Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Thậm chí trong mơ tôi cũng muốn làm thái giám
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bộ phim còn lại là một bộ phim tình cảm đô thị, vai dự kiến là cấp trên của nam chính — một kẻ lợi dụng quan hệ để thăng tiến. Sau đó anh ta ăn cắp kế hoạch của nam chính nhưng bị vạch trần, danh tiếng tan tành, buộc phải từ chức quản lý. Về sau còn nhiều lần cố ý gây khó dễ cho nam chính, nhưng đều bị nam chính hóa giải. Cuối cùng, không chỉ cả công ty nhận ra bộ mặt thật của anh ta mà đến vợ cũng ly hôn luôn.” Chị Thôi nói.
Lại là một vai diễn không được lòng khán giả.
“Vai này đúng là kiểu nhân vật phản diện chuyên gây khó dễ cho nhân vật chính.”
“Chị biết mấy vai như vậy không giúp tăng độ nổi tiếng đâu, nhưng ít ra thì thời lượng xuất hiện cũng khá. Hơn nữa, bên nhà sản xuất thấy ngoại hình và khí chất của em rất hợp với…”
Lạc Tự mỉm cười hỏi lại: “Rất hợp làm một chàng rể ở phải không?”
“Ừ thì đúng là vậy. Nhưng ít ra mặc vest vào cũng làm nổi bật vẻ ngoài điển trai. Chỉ là đến lúc phim chiếu, anti-fan có thể sẽ lấy vai diễn này để công kích em.”
“Vai này cứ để đó đã. Chị Thôi à, em nghĩ tiêu chí chọn vai không nên chỉ dựa vào việc xuất hiện nhiều hay ít. Nếu vai diễn không có điểm nhấn, thì dù xuất hiện suốt ngày đêm, khán giả cũng không nhớ đến em đâu. Nhưng nếu là một vai có điểm nhấn, chỉ cần một câu thoại, thậm chí một cảnh nhỏ thôi, cũng đủ khiến khán giả nhớ mãi không quên.”
Thật ra trong lòng chị Thôi cũng nghĩ như vậy, nhưng vẫn luôn tưởng Lạc Tự sẽ ưu tiên sự xuất hiện.
Không ngờ hai người lại cùng suy nghĩ, cô ấy thấy yên tâm hơn hẳn.
“Vậy được, bộ thứ ba này chắc chắn em sẽ thích.”
“Nói em nghe xem nào.” Lạc Tự nhếch môi cười.
“Là một bộ phim cổ trang. Em sẽ vào vai thái giám bên cạnh vị vua lưu vong. Nhưng chỉ có vai diễn trong một tập, hiện tại chỉ có sáu câu thoại. Vai này cùng nhà vua trốn chạy. Lúc đầu mang theo một cỗ xe đầy châu báu, sau đó bị dân làng cướp sạch. Thái giám vì bảo vệ tiểu hoàng đế mà bị đánh trọng thương, cận kề cái chết. Cả hai không còn khả năng sống sót, đành ẩn náu trong một căn nhà tranh hoang phế. Mưa liên tục nhiều ngày rồi tạnh, tiểu hoàng đế nhìn thấy thái giám lớn lên cùng mình đã chết, vô cùng tuyệt vọng, bèn châm lửa đốt căn nhà tranh, ôm thi thể thái giám, hai người chủ tớ cùng nhau xuống suối vàng.”
Lạc Tự vuốt cằm: “Bộ phim này được đấy. Chị Thôi, chị nhất định phải giúp em nhận vai này.”
Ở kiếp trước, Lạc Tự từng xem bộ phim này, vẫn còn nhớ rõ cảnh đốt căn nhà tranh. Nói thật thì anh thấy ánh mắt tuyệt vọng của diễn viên đóng vai hoàng đế rất tốt, nhưng người đóng vai thái giám thì chưa đủ cảm xúc. Khi đó anh còn từng nghĩ xem nếu là mình thì sẽ diễn thế nào. Giờ cơ hội đã đến, đương nhiên không thể bỏ qua.
