Chương 19: Tin tốt hay tin xấu?

Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một vài fan ruột của Cố Tiêu Duy lập tức chia sẻ và bình luận: Anh nhà chỉ là cho kẹo thôi mà! Cảm ơn đàn anh đã đóng chung với anh Cố!
Các fansite cũng nhanh chóng đăng lại: [Anh Cố cho đàn anh kẹo thôi, đàn anh vất vả rồi!]
So với Hà Mộ, fan của Cố Tiêu Duy tích cực hơn nhiều.
Quan trọng nhất là vào thời kỳ đầu thành lập, hội fan đã đặt ra quy định: không hạ thấp nghệ sĩ khác, tôn trọng các diễn viên và nhân viên hợp tác cùng Cố Tiêu Duy.
Bài đăng trên Weibo của Cố Tiêu Duy thể hiện rõ thái độ của cậu, cậu tôn trọng Lạc Tự. Vậy nên fan của cậu cũng sẽ lên tiếng làm rõ những lời đồn bất lợi về Lạc Tự.
Dần dần, luồng ý kiến trong phần bình luận bắt đầu chuyển đổi, từng chút một lấn át hoàn toàn fan của Hà Mộ.
[Trời ơi! Anh Cố vậy mà lại gọi Lạc Tự là đàn anh! Em mặc kệ! Đàn anh của anh Cố chính là đàn anh của em!]
[Anh Cố đúng là người dịu dàng mà! Cảm ơn đàn anh! Đàn anh đóng chung vất vả rồi!]
[Biết ơn lắm luôn! Mong đàn anh sau khi ăn kẹo của anh Cố thì ngày mai có thể hát bài Cao nguyên Thanh Tạng luôn nhé!]
Nếu fan Hà Mộ vẫn cứ mỉa mai rằng Lạc Tự đang ăn theo danh tiếng, thì fan của Cố Tiêu Duy sẽ ngay lập tức vào giải thích:
[Bạn ơi nhìn cho rõ nhé, là anh Cố cho kẹo thôi, chứ không phải đàn anh cố tình bám víu, không có chuyện ăn theo danh tiếng gì ở đây cả!]
[Mọi người lướt mạng bớt sân si một chút nhé! Nếu việc đóng chung với anh Cố bị gọi là ăn theo danh tiếng, thì sao mấy diễn viên khác dám hợp tác nữa? Làm ơn đừng tùy tiện gán mác ăn theo danh tiếng cho người khác!]
Những người qua đường xem nhiều cũng cảm thấy khó chịu:
[Fan Hà Mộ có thể đừng qua đây gây rối nữa không? Anh Cố Tiêu Duy không hẹp hòi đến mức thấy ai cũng cho là đang ăn theo danh tiếng của mình đâu!]
Dần dần, fan của Hà Mộ thấy không thể cãi lại, liền im lặng rút lui.
Và tag #CốTiêuDuyChoKẹo đã leo lên vị trí dẫn đầu trên bảng tìm kiếm hot.
Vốn dĩ tức đến mức mất ngủ, Phương Tần khi nhìn thấy bảng tìm kiếm hot này, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ấy quay sang nhìn Lạc Tự ở đối diện, phát hiện anh hoàn toàn không để tâm đến những chuyện trên mạng, còn bản thân thì lại sốt ruột thay cho anh.
Nhưng nghĩ kỹ lại, cho dù Cố Tiêu Duy không đăng bài đó, với cái tính ham ăn ham ngủ của Lạc Tự, thì những lời công kích trên mạng cũng chẳng làm gì được anh.
Đây mới đúng là cao thủ đích thực!
Sáng hôm sau, Lạc Tự tỉnh dậy, phát hiện Weibo của mình bỗng dưng tăng thêm ba bốn mươi nghìn fan, và con số đó vẫn đang tăng lên từng phút.
Điều kỳ lạ là, rất nhiều người gọi anh là “đàn anh”.
Mở tin nhắn riêng ra, anh thấy toàn là những lời hỏi thăm từ fan của Cố Tiêu Duy:
[Đàn anh vất vả rồi, không biết cổ họng đỡ hơn chút nào chưa?]
