Chương 4: Tôi không cần

Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đồ lừa đảo!
Rõ ràng đã nói sẵn lòng cùng hắn chết, vậy mà cuối cùng vẫn sợ hãi, không phải sao!
Từ Hành Thanh nhìn chằm chằm vào nơi lẽ ra phải có mấy viên “kẹo” đáng cười kia, nỗi uất ức chảy thẳng vào huyết quản, gần như choán lấy toàn bộ con người hắn.
“Hành Thanh à,” giọng người đàn ông vang lên từ phía xa, đang gọi tên hắn.
Từ Hành Thanh chau mày chạy xuống lầu, lao về phía âm thanh phát ra. Sự uất ức và phẫn nộ bùng phát ngay khoảnh khắc nhìn thấy Du Dã, biến thành hành động cụ thể.
Chiếc ly thủy tinh trên tay Du Dã rơi xuống đất, mắt Từ Hành Thanh đỏ hoe, siết chặt lấy cổ Du Dã.
Đồ lừa đảo! Đi chết đi!
“Nếu muốn tôi chết, thì hãy chọn một cách nhẹ nhàng và từ từ hơn một chút, kiểu như có thể rút cạn máu trong người tôi rồi bảo quản thật tốt ấy. Như vậy cậu mới có thể sống thêm được nhiều ngày.”
Không hề phản kháng, bàn tay Du Dã đặt lên tay Từ Hành Thanh, kéo tay hắn siết mạnh thêm chút nữa.
Gương mặt người đàn ông bắt đầu đỏ lên vì thiếu oxy.
“Thuốc của tôi đâu?” Từ Hành Thanh lấy lại lý trí, nghiến răng hỏi.
“Ở đây.” Du Dã lấy ra viên thuốc, Từ Hành Thanh lúc này mới buông tay, giật lấy viên thuốc rồi cho vào miệng nhai ngấu nghiến.
“Phải uống nước chứ.” Du Dã cầm một chiếc ly khác rót nước, cho vào một ít mật ong, khuấy đều rồi đưa đến bên môi Từ Hành Thanh.
“Không…”
Ngón tay Du Dã luồn vào trong khoang miệng Từ Hành Thanh, ngay trước khi hắn kịp nổi giận thì đã rút ra.
“Không đắng sao?”
Y liếm ngón tay mình rồi hỏi, vị đắng nhàn nhạt vẫn còn vương trên đầu ngón tay y.
Kinh tởm!
Thế mà lại liếm nước bọt của hắn!
Đồ thần kinh! Đồ thần kinh!!
Từ Hành Thanh hằm hằm quay người bỏ đi.
“Phải uống sau khi ăn sáng mới đúng.” Du Dã theo sau, kéo ghế cho Từ Hành Thanh, “Sau này tôi đều sẽ canh chừng cậu uống thuốc.”
Để tránh việc em ra đi mà không một lời từ biệt.
“Tôi mà chết thì không còn ai kiếm tiền cho anh nữa, đúng chứ?” Từ Hành Thanh lạnh lùng hỏi vặn lại.
“Đúng vậy.” Du Dã nhìn Từ Hành Thanh, tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn, “Vậy nên, hoặc là đưa tôi đi cùng, hoặc là đừng rời đi.”
“Cầu xin cậu đấy.”
Từ Hành Thanh cắn một miếng lớn thức ăn sáng.
Du Dã rốt cuộc là bị cái bệnh gì vậy!
“Vậy tôi không đi làm nữa, chúng ta cùng chết đói đi.”
“Được thôi.” Du Dã mỉm cười trả lời.
A a a a
Một mặt Từ Hành Thanh cảm thấy có chút vui vì nụ cười của Du Dã, mặt khác lại cảm thấy nhạt nhẽo vô vị vì thái độ dửng dưng của y.
Công việc của Từ Hành Thanh không phải nói bỏ là bỏ được, hắn không thể không đi làm.
Cũng không biết Du Dã biết hắn chỉ nói cho sướng miệng, hay là thực lòng cam tâm tình nguyện.