“Em thật sự muốn đóng vai thái giám à?”
Kiếp trước, Lạc Tự từng diễn quan thanh liêm, cũng từng diễn hoàng đế ngồi uy nghiêm trên ngai vàng, duy chỉ có vai thái giám là chưa từng thử qua.
Đời người chỉ sống một lần, cái gì cũng nên thử mới đáng chứ!
“Chị Thôi! Chị yên tâm! Em thậm chí nằm mơ cũng muốn được đóng vai thái giám một lần!”
Vừa dứt lời, Lạc Tự quay đầu lại, thấy Cố Tiêu Duy đang đứng cách đó không xa, tay cầm một hộp cơm, thong dong nhìn về phía anh.
“Được! Chị sẽ đi đàm phán bằng được vai này cho em!”
Cuộc gọi kết thúc, Lạc Tự nở một nụ cười với Cố Tiêu Duy rồi đi về phía chiếc xe ba bánh đang phát cơm hộp.
Ai ngờ Cố Tiêu Duy lại bước tới, giơ hộp cơm chặn Lạc Tự lại.
“Anh… thật sự nằm mơ cũng muốn đóng vai thái giám sao?”
Tai Lạc Tự ù đi một tiếng, sao câu nói vừa rồi lại bị cậu nghe thấy đúng lúc thế chứ?
“Chưa từng diễn nên muốn thử.” Lạc Tự nhận lấy hộp cơm từ tay cậu, nghĩ bụng chẳng lẽ Cố Tiêu Duy thấy mình đứng một mình dưới gốc cây, sợ không lấy được cơm nên đặc biệt mang đến cho mình?
“Anh đang vội vàng muốn vào đoàn phim mới à? Đạo diễn Lâm không thích diễn viên đóng nhiều phim cùng lúc đâu.” Cố Tiêu Duy nói.
Lạc Tự cười: “Cảnh quay của tôi sẽ hoàn thành vào sáng mai. Ăn xong bữa trưa này là cũng ngại nán lại rồi, phải về ngay thôi. Có muốn tranh vai cũng chẳng tranh nổi.”
“Sáng mai là kết thúc rồi…” Cố Tiêu Duy cụp mắt xuống, như thể đang lẩm bẩm một mình, lại như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
“Có chút tiếc nuối, trong phim này Nghiêm Dã không thể cứu được Bạch Dĩnh, cảnh diễn chung đầu tiên của tôi và anh cũng là cảnh kết thúc. Nhưng đường đời còn dài, chắc chắn sẽ có bộ phim khác để chúng ta tái ngộ.”
Lạc Tự mỉm cười với cậu, cầm hộp cơm lướt qua bên cạnh.
Anh đến phim trường này đã lâu nhưng vẫn chưa có cơ hội đi chơi thoải mái.
Ngày mai quay xong cảnh cuối, buổi chiều anh có thể tranh thủ đi dạo một lượt.
Anh cầm hộp cơm đi đến chỗ anh Long và những người khác, mọi người còn mua cả bia, vì chiều nay họ phải đóng vai quần chúng cho đoàn phim khác.
Tiểu Cầm bưng hộp cơm đến bên cạnh Cố Tiêu Duy: “Anh Cố, anh không ăn trưa là cơm nguội mất thôi.”
“Cô giữ hộ tôi, tôi có việc cần nói với đạo diễn Lâm.”
Cố Tiêu Duy bước nhanh đến một chiếc bàn vuông nhỏ, bên cạnh là mấy cái ghế thấp, Lâm Việt, Hoa Tinh Vân và tổ trưởng tổ quay phim vừa ăn vừa trò chuyện.
“Tiểu Cố đến rồi à? Ăn chưa? Chưa ăn thì ngồi xuống đây ăn luôn!” Lâm Việt kéo một cái ghế nhỏ sang bên cạnh mình, ra hiệu cho Cố Tiêu Duy ngồi xuống.
Cố Tiêu Duy cũng không khách khí, Tiểu Cầm thấy vậy thì vội vàng mang hộp cơm của cậu đến.
