Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 36: Lạc Tự đấu Trình Phi
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trình Phi đang đứng cạnh đạo diễn Hứa Hàm, lắng nghe ông dặn dò những điểm cần lưu ý trong cảnh quay này. Lạc Tự cũng bước tới một cách tự nhiên, không hề e ngại.
Thói quen làm phim của đạo diễn Hứa Hàm rất khác với Lâm Việt. Ông không có phong thái cán bộ già, lúc nào cũng kè kè bình giữ nhiệt, cũng chẳng mê trà hoa cúc hay kỷ tử. Ngược lại, dưới chân ông để một thùng đá, trong đó toàn là Coca không đường.
Người ta đồn rằng mỗi lần Hứa Hàm bị diễn viên không nhập vai làm cho bực đến cực độ, ông sẽ mở một lon Coca, uống ừng ực cho hạ hỏa.
Ngoài ra, Hứa Hàm có một câu cửa miệng là “quá tam ba bận”. Nghĩa là, dù bạn là ngôi sao nổi tiếng hay diễn viên gạo cội, nếu nói vấp thoại quá ba lần trước mặt ông, ông sẽ lập tức đứng phắt dậy, cầm loa hét toáng lên, để cả đoàn phim đều biết có diễn viên đang không tập trung làm việc.
Trước đây, trong một bộ phim thương trường do ông đạo diễn, Truyền thông Đế Tuấn có sắp xếp cho Hà Mộ một vai phụ. Lúc đó Hà Mộ đang bận chạy lịch trình gameshow, không hề xem kỹ kịch bản. Người diễn chung với cậu ta là một diễn viên gạo cội, mục đích là để cậu ta ké chút danh tiếng của đàn anh.
Khi diễn viên gạo cội đã nói xong thoại, Hà Mộ vẫn còn ngơ ngác nhìn quanh tìm bảng nhắc chữ của trợ lý, hoàn toàn không nhìn vào mắt bạn diễn.
Hứa Hàm lập tức hô “Cắt”, rồi yêu cầu diễn lại.
Hà Mộ vẫn tiếp tục tìm bảng nhắc thoại để đọc. Hứa Hàm ra lệnh cho người dẹp bảng nhắc thoại đi. Hà Mộ ấp úng không nói được, Hứa Hàm hô “Cắt” lần thứ ba, rồi trực tiếp cầm loa hét lên:
“Xin hỏi bộ não của cậu là não cá vàng à? Một câu thoại mà cũng không nhớ nổi sao? Cậu có biết tôn trọng người khác không? Diễn với cậu, người ta liên tục giao tiếp bằng ánh mắt, còn cậu thì chẳng thèm liếc nhìn người ta lấy một cái! Cậu đang diễn xuất hay ngâm thơ vậy? Đây không phải MV!”
Tiếng gào của Hứa Hàm vang khắp phim trường, khiến Hà Mộ ngẩn người.
Trước giờ, chỉ có tổ gameshow chiều chuộng Hà Mộ như ông hoàng, làm gì có ai từng quát tháo cậu ta như vậy.
Hà Mộ tưởng sẽ có người đến an ủi mình, nhưng ngoại trừ ông Dương, diễn viên lão làng đứng đối diện, vỗ vai cậu ta rồi nói: “Con à, diễn xuất là phải xuất phát từ trái tim.” Thì tất cả những người khác đều chạy đến dỗ dành đạo diễn Hứa.
Một đám người mở Coca ra nói nào là “Uống vài ngụm Coca cho bớt tức”: “Tôi có Coca lạnh nè, lạnh mới hạ hỏa tốt hơn”.
Hứa Hàm uống Coca xong bớt giận, vẫn cầm loa, chẳng cho Hà Mộ chút thể diện nào: “Câu thoại đó đã nhớ chưa? Chưa nhớ thì đứng qua một bên học lại, đừng làm lỡ cảm xúc của thầy Dương!”
