Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 59: Năng Lực Tàng Hình
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– Tại sao, cô còn muốn gì nữa? Chẳng lẽ thấy bổn suất ca đây quá đẹp trai xuất sắc, bị khí chất bá đạo của tôi thu hút nên muốn quỳ phục dưới chân tôi sao? Nói cho cô biết, tôi là người rất thuần khiết, sẽ không làm bậy đâu. Dĩ nhiên, nếu cô mạnh mẽ 'đẩy ngã' tôi thì tôi cũng đành miễn cưỡng mà an ủi trái tim yếu đuối của cô vậy.
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát, cợt nhả nói, ánh mắt cố tình liếc nhìn bộ ngực của nàng, cố ý trêu chọc để trả mối thù ngày trước nàng đã gây ra cho hắn.
Quả nhiên, sắc mặt nữ cảnh sát lập tức thay đổi, lửa giận bốc cao ngút trời nhưng không hiểu sao nàng lại cố gắng kiềm nén, không bùng phát ra khiến Tần Thiên vô cùng bất ngờ.
– Thế nào, cô thật sự muốn 'đẩy ngã' tôi sao? Tôi sẽ ngại ngùng lắm đấy, nhưng mà ngực của cô quả thật rất lớn.
Tần Thiên cười cợt nói, ánh mắt như dao găm đâm thẳng vào bộ ngực nữ cảnh sát, tiếp tục trơ trẽn trêu ghẹo nàng.
– Đi chết đi! Tên lưu manh đáng chết dám trêu ghẹo lão nương, lão nương nhất định sẽ thiến ngươi!
Nữ cảnh sát giận dữ nói, thò tay ra sau lưng định lấy súng, ai ngờ phát hiện súng không có trên người mà đã để ở sở cảnh sát rồi.
– Sao vậy? Không phải định một súng bắn chết tôi sao? Sao không bắn đi?
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát trêu chọc nói. Nhìn vẻ mặt tủi thân của nàng, trong lòng hắn hả dạ vô cùng.
– Cậu… Hừ. Tôi không muốn làm lớn chuyện, tôi muốn thuê phòng, tôi muốn ở phòng bên trong.
Nữ cảnh sát nhìn Tần Thiên nói, không đôi co với hắn nữa. Bởi vì nàng phát hiện về độ trơ trẽn thì Tần Thiên tuyệt đối là số một thiên hạ, mình chắc chắn không phải đối thủ.
– Thuê phòng? Cô nói là cô muốn thuê ở nhà tôi sao?
Tần Thiên giật mình nhìn nữ cảnh sát hỏi.
– Sao vậy, không được sao? Chẳng lẽ bên trong không còn phòng nào ư?
Nữ cảnh sát hỏi.
– Có chứ, nhưng tôi không cho cô thuê.
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát nói với vẻ đắc ý, không ngờ nàng lại muốn thuê phòng của mình. Hắn có thể nhân cơ hội này mà giáng cho nàng một đòn.
– Cậu… Hừ. Cậu không đáng mặt đàn ông, lợi dụng việc công để trả thù cá nhân.
Nữ cảnh sát nhìn Tần Thiên tức giận nói, không ngờ hắn lại không cho nàng thuê phòng.
– Đừng hích tướng kiểu rẻ tiền đó, tôi không bị lừa đâu. Còn việc có phải đàn ông hay không thì chúng ta cứ lập tức vào WC, cởi quần kiểm chứng một chút là biết ngay thôi mà.
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát cười hèn hạ nói.
– Cậu… Cậu đúng là lưu manh, đồ trơ trẽn!
Sắc mặt nữ cảnh sát lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, lửa giận càng lúc càng lớn. Đây là lần đầu tiên nàng gặp phải kẻ trơ trẽn như Tần Thiên, khiến nàng sắp tức điên lên. Nàng rất muốn trói Tần Thiên lại đánh cho một trận rồi nghênh ngang bỏ đi. Nhưng vừa nghĩ đến nhiệm vụ của mình, nữ cảnh sát vẫn cố gắng nhịn xuống được. Đây là nhiệm vụ đầu tiên của nàng, tuyệt đối không thể vì Tần Thiên mà từ bỏ.