Mọi người cứ tưởng Cố Tiêu Duy đến để bàn chuyện phim với đạo diễn Lâm, ai ngờ câu đầu tiên cậu nói lại là: “Lạc Tự không biết ngày mai anh ấy vẫn chưa kết thúc cảnh quay.”
Lâm Việt khựng người lại: “Cậu ấy không biết à? Tôi đã bảo người thông báo rồi mà? Còn nói tối nay muốn nói chuyện với cậu ấy nữa.”
Hoa Tinh Vân ngồi đối diện cũng dừng lại: “Chẳng lẽ cậu ấy đã mua vé xe về nhà vào ngày mai rồi à?”
Cố Tiêu Duy gắp một miếng cơm, khẽ “ừ” một tiếng.
Lâm Việt lập tức gọi trợ lý lại: “Tiểu Đinh! Tiểu Đinh lại đây! Hôm qua tôi bảo cậu thông báo Lạc Tự tối nay đến tìm tôi, cậu đã nói chưa?”
Tiểu Đinh sững sờ, rồi đập mạnh vào đầu mình: “Hôm qua em mải nói chuyện với quản lý của nữ chính Tạ Thường đến tận khuya, sợ là… quên khuấy mất chuyện này rồi!”
“Vậy quản lý của Lạc Tự cũng chưa được báo sao?” Lâm Việt lại hỏi.
“Dạ… em chưa kịp thông báo.” Tiểu Đinh tỏ ra lúng túng.
Lạc Tự vốn không phải là diễn viên quá nổi bật trong đoàn, Tiểu Đinh cứ nghĩ chỉ cần nói một câu là xong, nhưng vì quá bận rộn nên lại quên khuấy đi mất.
Nhưng nhìn sắc mặt của đạo diễn Lâm, ánh mắt của biên kịch Hoa, cùng với ánh mắt ra hiệu của tổ trưởng quay phim, hình như Lạc Tự lại là một người khá quan trọng.
Lúc này, Cố Tiêu Duy đột nhiên lên tiếng: “Giờ này chắc anh ấy đang mơ mộng cùng vua vong quốc xuống suối vàng rồi.”
“Hả? Vua vong quốc gì? Giấc mơ suối vàng gì cơ?” Biên kịch Hoa nghe mà chẳng hiểu mô tê gì.
Cố Tiêu Duy chậm rãi nói: “Anh ấy nói thậm chí nằm mơ cũng muốn được đóng vai thái giám một lần.”
Xung quanh khá ồn ào, biên kịch Hoa nghe không rõ, ghé sát lại gần hỏi: “Cậu ấy mơ được đóng vai gì cơ?”
Tổ trưởng tổ quay phim bên cạnh lớn tiếng nhắc lại: “Cậu ấy nói thậm chí nằm mơ cũng muốn đóng vai một thái giám! Thái giám đó!”
Ngay lập tức, tất cả mọi người xung quanh đều nghe thấy, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cậu.
“Cái gì? Cố Tiêu Duy muốn đóng vai thái giám… không phải Lạc Tự sao?”
“Không hổ danh là diễn viên thực lực, cái gì cũng muốn thử!”
“Cố Tiêu Duy có khí chất như vậy mà đóng thái giám thì có vẻ không hợp nhỉ?”
Cả đoàn phim xôn xao bàn tán, biên kịch Hoa nhìn quanh, sợ cụm từ #Cố_Tiêu_Duy_mơ_cũng_muốn_đóng_vai_thái_giám lại lên hot search, nên vội vàng nói lớn:
“Mọi người đừng hiểu nhầm! Là tôi… là tôi… tôi mơ cũng muốn viết kịch bản về thái giám! Ha ha… một bộ phim về chủ đề thái giám ấy mà…”
Hoa Tinh Vân nghĩ bụng, chắc tối nay sẽ có nhà đầu tư gọi điện hỏi bộ phim thái giám là gì, còn mình thì chẳng biết giải thích thế nào cho xuôi chuyện.