Chiều hôm đó, hashtag #HàMộNãoCáVàng đã leo lên top tìm kiếm trending từ dưới đếm lên. Cao Hòa thấy tình hình không ổn, lập tức cho gỡ hotsearch, một phen hú vía. Nếu cái hot search này mà lên top 3, Hà Mộ sẽ chẳng khác nào trò cười trong giới.
Từ đó về sau, danh tiếng của Hứa Hàm với câu “quá tam ba bận” vang xa khắp nơi. Còn Hà Mộ mỗi lần gặp Hứa Hàm là như chuột gặp mèo, lập tức kéo cả ê-kíp tránh xa.
Hiện tại, Hứa Hàm đang giảng giải cho Trình Phi, còn Lạc Tự thì chăm chú lắng nghe bên cạnh.
“Các cậu nhất định phải bắt được cảm xúc của đối phương. Tôi muốn một cuộc đọ sức mang tính đối lập rõ rệt.”
Trình Phi và Lạc Tự cùng gật đầu.
“Trình Phi, cậu phải thể hiện khí thế thăm dò Hoắc Hạo Ngôn. Cậu biết Hoắc Hạo Ngôn luôn chuẩn bị kỹ lưỡng, cho nên mục đích chuyến đi này của cậu không phải là để tấn công trực diện ngay lập tức. Cậu đến là để ‘vô tình’ tiết lộ manh mối, khiến Hoắc Hạo Ngôn hoang mang. Chỉ cần hoảng loạn thì sẽ có hành động, một khi đã hành động thì dễ mắc sai lầm, dễ bị cảnh sát nắm được bằng chứng.” Hứa Hàm nói.
Trình Phi gật đầu, giơ tay ra hiệu OK với đạo diễn, rồi nói với âm lượng cả hai đều nghe được: “Lạc Tự, Hoắc Hạo Ngôn của cậu có chịu nổi áp lực từ tôi không?”
Lạc Tự nhẹ nhàng gật đầu: “Xem vài phân cảnh của thầy Trình rồi, tôi nghĩ mình chịu được.”
Trình Phi khẽ cười, như thể đang nói: “Không biết tự lượng sức.”
Hứa Hàm quay sang Lạc Tự: “Hoắc Hạo Ngôn là người luôn giấu dao trong vỏ, không dễ để lộ phong thái của mình. Người trong thương trường thì phải điêu luyện trong việc đánh Thái Cực. Sự sắc bén như một cú đấm thẳng mặt, cậu phải biết…”
“Phải biết cách hóa giải đòn của anh ta, và tiện thể phản đòn lại. Phải để cú đấm của anh ta như đánh vào bông vậy.” Lạc Tự đáp.
Hứa Hàm gật đầu, biết là không cần dặn dò thêm gì nữa.
Lạc Tự và Trình Phi cùng nhau tiến về phía trước. Trình Phi mở lời: “Thuộc thoại rồi chứ?”
“Thuộc rồi, thầy Trình cứ yên tâm.”
“Tuy đạo diễn Hứa cho phép ba lần, nhưng Trình Phi tôi, chỉ cho phép một lần duy nhất thôi.” Trình Phi nói.
Trình Phi là người nổi tiếng trong nghề với biệt danh “một lần là xong.”
Anh ta liếc nhìn Lạc Tự, tưởng rằng đối phương sẽ lộ ra chút bất mãn, thậm chí trong đầu đang nghĩ: Đạo diễn còn cho phép sai ba lần, anh thì là cái gì mà dám làm thế?
Không ngờ Lạc Tự lại gật đầu đồng tình: “Thầy Trình nói đúng, nếu không nhớ lời thoại dẫn đến bị quay lại, sẽ làm gián đoạn cảm xúc của bản thân và bạn diễn. Dù có quay lại thì cảm xúc cũng khó mà giống hệt ban đầu.”
Trình Phi hé miệng định nói, thầm nghĩ tên Lạc Tự này miệng lưỡi cũng sắc bén đấy, thú vị thật!