Hắn vẫn đi làm như mọi khi, điểm khác biệt duy nhất là có Du Dã tiễn hắn rời đi bằng ánh mắt.
Đã bảo là không đè nén nữa, sẽ lộ ra bản tính thật cơ mà?
Từ Hành Thanh khổ sở suy nghĩ.
“Cậu về rồi.”
Vừa về đến nhà, giọng nói của Du Dã vang lên sát bên làm hắn giật cả mình.
Du Dã chưa bao giờ ra đón hắn cả.
Y thậm chí còn khá thành thạo cúi người đặt một đôi dép lê mới ngay sát chân Từ Hành Thanh, rồi đón lấy chiếc áo khoác hắn vừa cởi ra và mang đi treo.
“Có đôi khác không?” Tôi không muốn đi đôi giống hệt anh.
“Không có.” Du Dã trả lời.
Đi thì đi.
Đến lúc bắt đầu ăn cơm, Du Dã lại chăm chú nhìn hắn, làm hắn chẳng dám nhai quá mạnh.
“Ngon không?”
“Tôi đã được ăn đồ ở nơi khác bao giờ đâu mà biết anh nấu có ngon hay không.”
“Hóa ra là vậy…” Du Dã cụp mi mắt, mà Từ Hành Thanh lại cảm nhận được một chút cô độc đầy bất lực.
“Nhưng tôi và cậu không thể cùng nhau ra ngoài. Đồ ăn giao tận nơi thì quả thực không mấy tốt cho sức khỏe.” Người đàn ông chìm vào phiền muộn, “Tôi lại không muốn cậu phải ăn cơm một mình.”
“Tại sao không thể cùng tôi ra ngoài?” Từ Hành Thanh cảm thấy rất lạ.
“Cậu cho tôi hôn một cái, tôi sẽ nói cho cậu biết.” Du Dã nhìn chằm chằm vào môi Từ Hành Thanh, hờ hững nói.
“Anh… Anh tự đi mà hôn gương ấy!”
“Sao cậu biết tôi từng nghĩ đến cậu mà hôn gương sao?” Du Dã nhướng mày.
Từ Hành Thanh mặt đỏ tai tía ăn xong bữa tối, ba chân bốn cẳng chạy mất.
Chuyện này không đúng. Trước đây Du Dã căn bản chẳng thèm để ý gì đến hắn! Chẳng lẽ đây chính là thứ mà y gọi là bản tính?!
Hắn nghĩ lung tung, dứt khoát mở ứng dụng tìm kiếm lên.
Kể từ khi dự định giết chết Du Dã, số lần hắn mở ứng dụng này cũng trở nên nhiều hơn.
Người sống chung đột nhiên trở nên rất kỳ lạ là tình huống gì?
Mối quan hệ nào vượt trên cả bạn bè, người thân, người yêu, kẻ thù?
Đối phương nói không thể cùng bạn ra ngoài, nhưng rõ ràng lại cảm thấy tiếc nuối, là tại sao?
Hai người trông rất giống nhau là vì nguyên nhân gì?
Có cách nào khiến ký ức mơ hồ trở nên rõ nét không?
Nhưng câu trả lời cho những câu hỏi này cũng muôn hình vạn trạng, khiến Từ Hành Thanh không thể xâu chuỗi lại được.
Hắn dứt khoát tự mình lập một chủ đề.
[Người dùng ẩn danh 153370371]
[Chủ đề cầu cứu: Một năm trước từng gặp tai nạn khiến ký ức trước đó rất mờ mịt, tỉnh dậy thì phát hiện một người trông rất giống mình, nói rằng chúng tôi sống cùng nhau và còn có bằng chứng.]
[Thường thì tôi phụ trách kiếm tiền, anh ta lo việc nhà và nấu nướng. Tôi và anh ta giao tiếp không nhiều, gần đây mâu thuẫn mới nhiều hơn. Anh ta hình như có bệnh tâm thần, dù giữ khoảng cách với tôi nhưng lại hay quấy rối tôi, nói những lời kiểu như sẵn lòng cùng tôi chết. Và anh ta thực sự không sợ chết.]