– Tôi chính là lưu manh, tôi chính là đồ trơ trẽn đó, không được sao? Cô làm gì được tôi nào, tôi không muốn cho cô thuê thì sẽ không thuê cho cô đấy, cô có thể làm gì nào?
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát đắc ý nói, nhìn dáng vẻ tức giận của nàng, hắn thật muốn ôm bụng cười phá lên một trận.
– Hừ. Tôi mặc kệ, dù sao tôi cũng muốn thuê chỗ này. Cậu không cho tôi thuê thì tôi sẽ đến ủy ban tiêu dùng tố cáo cậu, kiện cậu tội lừa gạt khách hàng!
Nữ cảnh sát nhìn Tần Thiên, đe dọa nói.
– Đi đi. Cô cứ làm thế đi, tôi chẳng sợ cô làm vậy đâu.
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát, thờ ơ như không có chuyện gì mà nói.
– Cậu…
Nữ cảnh sát tức giận không nói nên lời, trực tiếp cầm lấy vali hành lý của mình đi vào trong. Tần Thiên thấy vậy lập tức vươn tay ra định ngăn lại. Kết quả, tay hắn trực tiếp đặt lên hai khối thịt mềm nhũn, vừa nhìn lại thì thấy hai tay hắn rõ ràng đang đặt trên bộ ngực của nữ cảnh sát. Trong khoảnh khắc, cả hai người đều khựng lại.
Tần Thiên cảm giác trong tay mềm mại, không kìm được ngón trỏ khẽ cào nhẹ một chút, lập tức một cảm giác không thể nắm trọn truyền đến từ lòng bàn tay, cảm giác vô cùng mềm mại, thoải mái và có độ đàn hồi cao. So với Triệu Nhã Chi cùng Lâm Hiểu Di còn đàn hồi hơn.
– A! Tên lưu manh, tôi muốn giết cậu!
Nữ cảnh sát lập tức nổi giận nói, mặt đỏ bừng, không nhịn được nữa, trực tiếp đẩy tay Tần Thiên ra rồi giáng một quyền mạnh vào mặt hắn. Tần Thiên vẫn còn đang cảm nhận sự mềm mại trên bộ ngực của nữ cảnh sát nên không kịp phản ứng, bị cú đấm này đánh trúng. Lập tức mũi hắn đau nhói, một dòng máu tươi trào ra. Ngay lúc này, Tần Thiên bị cơn đau làm cho tỉnh táo, thấy nữ cảnh sát một lần nữa đá thẳng vào 'tiểu huynh đệ' của mình thì vội vàng né tránh.
Nhưng nữ cảnh sát không buông tha cho Tần Thiên, một lần nữa xông tới. Lửa giận bốc cao ngút trời, nàng như Quan Nhị ca trên chiến trường, nhanh chóng vọt về phía Tần Thiên. Cú đấm lần này nhắm vào Tần Thiên thì bị hắn tóm gọn. Lập tức, một tay khác của nàng lại đánh tới, kết quả vẫn bị Tần Thiên bắt được. Nàng muốn giãy giụa thoát ra nhưng lại bị Tần Thiên nắm chặt đến mức không thể nhúc nhích.
– Ừm... Tôi cũng không phải cố ý... Cô cũng biết mà. Cô xông vào một cách thô bạo, tôi đương nhiên phải ngăn lại thôi. Cô nói xem có đúng không? Cùng lắm thì tôi cho cô thuê phòng là được.
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát, nói một cách lúng túng, không ngờ lại ra nông nỗi này. Nhưng mà cảm giác quả thực không tồi, thật muốn sờ thêm mấy lần nữa.
– Hừ. Tên lưu manh, cậu đừng mơ tưởng, tôi sẽ bắt cậu về ngồi tù, kiện cậu tội hiếp dâm không thành!
Nữ cảnh sát nổi giận nhìn Tần Thiên nói, sau đó nhấc chân mạnh mẽ đá vào 'tiểu huynh đệ' của Tần Thiên. Tần Thiên vội vàng kẹp chân lại, giữ chặt chân nữ cảnh sát.