Đây là cảnh quay đầu tiên sau khi vào đoàn, bối cảnh là văn phòng của Hoắc Hạo Ngôn. Cảnh phim là đội trưởng điều tra kinh tế Lăng Kình đến văn phòng của Hoắc Hạo Ngôn để nói chuyện. Lăng Kình muốn quan sát phản ứng của Hoắc Hạo Ngôn, còn Hoắc Hạo Ngôn thì từng bước đối phó. Đây cũng là màn đối đầu đầu tiên của họ trong phim.
Tiếng “bắt đầu” vừa vang lên, cảnh quay đầu tiên của bộ phim chính thức mở màn.
Hoắc Hạo Ngôn ngồi trước bàn làm việc, tay cầm bút ký vào văn kiện.
Ánh sáng từ cửa sổ lớn chiếu nhè nhẹ lên người anh, khiến không gian văn phòng càng thêm tĩnh lặng. Tập tài liệu cao ngất đặt bên tay phải Hoắc Hạo Ngôn, vẻ mặt anh bình tĩnh và chăm chú, ngay lập tức truyền tải được sự căng thẳng và hiệu quả trong một phòng tài chính của công ty lớn qua ống kính máy quay.
Ngón tay Hứa Hàm đặt dưới cằm, nheo mắt dõi theo màn hình.
Vì chưa ai trong đoàn từng xem màn thử vai của Lạc Tự, nên không rõ khả năng của anh ra sao. Ai nấy đều lo anh sẽ nói vấp thoại khiến đạo diễn nổi giận. Thậm chí trợ lý đạo diễn đã chuẩn bị sẵn một chai Coca lạnh, đề phòng Lạc Tự diễn hỏng thì lập tức mở nắp đưa cho đạo diễn để xoa dịu không khí.
Có lẽ vì Lạc Tự vào vai Hoắc Hạo Ngôn mang một vẻ thu hút khiến người ta muốn nán lại thưởng thức, nên cảnh quay anh xử lý văn kiện được quay gần một phút. Mãi đến khi đạo diễn ra hiệu, Lăng Kình mới chuẩn bị bước vào khung hình.
Tiếng gõ cửa vang lên hai lần, Hoắc Hạo Ngôn chưa kịp nói “mời vào” thì Lăng Kình trong bộ thường phục đã bước vào.
“Lâu quá không gặp, giám đốc Hoắc.” Lăng Kình kéo ghế đối diện Hoắc Hạo Ngôn rồi ngồi xuống, tựa lưng ra sau, ánh mắt chăm chú quan sát Hoắc Hạo Ngôn.
Không thể không nói, ánh mắt của Lăng Kình rất có lực. Người này vừa ngồi xuống đã khiến Hoắc Hạo Ngôn có cảm giác như đang bị tra khảo.
“Đâu có lâu? Rõ ràng mới gặp tuần trước mà.” Hoắc Hạo Ngôn điềm tĩnh đối mặt với ánh mắt của đối phương, chậm rãi gấp tập hồ sơ lại, đậy nắp bút, như thể cố tình kéo dài thời gian để khiến đối phương mất kiên nhẫn.
Anh không hỏi Lăng Kình có muốn uống gì không, cũng không gọi thư ký mang cà phê vào, mà chỉ cầm lấy một chai nước khoáng bên cạnh đưa cho đối phương.
Lăng Kình mỉm cười nhìn Hoắc Hạo Ngôn nhưng lại không nhận chai nước, như thể đang thách xem ai có thể chịu đựng sự khiêu khích của đối phương lâu hơn.
“Tôi suýt quên mất, tuần trước anh đến cục đón kế toán Vương của anh, chúng ta đã gặp nhau rồi.” Lăng Kình cười nói.
Anh ta có nền tảng thoại rất tốt, cảm giác nhịp điệu được nắm bắt rất chuẩn. Câu thoại này như một cuộc trò chuyện bình thường, nhưng lại lộ rõ sự châm biếm về thái độ giả vờ của đối phương.