[Anh ta phủ nhận tình thân, tình bạn, tình yêu, nói rằng quan hệ của chúng tôi không thể định nghĩa bằng người nhà, bạn bè hay người yêu. Tôi không hiểu.]
[Chính vì có quá nhiều điều tôi không hiểu, mọi thứ đều mờ mịt như sương mù, nếu có cách nào giúp tôi khôi phục ký ức, hoặc có những phương pháp làm rõ ràng, xin hãy cho tôi biết, vô cùng cảm ơn!]
Từ Hành Thanh lặng lẽ chờ đợi.
Rất nhanh sau đó đã có người vào trả lời.
【Vãi, khoa xương chỉnh hình!?】
Khoa xương? Nhưng thứ hắn mơ hồ là ký ức, tại sao lại khuyên hắn đi khoa xương? Từ Hành Thanh nhíu mày.
【Sao nền tảng lại đề xuất cho mình cái này… Ôi chao, hiểu rồi, trong đầu đã tự biên soạn xong một truyện ngắn về người anh song sinh phúc hắc, điên cuồng, lừa dối, yêu đương cưỡng đoạt rồi.】
【Lầu trên ơi, đây là vấn đề ngoài đời thực mà, không phải tiểu thuyết, gặp chuyện này ở ngoài đời thì báo cảnh sát đi thôi.】
Báo cảnh sát? Nhưng dùng lý do gì để báo? Từ Hành Thanh hoang mang. Du Dã chính là “thuốc” của hắn, và y cũng không hề thực hiện hành vi phạm pháp nào với hắn.
Lấy tiền lương của hắn có tính không? Nhưng có vài gia đình vẫn là người vợ quản lý tài sản mà. Ừm, đây chỉ là một phép so sánh thôi, họ không phải mối quan hệ đó.
【Xung quanh chủ thớt không có ai khác kể lại chuyện đã xảy ra sao? Nếu bị cô lập không nơi nương tựa như thế, vẫn khuyên là nên hỏi thẳng anh ta trước đi.】
【Thực ra dù là tình cảm gì, nếu anh ta đối tốt với bạn thì bạn có thể cảm nhận được, chỉ là có lẽ vì mất ký ức nên bạn mới sợ hãi thôi, chúc 99.】
【99】
Từ Hành Thanh hiếm khi thức khuya như vậy.
Họ đều nói đó là lỗi của hắn, nói rằng Du Dã cũng rất vất vả, nói hắn nên mở lòng, nói họ là “vợ chồng già” rồi, chúc họ bên nhau dài lâu.
Đúng là nực cười.
“Ngủ không ngon sao?”
Nhìn Từ Hành Thanh vừa ăn sáng vừa ngáp ngắn ngáp dài, Du Dã đưa viên thuốc và viên kẹo qua.
Hôm qua nói muốn canh chừng hắn uống thuốc, hôm nay quả nhiên đã làm thật.
Nhưng viên thuốc và viên kẹo đều màu hồng, Từ Hành Thanh cứ ngỡ tất cả đều là thuốc, tiện tay lấy một viên, vị ngọt lập tức bùng nổ, coi các gai vị trên lưỡi làm sân khấu, răng làm khán giả, tha hồ ca hát trong khoang miệng.
Từ Hành Thanh liếm một cái, nhận ra không phải ảo giác của mình, liền đột ngột nhổ viên kẹo ra.
Hệt như vừa ăn phải thuốc độc gì đó, hồn siêu phách lạc.
“Tôi rõ ràng rất thích ăn đồ ngọt mà.” Du Dã nhìn viên kẹo lấp lánh bị hắn nhổ ra trong lòng bàn tay, khẽ nói.
“Không cần.” Từ Hành Thanh cầm lấy viên thuốc còn lại rồi nuốt xuống.
Trước