Chương 2: Thỏa mãn cậu

Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Du Dã tiến lên nửa bước, Từ Hành Thanh vô thức lùi lại, không hiểu y định làm gì.
Một cánh tay của Du Dã vòng ra sau lưng Từ Hành Thanh nhưng không chạm vào, tay còn lại chỉ về phía hành lang phía trước, tạo thành một tư thế như đang che chắn: “Cậu tự đi được chứ?”
“Ừm…”
Từ Hành Thanh không tự nhiên mà chậm chạp lết về phòng mình, Du Dã cứ thế đi theo sau hắn.
Rõ ràng giữa họ không hề có sự tiếp xúc, nhưng Từ Hành Thanh luôn cảm thấy sau lưng mình có một luồng nhiệt nóng bỏng.
Từ Hành Thanh nằm lại trên giường, Du Dã vẫn chưa đi ngay mà ngồi xuống bên cạnh: “Có chuyện gì cậu cứ nói với tôi, dù sao thì…”
Dù sao thì… hắn cũng chẳng còn người bạn nào khác để dốc bầu tâm sự.
Du Dã ngập ngừng, nhưng Từ Hành Thanh đã tự động thầm nghĩ nốt vế sau đó trong đầu.
“Bản nhạc piano đó có ý nghĩa gì?”
“Ý nghĩa?” Du Dã ngẩn người ra một chút.
“Thì là… nó được sáng tác trong hoàn cảnh nào? Diễn tả cảm xúc gì, viết cho ai kiểu như vậy…”
“Cậu có thích không?” Du Dã không trả lời mà hỏi ngược lại.
Dĩ nhiên là hắn không thích. Từ Hành Thanh cũng không muốn nói dối, nên hắn im lặng.
Du Dã cười rồi thở dài một tiếng: “Lần sau lại gặp tình trạng này thì phải làm sao đây? Hay là bớt chút thời gian đến bệnh viện khám xem?”
Từ Hành Thanh ghét bệnh viện, nên đáp: “Không cần đâu.”
“Vậy thì… ngủ ngon nhé?”
“Ừm.”
Du Dã đóng cửa rời đi.
Từ Hành Thanh lấy con dao ra, đặt cạnh chiếc đĩa trên tủ đầu giường.
Mọi chuyện tối nay tựa như một khúc nhạc dạo không mấy quan trọng, cuộc sống của họ vẫn tiếp diễn như trước đây.
Điểm khác biệt duy nhất chính là Du Dã thường xuyên nhìn hắn. Hắn vì để tìm cơ hội ra tay cũng thường xuyên quan sát Du Dã, ánh mắt hai người cứ thế chạm nhau liên tục.
Từ Hành Thanh cảm thấy ngượng ngùng, lập tức quay đi chỗ khác, còn Du Dã lại dày mặt cứ nhìn chằm chằm vào hắn.
Nếu ban ngày không đi lấy cảm hứng ở sau núi hay trồng cây, Du Dã thường thức rất khuya vào buổi tối. Nhưng Từ Hành Thanh thì không chịu nổi, công việc ban ngày của hắn cần sự tập trung cao độ, nếu không rất dễ sai một li đi một dặm.
Vì thế mà hắn cứ liên tục lỡ mất cơ hội.
Nhưng cuối cùng, hắn cũng đợi được kỳ nghỉ dài!
Lần này hắn không tin mình sẽ không thể đợi được lúc Du Dã ngủ say. Từ Hành Thanh lau con dao gọt hoa quả với vẻ đầy quyết tâm.
Đợi đến nửa đêm canh ba, hắn nhẹ nhàng bước vào phòng Du Dã.
Chiếc chăn bông phồng lên một góc, Du Dã đang nằm nghiêng, tiếng thở đều đặn và ổn định.
Từ Hành Thanh đứng bên giường Du Dã.
Nên ra tay thế nào đây? Cắt cổ trực tiếp luôn sao?
Hình như hắn… còn chưa từng chạm vào dao phay bao giờ, thì làm sao biết cách giết người?