“Đúng thế.” Hoắc Hạo Ngôn thấy đối phương không có ý định nhận nước, cũng không bực, mà còn rời ghế, đặt chai nước vào bên phải Trình Phi, như thể đang thể hiện sự khiêm tốn, nhưng nét mặt vẫn điềm đạm: “Vậy lần này, đội trưởng Lăng đến là muốn tìm hiểu điều gì, hay cần trích xuất tài liệu gì?”
Ánh mắt Lăng Kình chợt tối sầm, nhìn chằm chằm vào Hoắc Hạo Ngôn như muốn bóc trần lớp vỏ bọc giả tạo ấy: “Các anh có một khoản tiền, đã chuyển cho một công ty ma.”
“Ồ, vậy sao? Bao nhiêu tiền? Công ty nào?” Hoắc Hạo Ngôn tỏ ra ngạc nhiên, nhưng biểu cảm đó rất khuôn mẫu, rõ ràng cả hai đang diễn kịch.
Anh thử tôi, tôi đáp lại. Biểu cảm ngạc nhiên này có đủ lịch sự chưa?
“Giám đốc Hoắc, anh như vậy thì không có ý nghĩa gì cả.” Lăng Kình nghiêng đầu, ánh mắt nhìn Hoắc Hạo Ngôn càng thêm sắc bén.
Như thể muốn mổ xẻ con người anh, lật tung mọi bí mật bên trong anh và phơi bày tất cả dưới ánh mặt trời.
Nhưng Hoắc Hạo Ngôn lại rất thích ánh nhìn ấy của Lăng Kình, mà Lạc Tự, ẩn mình trong vai Hoắc Hạo Ngôn, cũng rất hưởng thụ ánh mắt của Trình Phi.
Diễn viên mà, thực ra cũng là một sự so tài ngầm, Trình Phi không chỉ thoại tốt, mà ánh mắt cũng không phải kiểu trợn mắt hù dọa, mà thực sự có chiều sâu.
“Đội trưởng Lăng, anh như vậy cũng chẳng vui gì. Nói chuyện nửa vời, anh muốn tôi thừa nhận cái gì?” Hoắc Hạo Ngôn bắt chước tư thế ngồi của Lăng Kình, cũng ngả người ra sau: “Lúc chơi mạt chược, anh cũng hay lừa người ta ù vậy à?”
Trong một văn phòng sáng sủa, hai diễn viên chỉ ngồi đó, đấu khẩu qua lời thoại, nhưng lại tạo cảm giác sóng ngầm mãnh liệt.
Trình Phi cũng trở nên hưng phấn. Trước đó, anh nghe đàn em nói Lạc Tự có hình tượng và khí chất rất hợp với vai Hoắc Hạo Ngôn nên mới được đạo diễn chọn vào vai này. Cũng vì câu nói ấy mà Trình Phi nghĩ Lạc Tự chỉ là một gương mặt đẹp không hơn không kém. Nhưng hôm nay vừa diễn đối mặt, anh ta nhận ra Lạc Tự cũng có thực lực đấy!
“Tôi không chơi mạt chược, cũng không lừa ù ai cả.” Lăng Kình thu lại giọng điệu đùa cợt, giọng nói trở nên cứng rắn: “Ngày 12 tháng 6, 18 triệu 6 trăm vạn, Hằng Vũ Kinh Mậu.”
