Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 55: Kết nạp thêm tiểu đệ
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Hì hì, em biết ngay lão công sẽ không tin ngay đâu, nên em cố tình mang tín vật đính ước năm xưa của chúng ta tới.
Triệu Chỉ Nhược mỉm cười dịu dàng nhìn Tần Thiên nói, và gọi thẳng Tần Thiên là lão công. Ngay sau đó, không biết nàng làm cách nào, một tia sáng chợt lóe lên trong tay nàng, rồi một khối ngọc bội màu xanh xuất hiện. Khối ngọc bội này lớn chừng một chén trà, có hình bán nguyệt, trên bề mặt khắc hình Phượng Hoàng.
Tần Thiên lần đầu tiên nhìn thấy nó, con ngươi của hắn co rút mạnh, bất giác đưa tay sờ vào miếng ngọc bội hình rồng mà mình đang đeo trên cổ. Hắn lập tức tháo nó ra, rồi cầm lấy miếng ngọc bội của Triệu Chỉ Nhược. Hai mảnh ngọc bội ghép lại vừa khít, tạo thành một hình tròn hoàn chỉnh, các đường vân hoàn toàn trùng khớp, nhất Long nhất Phượng vượt cửu thiên.
- Cô thật sự là Triệu Chỉ Nhược ư? Tần Thiên vẫn hoài nghi hỏi. Miếng ngọc bội của Tần Thiên là do ông nội hắn tặng từ khi còn bé. Ông cũng từng nói với hắn rằng còn có một miếng ngọc bội hình Phượng nữa, hai mảnh hợp lại mới đầy đủ, hơn nữa còn có một tác dụng rất lớn. Tần Thiên thì không hề hay biết, ông nội hắn cũng chưa từng nói rõ.
- Em lừa anh để làm gì chứ. Lão công tốt của em, sao anh lại có thể hoài nghi người ta như vậy? Người ta thật sự rất đau lòng đó.
Triệu Chỉ Nhược ra vẻ đáng thương nhìn Tần Thiên nói. Đôi gò bồng đảo căng tròn trước ngực nàng cọ xát vào tay hắn, trêu ghẹo Tần Thiên, nhưng hắn lại không có tâm tư bận tâm đến, mà đang chìm vào suy tư. Rốt cuộc Triệu Chỉ Nhược có mục đích gì? Hắn tuyệt đối không tin trên đời này lại có chuyện tốt như vậy xảy ra, tự nhiên không dưng lại có một mỹ nữ tìm đến. Ngay cả khi nhân phẩm của hắn có bạo phát đi chăng nữa cũng không thể nào được như thế. Quá sức vô lý rồi!
- Hiện tại cô muốn gì? Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói, đồng thời đưa trả miếng ngọc bội cho nàng. Triệu Chỉ Nhược nhận lấy, trong tay nàng lại phát sáng, rồi miếng ngọc bội biến mất ngay lập tức.
- Hắc hắc, anh nói xem. Người ta là vị hôn thê của anh, tìm anh rõ ràng là để kết hôn rồi. Chẳng lẽ anh không muốn kết hôn với người ta sao? Hai mắt Triệu Chỉ Nhược lấp lánh nhìn Tần Thiên nói.
- Không muốn.
Tần Thiên nói thẳng.
- Tại sao? Chẳng lẽ người ta không đủ xinh đẹp sao? Triệu Chỉ Nhược đau lòng nói.
- Không phải vậy, là bởi vì anh đã có nữ nhân rồi. Tần Thiên thản nhiên nhìn nàng nói. Sau đó hắn kéo tay Hàn Thi Vũ về phía mình, khiến nàng giật mình kêu khẽ một tiếng, đồng thời trong lòng nàng chuyển từ cảm giác mất mát sang kích động. Trong lòng nàng lúc này đang trào dâng niềm vui sướng khôn tả.
- Cô ấy là nữ nhân của anh, cô ấy xinh đẹp không kém gì em đâu. Tần Thiên thản nhiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói.
- Nàng ta? Anh chọn nàng ta sao? Triệu Chỉ Nhược nghi hoặc nhìn Tần Thiên hỏi. Nhưng sau đó nàng lại liếc sang Hàn Thi Vũ, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng kỳ dị, khiến Hàn Thi Vũ sợ hãi vội vàng cúi đầu xuống, không dám nhìn Triệu Chỉ Nhược.
- Có gì là không thể sao? Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói, nhân cơ hội rút tay ra khỏi nàng, rồi dùng hai tay ôm lấy Hàn Thi Vũ, khiến cô trấn động.
- Hắc hắc, tay chân cũng nhanh thật đấy nhỉ. Triệu Chỉ Nhược nhìn Hàn Thi Vũ nói. Nhưng sau đó nàng lại nhìn Tần Thiên nói:
- Anh có cô ấy, em không bận tâm. Em sẽ làm bạn gái bé nhỏ của anh.
Chết tiệt! Mẹ nó, chẳng lẽ mình có hào quang vô địch sao? Việc như vậy còn có thể nói rõ ràng, lại còn có chuyện tốt như thế này xảy ra nữa sao? Tần Thiên giật mình nhìn Triệu Chỉ Nhược, thầm nghĩ, cô gái này rốt cuộc đang có ý đồ gì với mình?
- Nhưng mà anh không cần, em đi đi. Tần Thiên lạnh lùng từ chối khiến Triệu Chỉ Nhược bất ngờ ngẩn người. Trong mắt nàng hiện lên vẻ chấn kinh, nhưng ngay sau đó đã khôi phục lại vẻ bình thường.
