Chương 14: Lần đầu tiên của Sở Tương Tương

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 14: Lần đầu tiên của Sở Tương Tương

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thình thịch!
Tần Thiên hung hăng mở tung cửa xông vào, nhưng ngay lập tức khựng lại, hai mắt nhìn chằm chằm Sở Tương Tương trước mặt, ngọn lửa dục vọng lập tức bùng cháy.
Lúc này Sở Tương Tương vẫn chưa mặc quần, nàng chỉ khoác độc tấm áo của Tần Thiên, vừa vặn che được vòng ba nhỏ nhắn, nhưng đôi chân trắng như tuyết lại lộ ra một cách chói mắt, khuôn ngực nàng như muốn xé áo mà vươn ra, khiến người ta say đắm vô cùng.
- A, Tần Thiên, mau đánh chết nó!
Sở Tương Tương thấy Tần Thiên xông vào cũng không bận tâm đến dáng vẻ của mình, vừa chỉ vào con gián trên sàn nhà vừa vội vàng kêu lên.
- Ồ, hóa ra là con gián, làm tôi sợ chết khiếp, cứ tưởng sát thủ lại đến nữa chứ!
Tần Thiên thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt vẫn dán chặt vào thân hình quyến rũ của Sở Tương Tương, sau đó đạp chết con gián, nhặt lên rồi ném vào bồn cầu.
- Tốt rồi, không có chuyện gì nữa!
Tần Thiên nói với Sở Tương Tương.
- Ừm, anh có thể quay lưng đi không, tôi còn chưa có mặc quần.
Sở Tương Tương thẹn thùng nhìn Tần Thiên, liên tiếp bị hắn nhìn thấy thân thể khiến nàng vô cùng xấu hổ, đã lớn thế này mà đây là lần đầu tiên có người lạ nhìn thấy cơ thể mình.
- Ừ.
Tần Thiên đáp, nhìn thêm một lần vào khoảng giữa hai chân Sở Tương Tương rồi mới xoay người đi, Sở Tương Tương cũng nhanh chóng mặc quần vào.
- Tốt rồi, đỡ tôi ra ngoài đi.
Sở Tương Tương nhẹ giọng nói, Tần Thiên lập tức quay đầu lại, nhưng đã chẳng còn gì để xem nữa, liền đỡ lấy nàng. Thế nhưng, chỉ một tay ôm lấy eo nàng cũng đủ khiến Tần Thiên cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Mà Sở Tương Tương thì càng đỏ mặt hơn, cúi đầu không dám nhìn Tần Thiên. Nàng làm sao không biết hắn đang cố ý chiếm tiện nghi của mình, nhưng nghĩ tới việc hắn liều chết cứu mình, một chút tiện nghi này coi như là đền đáp công ơn của hắn, nên nàng bèn cúi đầu im lặng.
Chẳng qua trong lúc Sở Tương Tương cúi đầu, Tần Thiên lại thấy chiếc cổ nhỏ nhắn, trắng nõn của nàng, khẽ lay động theo nhịp thở, nhất thời không kìm được mà thấy nóng ran cả người. Là một y tá, Sở Tương Tương đương nhiên hiểu rõ phản ứng của Tần Thiên.
- Tới, ngồi xuống, cẩn thận một chút!
Tần Thiên nhìn Sở Tương Tương nói, cẩn thận dìu nàng ngồi xuống ghế sofa, không ngờ tay nàng lại vô tình quệt qua “thằng em” của Tần Thiên, khiến hắn cảm thấy khoái cảm tột độ, không kìm được mà nuốt nước bọt ừng ực. Đột nhiên hắn nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Sở Tương Tương, cảm giác như hắn sắp phạm tội đến nơi.
- Tần Thiên, anh làm sao thế?!
Sở Tương Tương bị Tần Thiên nắm tay nhất thời cả kinh, nhìn ánh mắt hắn là nàng hiểu ngay.
- A… xin lỗi, ta đi vệ sinh một lát.
Tần Thiên phát hiện mình hơi quá, vẻ mặt lúng túng, vội vàng xin lỗi rồi đi về phía nhà vệ sinh.
Sở Tương Tương nhìn bộ dạng Tần Thiên, không khỏi nhớ lại lúc nãy hắn đã liều mạng cứu mình, trên mặt hiện lên vẻ do dự, cuối cùng cũng mở miệng nói:
- Đợi một chút, Tần Thiên!
Tần Thiên nghe vậy liền dừng lại, quay đầu nhìn Sở Tương Tương đầy nghi hoặc.
- Cái đó… Cái đó… Anh có phải là… khó chịu lắm không?
Sở Tương Tương vô cùng xấu hổ hỏi, cảm giác tim đập thình thịch, cả người nóng bừng.
- Ừ?
Tần Thiên không biết nói gì, chỉ ậm ừ một cách lúng túng, cũng không hiểu Sở Tương Tương muốn làm gì.
- Cái đó… Hay là tôi… tôi giúp anh nhé, nếu cứ nhịn thế này sẽ có hại cho sức khỏe mất.