“Xin chờ chút.” Hoắc Hạo Ngôn cũng thu lại thái độ tán gẫu, vẻ mặt nghiêm túc hẳn. Anh nhìn vào máy tính, gõ bàn phím vài cái, sau đó xoay màn hình máy tính về phía Lăng Kình: “Đội trưởng Lăng, mời anh xem. Số tiền 18 triệu 6 trăm vạn này là khoản thanh toán hàng hóa, có hợp đồng làm bằng chứng. Đây là yêu cầu thanh toán từ đối tác của chúng tôi, công ty Thanh Phong Thực Nghiệp. Còn cái công ty ma Hằng Vũ Kinh Mậu mà anh nói, thực chất là công ty con thuộc Thanh Phong Thực Nghiệp. Nếu có nghi ngờ gì về khoản tiền này, tôi đề nghị anh điều tra Thanh Phong. Dù sao thì… chúng tôi chỉ đang thực hiện đúng thỏa thuận hợp đồng mà thôi.”
Hai người chỉ nhìn nhau chưa đến một giây, Lăng Kình cúi đầu cười khẽ: “Giám đốc Hoắc chuẩn bị kỹ lưỡng thật đấy.”
Câu này ngầm ám chỉ Hoắc Hạo Ngôn đã sớm chuẩn bị sẵn đường lui để đổ trách nhiệm cho người khác.
Khóe môi Hoắc Hạo Ngôn khẽ nhếch lên, trong khoảnh khắc đó anh và Lăng Kình như thể đã hoán đổi vị trí. Hoắc Hạo Ngôn bắt đầu đánh giá Lăng Kình, ánh mắt anh khi ngẩng lên không hề mang vẻ sắc bén muốn dồn ép đối phương đến đường cùng, nhưng lại như có móc câu, muốn kéo hết sự không cam lòng từ khuôn mặt đến tận đáy lòng của Lăng Kình ra ngoài.
“Công ty chúng tôi trong mọi khoản thanh toán đều tuân thủ nguyên tắc “ba luồng nhất quán”, giao dịch trên một triệu đều phải trải qua nhiều vòng phê duyệt.” Hoắc Hạo Ngôn cất tiếng nói.
“…Ồ.” Lăng Kình vẫn đang chìm đắm trong ánh mắt vừa rồi của đối phương dành cho mình.
Không gian trở nên yên lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ, như đang chờ đợi điều gì đó.
Bốn, năm giây trôi qua, một tiếng “Cắt!” vang lên, Trình Phi giật mình bừng tỉnh, mới nhận ra mình bị quên lời!
Rõ ràng lúc trước còn nói chỉ cho phép quay lại một lần, không ngờ người mắc lỗi lại chính là mình!
Trong khoảnh khắc ấy, mặt Trình Phi đỏ bừng lên, đến cả nhìn Lạc Tự cũng không dám.
Lạc Tự bên kia lại nghiêng người đến gần, hạ giọng nhắc nhở: “Công ty các anh quả thật rất nghiêm ngặt.”
“Hả?” Trình Phi ngẩng đầu, mới hiểu ra Lạc Tự đang nhắc mình lời thoại.
Anh ta không ngờ rằng Lạc Tự không chỉ nhớ lời thoại của mình, mà còn nhớ cả lời thoại của đối thủ.
Trình Phi không thể không âm thầm đánh giá lại khả năng diễn xuất của Lạc Tự.
“Có vấn đề gì không nếu quay lại từ đầu? Bắt đầu từ câu công ty chúng tôi trong mọi khoản thanh toán… của Hoắc Hạo Ngôn!” Đạo diễn Hứa lớn tiếng nói.
Trình Phi điều chỉnh lại hơi thở, trả lời: “Tôi không có vấn đề gì!”
Rồi anh ta nhìn sang Lạc Tự, dù gì lúc nãy Lạc Tự cả lời thoại lẫn cảm xúc đều rất tốt, chính anh ta vấp lời đã phá hỏng mạch diễn của đối phương.
Lạc Tự cũng giơ tay ra hiệu: “Tôi cũng không có vấn đề gì!”
Trình Phi ngẩng lên nhìn, phát hiện Lạc Tự đổi trạng thái nhanh hơn cả lật trang sách, lập tức nhập vai Hoắc Hạo Ngôn.