[Hu hu hu, ghen tị với đàn anh quá trời vì được ăn kẹo anh Cố đút tận miệng!]
[Đàn anh có thể chia sẻ thêm một chút chuyện thường ngày của anh Cố được không? Không cần hình ảnh đâu, chỉ cần biết anh ấy đang quay gì cũng được mà!]
Dù những fan này đến với anh là vì Cố Tiêu Duy, nhưng có một điều rất rõ ràng: họ đều mang theo thiện ý.
Lạc Tự khẽ sờ mũi, cảm thán: “Fan của Cố Tiêu Duy dễ thương thật đấy.”
Không chỉ có Cố Tiêu Duy, ngay cả giám đốc truyền thông (PR) của đoàn phim [Phản Kích] – Lê Thiển – cũng đã yêu cầu bộ phận thiết kế gấp rút hoàn thành ảnh hậu trường. Đó chính là cảnh Bạch Dĩnh kéo cà vạt của Nghiêm Dã hôm qua, hai người nhìn nhau đầy kịch tính. Dòng chú thích đi kèm:
[#PhảnKích# không chỉ có những màn đối đầu thử thách giới hạn, mà còn có cả những khoảnh khắc ngọt ngào]
Mức độ quan tâm lại tăng vọt.
[Ánh mắt chạm nhau này, căng đét luôn!]
[Cố Tiêu Duy quả nhiên nhập vai rất tốt, chỉ là anh chàng tóc dài này là ai vậy? Ánh mắt cũng không tệ!]
[Đó là Lạc Tự đấy! Đến cả Cố Tiêu Duy còn phải gọi là đàn anh, thì diễn xuất chắc chắn không phải dạng vừa rồi!]
[Màn đấu diễn đây rồi! Màn đấu diễn đây rồi! Thích cảm giác đối diễn thế này lắm! Nhiệt huyết tràn trề luôn!]
Với sự hỗ trợ hết mình của fan Cố Tiêu Duy, mọi người không chỉ chú ý đến Cố Tiêu Duy mà còn dần dần để mắt đến Lạc Tự trong ảnh.
Cộng thêm video thử vai và ảnh selfie bên hộp đèn trước đó, cư dân mạng đều cảm thấy Lạc Tự là một mỹ nam có nhan sắc đỉnh cao, thậm chí còn nói rằng anh giống như viên ngọc quý bị lãng quên, trước đây sao không ai nhận ra anh đẹp trai đến thế.
Không biết từ lúc nào, Lạc Tự đã thu hút được một lượng lớn fan hâm mộ vì nhan sắc.
Khi Lạc Tự còn đang đánh răng, Phương Tần đã xông vào, hớn hở thông báo tin vui:
“Lạc Tự! Mau nhìn này! Mau nhìn này! Đoàn phim đã đăng poster của anh và Cố Tiêu Duy rồi! Hai người xuất hiện chung trên một tấm poster đấy! Hơn nữa, vị trí của hai người còn ngang ngửa nhau nữa kìa!”
Lạc Tự ghé lại nhìn, lần này anh thực sự bất ngờ.
Anh vốn chỉ là một vai phụ nhỏ, lại còn không sống được mấy tập, vậy mà lại có kiểu poster thế này, khán giả nhìn vào còn tưởng anh là một nam phụ quan trọng nào đó!
Ngay sau đó, anh đã hiểu ra—đây chính là phong cách tuyên truyền quen thuộc của giám đốc truyền thông Lê Thiển.
Kiếp trước Lạc Tự từng chứng kiến sự lợi hại của anh ấy rồi.
Lê Thiển được mệnh danh là “bàn tay vàng” trong giới truyền thông của Tinh Hán Ảnh Nghiệp”, luôn biết cách nâng cao kỳ vọng của khán giả, cũng như khơi gợi sự tò mò của họ. Từ khi phim khởi quay cho đến lúc phát sóng, anh ấy đều có thể liên tục tìm ra các điểm nóng để duy trì sự chú ý.
Hôm nay, anh ấy tung poster đối đầu giữa Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh là bởi vì diễn viên Lạc Tự vốn đã thu hút rất nhiều “anti-fan” và chủ đề bàn tán, cộng thêm Cố Tiêu Duy vừa gây bão trên bảng tìm kiếm hot, nên đây là thời cơ tốt để quảng bá bộ phim.
