- À… hay là cô vào đi, xong thì gọi tôi, tôi đỡ cô ra.
Tần Thiên dìu nàng đến cạnh bồn cầu rồi bước ra ngoài, thuận tay đóng cửa.
Rất nhanh, bên trong truyền ra tiếng sột soạt cởi quần áo, sau đó là tiếng nước chảy róc rách nhè nhẹ vang lên. Tần Thiên ở bên ngoài nghe thấy, đầu óc hắn không ngừng tưởng tượng, giữa hai đôi chân trắng ngần thon dài, một dòng suối róc rách chảy trong rừng, càng nghĩ càng thêm kích thích.
- A…!
Tần Thiên đang miên man tưởng tượng thì một tiếng kêu kinh hãi vang lên từ bên trong.
- Có chuyện gì thế?!
Tần Thiên hô lớn, không chút chần chừ đẩy cửa xông vào.