Ngay khi hắn còn đang do dự, từ trong chăn đột nhiên vươn ra một bàn tay, kéo mạnh Từ Hành Thanh lên giường, ôm chặt vào lòng.
“Không sao rồi… không sao đâu, ổn rồi…”
Giọng của Du Dã rất khẽ, gần như chỉ là một luồng khí nóng phả vào tai Từ Hành Thanh, vừa nóng vừa rát.
Nhưng hắn không biết rốt cuộc Du Dã đã tỉnh hay chưa, không dám manh động.
“Không sao rồi, có tôi ở đây.” Du Dã ôm lấy Từ Hành Thanh, nhắm mắt lẩm bẩm dỗ dành như dỗ trẻ con, khẽ chạm môi vào gò má Từ Hành Thanh.
Toàn thân Từ Hành Thanh hoàn toàn cứng đờ.
Du Dã đang nằm mơ sao? Mơ thấy ai vậy?
Âm điệu và ngữ khí này thực sự quá giống với những lời an ủi mà Du Dã đã nói khi ôm hắn vào cái ngày hắn bị rối loạn nhịp thở.
“Không sao rồi, ngủ đi, ngủ đi…”
Bàn tay người đàn ông xoa xoa đầu Từ Hành Thanh, hừ hừ vài tiếng.
Từ Hành Thanh vốn định đợi Du Dã ngủ say rồi rời đi, nhưng không biết từ bao giờ, chính hắn cũng thiếp đi mất.
Đêm tối lúc này dường như dài vô tận, Du Dã mở mắt, đăm đăm nhìn người đang nằm trong lòng, thở dài một tiếng, mang theo nỗi u sầu vô hạn khẽ hỏi một câu hỏi không có lời giải đáp: “Tôi phải dùng thứ gì mới có thể giữ em lại đây, Hành Thanh à?”
Tôi đã dốc hết sức để không để tâm đến em, không yêu em, không giải thích, vậy mà em vẫn cứ muốn tiến về phía cái kết cục đã định đó sao?
Đã như vậy, tại sao tôi phải khổ sở đè nén bản tâm của mình chứ? Chẳng phải em đến với thế giới của tôi là để tôi được sống một cách tùy ý hay sao.
Ngón tay khẽ vuốt ve đôi môi Từ Hành Thanh, Du Dã ôm chặt lấy hắn, chạm được vào con dao mà hắn cất giấu. Nét u sầu trên gương mặt trong chớp mắt tan biến, chỉ còn lại vực sâu thăm thẳm không thể đo lường.
Dưới ánh sáng ban mai, Từ Hành Thanh tỉnh dậy, hắn ngồi dậy nhìn quanh bốn phía, sợ hãi đến mức toát mồ hôi lạnh.
Hắn thế mà lại ngủ quên như vậy sao? Ngủ cùng một giường với Du Dã?! Từ Hành Thanh trợn tròn mắt thẫn thờ.
“Tỉnh rồi thì rửa mặt rồi ăn cơm đi.” Du Dã đẩy cửa bước vào. Từ Hành Thanh lập tức cúi đầu, che giấu biểu cảm của mình. Hắn muốn giải thích, muốn hỏi điều gì đó, nhưng há miệng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Hỏi cái gì? Hỏi tại sao lại ngủ ở đây? Là tự mình đi sang mà. Hỏi tại sao Du Dã lại để hắn ngủ cùng? Có lẽ chính Du Dã khi tỉnh dậy đã thấy thế rồi thì biết làm sao được?
Dù sao cũng là tự hắn nửa đêm lén lút lẻn sang phòng Du Dã.
“Ừm.”
Cuối cùng, Từ Hành Thanh chỉ có thể không nói gì, trở về phòng mình rửa mặt.
Hắn sờ soạng khắp người, rồi phát hiện ra một chuyện kinh hoàng.
Con dao cất giấu đã không còn nữa.
Là rơi ở đâu sao? Hay là bị Du Dã phát hiện rồi?