Có thể vài hôm nữa, poster được tung ra sẽ là giữa Nghiêm Dã và nữ chính. Và không chỉ giữa các nhân vật chính với nhau, anh ấy còn khéo léo hé lộ những điểm sáng trong tương tác giữa nam chính với vai phụ, thậm chí cả giữa các vai phụ, để khán giả tự do bàn luận.
Hôm nay Lạc Tự không có cảnh quay, nhưng anh vẫn rất hiểu chuyện. Ăn sáng xong là anh đến phim trường. Có thể giúp gì thì giúp, không giúp được thì học hỏi diễn xuất của người khác.
Vừa tới phim trường thì anh gặp ngay anh Long. Hôm nay anh ấy sẽ diễn cảnh với Cố Tiêu Duy, chính là cảnh bị A Lam tính kế dẫn cảnh sát đến truy bắt, cuối cùng bị giết trong một con ngõ nhỏ. Khi Nghiêm Dã đến nơi, anh Long chỉ còn thoi thóp. Nghiêm Dã muốn cứu anh ấy, hy vọng anh ấy làm nhân chứng chống lại A Lam, nhưng vì vết thương quá nặng nên vẫn không qua khỏi.
Trước khi chết, anh Long đã nói với Nghiêm Dã rằng A Lam muốn giết Bạch Dĩnh để thay thế.
Bối cảnh đã được dựng xong. Trong một con ngõ sâu hun hút, anh Long ngã vào đống rác bốc mùi, mấy con ruồi vo ve bay xung quanh.
Ngực anh ấy trúng đạn, hai tay buông thõng sang hai bên, máu nhỏ tong tong. Trong mắt anh ấy có cả sự không cam tâm lẫn tuyệt vọng, cuộc đời ăn chơi trác táng của mình lại kết thúc bên cạnh một thùng rác trong con ngõ nhỏ.
Nghiêm Dã xuất hiện, ấn chặt vết thương trên ngực anh Long, hạ giọng nói:
“Đừng chết, chết rồi thì không thể báo thù được nữa.”
Trong mắt anh Long hiện lên tia sáng cuối cùng, anh ấy nở nụ cười nhạt rồi ho khan hai tiếng: “Cậu… cậu quả nhiên là cảnh sát…”
Nghiêm Dã mặt không đổi sắc, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
“Vậy tôi tặng cậu… một tin tức… tối mai trên đường Dạ Minh Tinh… A Lam sẽ giết Bạch Dĩnh…”
Nói xong câu này, anh Long giữ nguyên khóe miệng hơi há, đôi mắt hoàn toàn mất tiêu cự, mọi thứ như ngừng lại.
Lông mày Nghiêm Dã nhíu lại, nghiêng người đến gần anh Long: “Anh nói gì? A Lam muốn giết Bạch Dĩnh?”
Anh Long không còn phản ứng nữa, Nghiêm Dã đặt ngón tay lên cổ anh ấy, xác định đã tắt thở.
Nghiêm Dã không thở dài, cũng không nghiến răng căm phẫn, chỉ nhìn chuyện sinh tử trong thế giới này bằng thái độ của một người ngoài cuộc.
Cậu đứng dậy, vừa xoay người thì ánh mắt liền bắt gặp Lạc Tự đang đứng trong đám đông.
Vẻ thờ ơ trên gương mặt Nghiêm Dã lúc này đã biến mất. Ngược lại, giống như đã vùng vẫy trong bùn lầy quá lâu, nay vừa sắp ngoi lên mặt nước thì nắm chặt lấy ánh mắt đang nhìn cậu giãy giụa của Lạc Tự.
Nếu nói hôm qua Lạc Tự từng bị khí chất của Nghiêm Dã làm cho áp lực, thì hôm nay, anh lại cảm thấy thú vị hơn nhiều.
Lạc Tự đứng thẳng người, tay cho vào túi áo khoác thể thao, mỉm cười nhẹ nhàng.
Gió rét, tuyết lạnh cũng không thể khiến anh cúi đầu, huống chi là một Nghiêm Dã.
Hai người chạm mắt nhau, như thể không khí bị nén lại, tia lửa khiêu khích bùng cháy đầy hưng phấn.