Lâm Việt quay sang Tiểu Đinh: “Cậu đi tìm Lạc Tự về đây, đồng thời liên hệ ngay với quản lý của cậu ấy, đừng để lịch trình làm việc bị trùng với đoàn phim! Còn nữa, tiền cát-xê sau này cứ để nhà sản xuất Nhậm đi bàn bạc, nhanh chóng giải quyết, đừng làm chậm tiến độ của tôi!”
Tiểu Đinh gật đầu lia lịa như giã tỏi, rồi vội vàng chạy đi tìm Lạc Tự.
Lúc này, Lạc Tự đang uống bia cùng anh Long. Hai người cụng lon bia, Lạc Tự chân thành nói: “Anh Long, cảnh anh nhận hộp cơm cuối cùng diễn xuất thật sự đỉnh cao! Cái kiểu mong chờ được sống trước khi chết và khoảnh khắc người tắt thở như đèn tắt ấy, đúng là như vậy!”
Lạc Tự giơ ngón tay cái lên khen anh Long.
“Haiz, không phải tôi khoe đâu, diễn xuất của tôi còn tốt hơn khối ngôi sao ấy chứ. Hồi trước đi đóng vai phụ, tôi thường thấy mấy ngôi sao đó đến thoại còn chẳng thuộc, làm đạo diễn tức điên người, nhưng vì người ta có danh tiếng nên cũng chẳng ai dám mắng thật. Còn bọn tôi chuyên đóng vai phụ, diễn viên quần chúng, diễn xuất đều phải thuộc hàng top. Vì bát cơm này đâu dễ kiếm. Bọn tôi không có nhan sắc, không xuất thân chính quy, cũng không có công ty hay hậu thuẫn, chỉ có thể dựa vào nỗ lực mà kiếm bát cơm này cho chắc bụng thôi.” Anh Long uống cạn một hơi bia dài.
Lạc Tự vô cùng khâm phục sự kiên trì của anh Long, còn anh Long thì tiếc nuối vỗ vai Lạc Tự.
“Anh bạn à, tôi thấy cậu có triển vọng lắm. Cậu vừa đẹp trai, dáng người lại chuẩn, diễn xuất cũng tốt, đừng vội vàng. Chỉ cần chịu đựng được cô đơn, chắc chắn sẽ nổi tiếng!” Anh Long nói.
“Cảm ơn anh Long.”
Lúc này, Tiểu Đinh đang lo sốt vó. Gọi điện đến phòng của Lạc Tự thì không ai nghe máy, gọi điện thoại cũng không ai bắt, hỏi những người trong đoàn thì ai cũng bảo hình như thấy Lạc Tự nhưng không nhớ rõ anh đi đâu.
Tiểu Đinh biết mình phải đưa Lạc Tự đến gặp đạo diễn Lâm trước khi giờ nghỉ trưa kết thúc, nếu không sẽ bị coi là làm việc thiếu hiệu quả. Anh ta cầm ngay chiếc loa lên và bắt đầu gọi lớn.
“Lạc Tự, Lạc Tự có ở đó không? Nếu có thì đến chỗ tôi…”
Mọi người đều quay sang nhìn Tiểu Đinh, đoán xem lý do vì sao Lạc Tự lại bị gọi tên.
Vừa đặt lon bia xuống, Lạc Tự chợt nghe thấy tên mình, anh Long cũng khẽ đẩy anh một cái.
“Mau đi đi, đó là Tiểu Đinh bên cạnh đạo diễn Lâm, chắc chắn đang tìm cậu đấy!”
“Vậy anh Long, em đi trước nhé.”
“Đi đi, có chuyện thì cứ gọi điện!”
Lạc Tự chạy nhanh đến chỗ Tiểu Đinh, chưa kịp chào hỏi thì Tiểu Đinh đã nắm lấy tay anh và nói:
“Đi nhanh, còn mười lăm phút nữa là hết giờ nghỉ trưa rồi, cậu theo tôi đến gặp đạo diễn Lâm.”