- Ô ô… Anh phụ lòng người ta, lại nỡ đối xử với người ta như vậy, người ta thật đau lòng. A, ô ô ô, người ta không thèm để ý đến anh nữa… Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên khóc lóc nói, sau đó chạy ra ngoài. Nàng chạy đến cửa nhưng Tần Thiên cũng không đuổi theo. Rốt cuộc không biết cô nàng này đang giở trò gì? Cẩn thận vẫn hơn.
- Tần Thiên, cô ấy thật sự là vị hôn thê của anh ư? Anh sẽ không cưới cô ấy đâu nhỉ? Hàn Thi Vũ lo lắng hỏi.
- Hắc hắc, em ghen tị sao? Tần Thiên không trả lời mà nâng cằm Hàn Thi Vũ đang lo lắng hỏi.
- Em… em không có, chỉ là tiện miệng… tiện miệng hỏi một chút thôi. Anh không muốn thì cứ trả lời một tiếng là được rồi. Hàn Thi Vũ lúng túng nói, vội vàng quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn Tần Thiên.
- Yên tâm, anh sẽ không nỡ bỏ một đại mỹ nữ như em đâu. Tần Thiên một tay nhẹ nhàng quay mặt nàng lại, đặt một nụ hôn lên đôi môi anh đào của nàng, khiến khuôn mặt Hàn Thi Vũ đỏ bừng vì ngượng ngùng, nhưng ánh mắt lại rất vui vẻ.
- Tốt lắm, chúng ta nên làm việc chính rồi. Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói, ngay sau đó buông nàng ra, đi tới chỗ nam tử đeo kính đen. Người này vẫn đứng yên đó không dám nhúc nhích, sắc mặt đã bị dọa đến mức tái nhợt. Không ai biết rõ hơn hắn sự lợi hại của Triệu Chỉ Nhược. Hắn vừa chứng kiến toàn bộ tiểu đệ của mình bị một nữ nhân hạ gục mà không tốn đến mười giây, bản thân hắn cũng bị nàng điểm huyệt, không thể nào cử động được.
- Mày cũng đã thấy, dám động thủ với tao thì sẽ không có kết quả tốt đâu. Mày muốn sống hay chết? Chọn một trong hai, ba giây cho mày suy nghĩ. Tần Thiên lạnh lùng nhìn hắn nói. Trong giọng nói của hắn hiện lên sự chân thực, đáng tin cậy và đầy tàn khốc.
- Muốn sống! Nam tử kính đen lập tức trả lời.
- Rất tốt, tao hiện tại cho mày một cơ hội sống. Nếu mày đủ tự tin thì hãy theo tao lăn lộn. Thế nào? Tần Thiên nhìn nam tử kính đen nói.
- Theo mày lăn lộn? Nam tử kính đen giật mình nhìn Tần Thiên hỏi lại, không hiểu Tần Thiên có ý gì. Chẳng lẽ Tần Thiên đã lợi hại thế này còn cần tiểu đệ sao?
- Làm sao? Mày không muốn à? Tần Thiên nhìn nam tử nói.
- A! Không, tôi nguyện ý, tôi nguyện ý. Chẳng qua tôi có chút thắc mắc, anh lợi hại như vậy còn cần loại tiểu nhân vật như tôi làm gì? Nam tử kính đen nhìn Tần Thiên khó hiểu hỏi.
- Muốn biết sao? Tần Thiên nhìn nam tử kính đen, thấy hắn gật đầu. Hắn móc điện thoại di động từ túi ra, bấm gọi một cuộc, sau đó lại nhét vào túi.
- Bọn mày gọi vào số điện thoại này, tìm một thằng tên là Phong Tử, bảo nó đưa người của mày đến tìm cậu ta, cậu ta sẽ an bài cho mày. Đến lúc đó sẽ biết!" Tần Thiên nhìn nam tử kính đen nói, sau đó liền xoay người định đưa Hàn Thi Vũ ra ngoài.
- Chờ chút. Nam tử kính đen vội vàng hô.
- Làm sao? Còn có gì chưa nói rõ sao? Tần Thiên hỏi.
- Không phải vậy, anh nói có thể thả tôi đi. Nhưng hiện tại tôi không tài nào nhúc nhích được. Nam tử kính đen gấp gáp nhìn Tần Thiên nói, giờ phút này hắn cảm thấy cơ thể mình đang vô cùng mệt mỏi.
- Chủ nhân, hắn bị điểm huyệt, anh chỉ cần dùng ngón tay ấn mạnh vào vị trí cách bả vai hắn năm tấc, hai cái là được. Lời của Ba Ba Ca lập tức vang lên trong đầu Tần Thiên. Hắn liền vươn tay làm theo lời Ba Ba Ca nói, điểm vào người nam tử kính đen khiến hắn hét thảm, ngã lăn trên mặt đất, đồng thời khôi phục được khả năng hành động.
- Đi thôi, chúng ta đi về thôi. Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói. Nhưng sau đó hắn trực tiếp kéo nàng ra ngoài, vừa ra đến nơi đã thấy một chiếc Mercedes Benz đậu ở đó.
- Ủa, đây không phải là xe của nhà em sao? Tại sao nó lại ở đây? Hàn Thi Vũ nghi ngờ hỏi nhưng lại bị Tần Thiên kéo đi.