Đến giờ cơm trưa, hiếm khi Lạc Tự không xông lên đầu tiên, vì anh nhận được điện thoại của chị Thôi.
Anh Long vừa đóng máy đã nhận bao lì xì từ đoàn phim, giơ tay làm dấu “OK” với Lạc Tự, ý bảo anh cứ yên tâm nghe điện thoại của quản lý.
Lạc Tự đi đến chỗ ít người, nói: “Chị Thôi, lần này chị định báo tin tốt hay tin xấu cho em đây?”
“Tin tốt, lần này là tin tốt! Hôm qua chuyện Cố Tiêu Duy đút kẹo cho em lên bảng tìm kiếm hot, sáng nay đoàn phim [Phản Kích] lại tung ảnh tạo hình của em, phản hồi rất tốt, không còn bị chỉ trích thảm hại như trước nữa! Bây giờ đã có người lên tiếng bênh vực em rồi! Lượng người theo dõi trên Weibo cũng đang tăng vèo vèo. Mấy đoàn phim trước đó từng từ chối em, giờ lại quay về tìm chúng ta!”
Lạc Tự cụp mắt xuống, khẽ cười: “Họ không còn sợ Truyền thông Đế Tuấn nữa à?”
“Chẳng phải thấy Đế Tuấn cũng không có động thái gì sao? Có khi là Âu Tuấn Thao nể mặt đạo diễn Lâm nên tha cho em một lần. Với lại, chỉ nhìn tấm ảnh tạo hình đó thôi cũng thấy nhân vật Bạch Dĩnh vừa sắc sảo vừa đẹp trai, bây giờ người ta thích kiểu nhân vật có hơi hướng bệnh kiều như vậy đấy.”
“Em đóng vai phản diện mà.” Lạc Tự bật cười.
“Chẳng phải đang thịnh hành câu đó sao? Không sợ phản diện ác, chỉ sợ phản diện đẹp trai. Nếu nhân vật này không có tiềm năng, sao Hà Mộ phải tranh với em làm gì? Mấy công ty phim ảnh đó cũng đâu ngốc.”
Lạc Tự đứng dưới một gốc cây, đầu ngón tay nhẹ lướt trên vỏ cây, cười nói: “Vậy chị kể thử mấy vai có thể nhận đi?”
Chị Thôi lập tức giới thiệu ngay, còn chuẩn bị sẵn một danh sách để Lạc Tự tham khảo.
“Cái vai thị vệ thân cận của tiểu vương gia ăn chơi trác táng trong bộ phim cổ trang chiếu mạng này, em thấy thế nào? Tuy không phải là dự án lớn, nhưng vai thị vệ này có thể sống sót từ đầu đến cuối, có thể giúp em tăng độ nhận diện. Em thấy sao?” Chị Thôi nói.
Lạc Tự nghe xong thì ấn ấn trán: “Tiểu vương gia ăn chơi… Bộ này định diễn [Vườn Sao Băng] phiên bản cổ đại à? Em thấy khán giả bây giờ vẫn thích nam chính thông minh, hiểu chuyện, không kéo tụt chất lượng, chứ không phải nhìn một tiểu vương gia lấy mác ăn chơi để đi khắp nơi gây họa. Vậy thì vai thị vệ chẳng phải chỉ là con vẹt lặp lại và tay sai thôi sao?”
“Ừm… trong kịch bản đúng là như vậy.”
“Vậy thì chẳng phải là một tên tay chân khiến người ta ghét sao? Em diễn càng hay thì nhân vật này càng đáng ghét.” Lạc Tự vẫn còn nhớ lờ mờ về bộ phim này.
Nam diễn viên đóng vai tiểu vương gia trông cũng được, bộ phim định theo hướng hài hước, thiết kế mấy cảnh vương gia gây họa bị nữ chính dạy dỗ.
Một nam chính không hiểu nỗi khổ của nhân gian thật sự không dễ gây thiện cảm. Dù gì khán giả ngoài đời đi học, thi cử, nuôi con, làm việc đã quá mệt rồi, đâu muốn lên phim cũng phải nhìn nữ chính dạy dỗ một đứa trẻ con.