Sở Tương Tương lắp bắp nói, có vẻ rất căng thẳng.
- Cái gì?!
Tần Thiên kinh ngạc nhìn Sở Tương Tương, trong đầu nổ “bùm” một tiếng, hắn sợ mình nghe nhầm, Sở Tương Tương hình như nói muốn giúp hắn “cái đó”.
- Tôi… Tôi lấy tay giúp anh…
Sở Tương Tương thẹn thùng nói.
- Cái này… cái này hình như không được hay cho lắm.
Tần Thiên nhất thời ngượng ngùng, nhưng rất nhanh đã ngồi xuống cạnh Sở Tương Tương, khiến nàng càng thêm xấu hổ, đầu cúi thấp hơn nữa. Mà Tần Thiên không kìm được nhìn chằm chằm vào chỗ cổ áo nàng, xuân quang lộ ra vô cùng rõ ràng.
- Không sao, dù gì anh cũng cứu tôi…
Sở Tương Tương ngượng ngùng nói.
- Cái này… Vậy cũng được.
Tần Thiên giả bộ e ngại, trong lòng thì mừng rỡ không thôi.
- Vậy… Vậy anh nhắm mắt lại đi, không cho nhìn lén.
Sở Tương Tương ngẩng đầu nhìn Tần Thiên. Tần Thiên liền hưng phấn gật đầu, rồi nhắm chặt mắt lại.
Sở Tương Tương thấy Tần Thiên nhắm mắt, liền lấy tay quơ quơ trước mặt hắn vài cái, xác định hắn không thấy gì mới yên tâm. Nàng đưa tay xuống phía “cái đó” của Tần Thiên, cả người run rẩy, vô cùng căng thẳng, đây là lần đầu tiên nàng làm chuyện này.
Bên này Tần Thiên một mực chờ đợi bàn tay nhỏ bé của Sở Tương Tương, trong lòng không ngừng vui sướng, nhưng mà đợi đến một phút mà vẫn chẳng thấy gì, trong lòng không khỏi nghi ngờ.
Lúc này Sở Tương Tương đã đặt tay lên trên “thằng nhỏ” của Tần Thiên, vốn định hạ xuống, không ngờ vật đó lại nhúc nhích, càng lúc càng cương cứng, khiến nàng ngượng ngùng không dám ra tay, cuối cùng nàng cắn răng, nắm lấy một cái.
- A…
Tần Thiên nhất thời không kìm được mà rên lên một tiếng, Sở Tương Tương thì xấu hổ đến mức nhắm chặt hai mắt, bàn tay nắm chặt “cái đó” đang cứng và nóng như một cây cột sắt.
- Cái này… Tương Tương, cô có thể cử động một chút không?
Sở Tương Tương cứ nắm chặt như vậy càng khiến hắn thêm khó chịu.
- Ừ!
Sở Tương Tương ngượng ngùng, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng lên xuống.
- Ưm... đúng rồi… nhanh hơn chút nữa…
Tần Thiên vô cùng thoải mái, không kìm được mà mở mắt ra, thấy Sở Tương Tương nhắm chặt mắt, thân thể hơi cúi xuống, khiến hắn hai tay ngứa ngáy, không kìm được muốn đẩy ngã nàng ra, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được.
- Có thoải mái không?!
Sở Tương Tương hỏi, hơn hai mươi phút, bàn tay nàng cũng mỏi nhừ, vẫn đang làm “cái đó” của đàn ông, trong đầu tràn ngập hình ảnh “cái đó”, khiến nàng cảm thấy giữa hai chân bắt đầu rịn nước, liền cố kẹp chặt đùi lại.
- Nhanh, nhanh lên chút nữa…
Tần Thiên thở hổn hển, vô cùng hưng phấn. Sở Tương Tương vừa nghe liền tăng tốc, không đến mấy cái liền nghe Tần Thiên kêu lớn một tiếng. Miệng “thằng nhỏ” bắn ra tung tóe, ướt đẫm cả quần, Sở Tương Tương bị dọa một phen, vội mở mắt ra. Phát hiện trên tay có thứ dịch thể trong suốt vừa nóng vừa dính, lại nhìn “cái đó” của Tần Thiên, lập tức đỏ bừng mặt quay đi.
- A, thật thoải mái!
Tần Thiên nằm dài trên ghế sofa, thở phào một hơi, lòng thầm nghĩ chuyến này mạo hiểm cũng đáng, thật sự giống như truyện cổ tích vậy, quá khó tin.
- Cái đó… Anh thay quần đi, để thế này không hay lắm…
Sở Tương Tương thấp giọng nói.
- Ừ, cám ơn cô.
Sau khi Tần Thiên thỏa mãn, hắn liền đi vào phòng mình, Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên rời đi liền cởi giày ra, đi tập tễnh vào nhà vệ sinh. Vừa rồi giúp Tần Thiên không ngờ bản thân cũng bị ướt một mảng lớn, cực kỳ khó chịu, phải lau ngay đi mới được.