“Công ty chúng tôi trong mọi khoản thanh toán đều tuân thủ nguyên tắc “ba luồng nhất quán”, giao dịch trên một triệu đều phải trải qua nhiều vòng phê duyệt.”
Ngữ điệu như cũ, thần thái như cũ, tất cả như thể đang tái hiện lại cảnh quay trước đó, cảm xúc của Trình Phi được Lạc Tự kéo lại ngay lập tức.
“Công ty các anh quả thật rất nghiêm ngặt.” Lăng Kình nhìn Hoắc Hạo Ngôn, ánh mắt lạnh lùng.
Ống kính dần thu lại, ám chỉ cuộc đối đầu giữa hai người chính thức bắt đầu.
Nghe thấy tiếng “cạch”, Lạc Tự ngồi trên ghế hơi đẩy người ra sau.
Trình Phi đang chờ đối phương chọc ghẹo mình bằng câu “Tuy đạo diễn Hứa cho quay lại ba lần, nhưng Trình Phi tôi chỉ cho phép một lần” thì không ngờ Lạc Tự lại đứng dậy, cầm lấy chai nước khoáng bên cạnh Trình Phi về, mở nắp “cạch” một tiếng, uống vài ngụm.
Vừa ngước mắt lên, Trình Phi đã thấy Lạc Tự hơi ngửa cổ, đường viền xương hàm rõ ràng sắc nét, yết hầu lên xuống theo từng ngụm nước. Nếu như sức hút nam tính của Trình Phi là sự bộc lộ rõ ràng ra bên ngoài, ai cũng cảm nhận được sự mạnh mẽ và cứng cỏi của anh ta, thì Lạc Tự lại là sức hấp dẫn giấu trong vỏ bọc.
Nếu bạn lướt qua anh, sẽ chỉ thấy một chiếc vỏ dao tinh xảo thanh tú. Nếu bạn khiêu khích anh, lưỡi dao sắc bén sẽ tuốt ra, với sức sát thương cực lớn.
“Thầy Trình, lát nữa còn vài cảnh nữa, có muốn thảo luận một chút không?” Lạc Tự vừa vặn nắp chai nước vừa hỏi.
Có lẽ vì vừa uống nước, giọng anh trở nên ấm áp, như thể sự bất hòa nhỏ lúc diễn tập không hề tồn tại.
Trình Phi tuy đôi khi lời nói khó nghe, EQ thấp, nhưng khi nói đến diễn xuất thì rất nghiêm túc. “Ừ, vẫn nên diễn thử một lần.” Anh ta tự nhiên nghiêng đầu qua.
Trong lần diễn thử này, Trình Phi mới phát hiện Lạc Tự không chỉ hiểu kỹ nhân vật của mình, mà còn dày công nghiên cứu cả vai Lăng Kình.
“Anh xem, đến chỗ này trong lời thoại của tôi, chúng ta có nên trao đổi ánh mắt không?”
Lạc Tự mở kịch bản cho Trình Phi xem, Trình Phi mới phát hiện Lạc Tự đã ghi chú rất nhiều, bao gồm cả điểm ngắt câu và chỗ cần nhấn nhá.
Điều kỳ lạ là, những ký hiệu như hình tam giác, mũi tên đi lên hoặc đi xuống, Trình Phi trước giờ chỉ từng thấy trong ghi chú kịch bản của bạn thân mình, Cố Tiêu Duy.
Chẳng lẽ Lạc Tự chỉ từng đóng chung một phim với Cố Tiêu Duy mà cả thói quen ghi chú kịch bản cũng bị ảnh hưởng?
Trình Phi nhìn kỹ, xác định những ký hiệu trong kịch bản của Lạc Tự không phải vẽ cho có.
Tam giác là nơi cần giao lưu ánh mắt với bạn diễn, mũi tên đi lên là cảm xúc đang dâng, mũi tên đi xuống là cảm xúc đang xả ra.
Từng câu thoại trong kịch bản, Lạc Tự đều nắm chắc.