Y sẽ nghĩ thế nào, liệu có nghĩ theo hướng hắn muốn giết y không?
Nếu y hỏi đến, hắn phải giải thích ra sao?
Có người tử tế nào đi ngủ lại mang theo một con dao chứ.
Vô số câu hỏi tựa như những xúc tu quấn chặt lấy Từ Hành Thanh. Trong sự hoảng hốt, hắn xuống lầu ăn sáng. Ngồi đối diện với Du Dã, trái tim hắn đập liên hồi vì căng thẳng và thấp thỏm.
Một mặt hắn hy vọng Du Dã hỏi, để khép lại chuyện này; mặt khác hắn lại không muốn Du Dã hỏi, cứ coi như không biết chuyện gì.
Thật mâu thuẫn làm sao.
Khi Từ Hành Thanh ăn xong miếng điểm tâm cuối cùng, Du Dã rốt cuộc cũng mở lời.
“Hành Thanh à…”
Y thế mà lại gọi hắn như vậy, thật là… dịu dàng. Từ Hành Thanh nghi ngờ mình bị ảo giác.
“Mang theo dao trên người đi ngủ rất nguy hiểm.” Du Dã nhìn thẳng vào Từ Hành Thanh, vẫn giữ nụ cười ôn hòa, giống như đang quan tâm đến hắn.
“Ừm…” Từ Hành Thanh vẫn đáp lại bằng một từ đơn như mọi khi.
Nhưng dù chỉ là một chữ, hắn vẫn có thể cảm nhận được giọng nói của mình đang run rẩy, thậm chí sự run rẩy nơi dây thanh quản còn kéo theo cả cơ thể hắn, khiến toàn thân hắn run bần bật.
Đừng run nữa, bình tĩnh lại đi! Bình tĩnh!
Từ Hành Thanh vô thức cắn chặt môi dưới, lặp đi lặp lại trong lòng. Hắn muốn đứng dậy rời khỏi đây, trở về phòng mình, nhưng lại cảm thấy không còn chút sức lực nào.
Phải làm sao đây? Nên làm gì bây giờ? Sự hoảng loạn biến thành một bàn tay, bóp nghẹt trái tim yếu ớt của hắn.
“Lại bị rối loạn nhịp thở sao?”
Du Dã bước tới, ngón tay nâng cằm Từ Hành Thanh, ngón cái cạy mở đôi môi đang cắn chặt của hắn, cứ thế rủ mắt nhìn hắn.
“Cậu đang sợ hãi sao?” Du Dã cúi người xuống, thần sắc vẫn bình thản như mọi khi, “Sợ cái gì?”
“Tôi ở đây mà, không cần phải sợ gì cả.” Đầu gối người đàn ông tì lên mặt ghế, sát vào đùi Từ Hành Thanh, rồi ôm lấy hắn.
Nhưng người tôi sợ chính là anh mà…
Từ Hành Thanh không thể phát ra một tia âm thanh nào, giống như con mồi bị dã thú ngoạm lấy cổ.
Du Dã cứ thế ôm hắn, cho đến khi hắn dần quen, không còn run rẩy nữa mới buông ra.
Chuyện này coi như qua rồi phải không? Y sẽ không hỏi về con dao nữa chứ? Dao không được thì vẫn có thể hạ thuốc mà.
Từ Hành Thanh tự trấn an mình trong nỗi sợ hãi vẫn còn đeo bám.
“Có chuyện gì cậu cũng có thể nói với tôi mà.” Du Dã chạm tay lên mặt Từ Hành Thanh, mỉm cười, “Cậu chẳng bao giờ nói với tôi, làm sao tôi biết được rốt cuộc cậu đang nghĩ gì chứ?”
“Nếu cậu nói với tôi, có lẽ tôi thực sự sẽ thỏa mãn cậu đấy.”
Con dao kia đột nhiên xuất hiện trên tay Du Dã.
Từ Hành Thanh cảm thấy toàn bộ máu trong người mình như đông cứng lại.
Thỏa mãn hắn? Y biết hắn muốn làm gì sao?