– Cô dừng tay lại đi, cùng lắm thì tôi miễn cho cô một tháng tiền điện nước được không?
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát, nói với vẻ bực bội. Hắn cũng không sợ bị bắt về, bởi vì hắn là người của Long Tổ nên không bị luật pháp hiện hành ràng buộc. Nhưng chủ yếu là hắn sợ lúc mình bị bắt vào thì đến lúc đó Tiêu Du biết được sẽ dạy dỗ hắn một trận.
– Không được! Trừ khi cậu miễn cho tôi một tháng tiền nhà cùng ba tháng tiền điện nước, nếu không tôi sẽ bắt cậu vào tù!
Nữ cảnh sát nhìn Tần Thiên, đe dọa nói.
– Được được, không sao cả, cô không được đánh nữa nhé, tôi buông tay trước đây.
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát nói, nói rồi liền buông tay ra, nữ cảnh sát cũng lập tức rụt về. Tần Thiên vừa thở phào không ngờ tay của nữ cảnh sát đột nhiên tung một cú đấm vào bụng hắn. Tần Thiên không tránh kịp, bị đánh trúng, trong khoảnh khắc bụng hắn truyền đến cơn đau nhói.
– A... Cô không giữ lời hứa!
Tần Thiên ôm bụng kêu thảm.
– Hừ. Là cậu nói, lão nương chưa từng đồng ý!
Nữ cảnh sát nhìn Tần Thiên đắc ý nói, vỗ tay rồi đi ra ngoài mang hành lý vào.
– Tôi ở gian bên kia.
Nữ cảnh sát nhìn Tần Thiên, hung hăng nói lớn.
– Có hai gian phòng trống, cho cô chọn trước.
Tần Thiên ôm bụng đau đớn nói với nữ cảnh sát. Nàng nhìn dáng vẻ đau khổ của Tần Thiên từ phía sau, vô cùng đắc ý. Nhưng vừa nghĩ đến bộ ngực lớn của mình lại bị Tần Thiên sờ mó, mặt nàng cũng đỏ bừng lên, trong lòng vô cùng khó chịu.
– Chết tiệt, con mẹ này ra tay thật quá độc ác! Lão tử nhất định phải tìm cơ hội trả thù mới được, phải chinh phục nàng dưới thân mới hả hê mối hận này!
Tần Thiên hèn hạ bỉ ổi nói.
– Chủ nhân, anh đã thành công khiến nữ nhân thứ hai khuất phục, đạt được năm mươi vi tích phân. Hiện tại vi tích phân của anh đủ để mở ra một dị năng khác, có muốn mở không?
Lúc này, giọng nói của Ba Ba Ca vang lên trong đầu Tần Thiên. Tần Thiên vừa nghe thấy lập tức tinh thần phấn chấn.
– Ngươi không nói thì ta suýt nữa đã quên mất rồi, lần này sao vi tích phân lại ít như vậy, đây cũng là người đẹp tuyệt sắc mà?
Tần Thiên nói.
– Chủ nhân, anh khiến nàng khuất phục nhưng nàng không phải là trinh nữ nên vi tích phân không cao.
Ba Ba Ca nói.
– Ồ, ra là như vậy. Đúng rồi, lần này là dị năng gì vậy?
Tần Thiên hỏi.
– Dị năng lần này được mở ra là dị năng tàng hình. Dựa theo thực lực hiện tại của anh, có thể duy trì trạng thái tàng hình trong ba mươi giây.
Ba Ba Ca nói.
– Mẹ kiếp, thế này khác gì lừa cha mày! Cái này chẳng khác gì không có.
Tần Thiên không nhịn được kêu toáng lên.
– Chủ nhân, đó là bởi vì năng lượng dị năng thứ nhất của anh không đủ mạnh mẽ, còn chưa phát triển đến mức tối đa, không đủ năng lượng để duy trì tàng hình nên không thể kéo dài thời gian tàng hình.
Ba Ba Ca nói.
– À, thì ra là như vậy. Ba Ba Ca, ngươi mau mở dị năng tàng hình cho ta!
Tần Thiên nói đầy hưng phấn, có dị năng tàng hình là có thể đi rình xem nữ sinh tắm rồi, vừa nghĩ đến đã thấy vô cùng thoải mái.
– Tốt, chủ nhân xin chuẩn bị một chút, Ba Ba Ca sẽ bắt đầu ngay đây.
Ba Ba Ca nói, nhưng ngay sau đó nó từ chiếc nhẫn trên tay Tần Thiên hiện ra, rồi một luồng ánh sáng từ trên người Ba Ba Ca bắn vào người Tần Thiên.
– A!
Tần Thiên không nhịn được hét lên một tiếng, bởi vì toàn thân hắn đột nhiên đau nhói như bị kim châm, ngay sau đó cơ thể Tần Thiên bắt đầu phình to ra, phát ra ánh sáng trong suốt. Tần Thiên nghiến chặt răng vì hắn cảm giác bên trong cơ thể đột nhiên có cảm giác nổ tung, đau đớn tột cùng. Cơ thể hắn trực tiếp từ 1m8 phình to đến hơn hai mét, cả người thật giống như một Người Khổng Lồ vậy.
Cứ như vậy kéo dài chừng mười phút, Tần Thiên bắt đầu dần dần co lại, từ từ khôi phục. Nhưng lúc này, toàn thân hắn đen sì, trông cực kỳ ghê tởm.
– Hô. Ba Ba Ca, xong chưa?
Tần Thiên thở phào nhẹ nhõm, nhìn Ba Ba Ca hỏi.
– Xong rồi thưa chủ nhân, anh hiện tại có thể thử một lần. Hôm nay năng lượng tiêu hao quá nhiều, Ba Ba Ca sẽ rơi vào trạng thái hôn mê. Chủ nhân có bất cứ vấn đề gì xin chờ mười hai tiếng sau tôi mới tỉnh lại.
Ba Ba Ca nói xong hóa thành một luồng sáng trắng bay về trong chiếc nhẫn.
– Chậc chậc, tàng hình à, ta muốn xem trông như thế nào?
Tần Thiên thầm vui mừng nói, nhưng ngay sau đó lập tức tập trung vào dị năng tàng hình. Bắt đầu từ nửa người dưới rồi đến nửa người trên bắt đầu mờ đi. Chỉ trong chốc lát, cả người Tần Thiên liền biến mất trong phòng.
– Chết tiệt, thật sự là tàng hình!
Tần Thiên nói trong vui sướng, cầm gương lên nhìn một chút, hắn phát hiện thực sự không thấy mình đâu. Lập tức, Tần Thiên liền mở cửa đi ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa thì thấy nữ cảnh sát từ trong phòng đi ra, Tần Thiên lập tức đi tới trước mặt nàng, kết quả là nữ cảnh sát không hề nhìn thấy hắn, đi thẳng qua.
Tần Thiên ở trước mặt nữ cảnh sát khoa tay múa chân mấy cái, nữ cảnh sát vẫn không có phản ứng gì, chỉ là nhíu mày, bịt mũi lại, lẩm bẩm nói:
– Chẳng lẽ tên lưu manh kia đi nhà vệ sinh không xả nước sao? Sao lại có mùi thối như vậy?
Lời này vừa nói ra, Tần Thiên suýt nữa ngã quỵ. Cô mới là người không xả nước trong nhà vệ sinh chứ! Nhưng hiện tại mùi trên người hắn quả thực rất thối, cảm giác được tàng hình sắp hết tác dụng nên Tần Thiên vội vàng quay lại phòng. Dị năng tàng hình lập tức biến mất, Tần Thiên cảm giác vô cùng mệt mỏi, năng lượng trong cơ thể gần như cạn kiệt.
Nghỉ ngơi một lát, Tần Thiên liền đi ra ngoài tắm rửa sạch sẽ. Lúc này Sở Tương Tương vẫn chưa về, nàng dù sao cũng là người mình cần bảo vệ, cũng đừng để xảy ra chuyện gì. Nghĩ vậy, Tần Thiên lập tức gọi điện thoại cho Sở Tương Tương, biết nàng đã trở lại trường học, liền lập tức đi qua đó.