Trình Phi là kiểu người “tôi đối xử với anh thế nào phụ thuộc vào thái độ anh với công việc”, Lạc Tự thể hiện sự chuyên nghiệp, Trình Phi lập tức thấy người này cũng không tệ, ít nhất diễn cùng anh không cảm thấy mệt mỏi.
Trình Phi ho nhẹ một tiếng: “Cậu nói đúng là cũng trùng với những gì tôi nghĩ. Hay là thế này, tôi quan sát cậu, cậu ngẩng đầu nhìn tôi, sau đó cười khẽ, kiểu như đang nhìn một đối thủ chẳng ra gì ấy… kiểu như…”
“Phớt lờ có chiến thuật?”
“Đúng! Loại cảm giác không gây tổn thương quá lớn nhưng lại có phần sỉ nhục ấy…”
Ngay khi Trình Phi vừa dứt lời, Lạc Tự liền ném cho anh ta một ánh mắt kiểu “phớt lờ có chiến thuật”, khiến anh ta tức đến nổ đom đóm mắt nhưng chỉ có thể nuốt ngược vào trong.
Hai người này vừa bắt đầu trao đổi đã lập tức bùng nổ kỹ năng diễn xuất của họ, lời thoại tung hứng nhịp nhàng, ánh mắt như những mũi kiếm cận chiến, ai cũng muốn chứng minh mình giỏi hơn.
Thế nên cảnh quay ban ngày hoàn thành sớm hơn dự kiến hơn một tiếng đồng hồ.
Trợ lý đạo diễn nói chưa bao giờ thấy nhàn như vậy, vì cảnh quay của Trình Phi và Lạc Tự hầu như đều quay một lần là đạt, nếu có quay lại thì cũng chỉ vì ánh sáng không đúng hoặc diễn viên bị trôi phấn trang điểm, toàn lỗi nhỏ.
Ngày hôm đó, tâm trạng của Hứa Hàm tốt đến mức cả đoàn phim đều không thể tin được.
Thậm chí vì diễn viên nhập vai quá tốt, Hứa Hàm đã quyết định dời cảnh quay đêm của ngày kia lên quay ngay trong tối hôm đó.
Trợ lý đạo diễn nghĩ thầm: Làm gì mà tùy tiện vậy chứ, đột ngột đổi lịch thế này, diễn viên chắc gì đã học thuộc lời thoại kịp?
Không ngờ trong lúc mọi người đang chỉnh sửa bối cảnh, Trình Phi và Lạc Tự đã đứng ở góc, mỗi người cầm một bản kịch bản, cùng nhau luyện từng câu thoại, thậm chí còn thảo luận về biểu cảm và động tác. Khi cảnh quay buổi tối bắt đầu, cả hai lập tức nhập vai.
Cảnh đêm này là cuộc tranh luận giữa Hoắc Hạo Ngôn và Lăng Kình, với rất nhiều đoạn dài phân tích chuyên sâu về rửa tiền và trốn thuế. Khán giả phổ thông có thể không hiểu hết những thuật ngữ chuyên môn, điểm hấp dẫn nằm ở bầu không khí nghi kỵ và đối đầu, với độ khó cực cao.
Vậy mà lời thoại của hai người, từ điểm bắt đầu đến trình tự sau trước, không sai sót một chút nào.
Hơn nữa, khí chất giữa hai người như đối đầu căng thẳng, thu hút người xem tập trung vào diễn xuất thay vì chỉ chú ý đến nội dung lời thoại.
Lần đầu tiên Hoắc Hạo Ngôn thể hiện sự quyết đoán, ánh mắt như vị tướng đang đánh chiếm thành trì, đơn thân độc mã tấn công vào hậu phương của Lăng Kình, cả hai khẩu chiến gay gắt, không ai nhường ai.
Lăng Kình mở lời: “Giám đốc Hoắc, anh nhất định phải đâm đầu vào tường thì mới biết đường cùng là gì sao?”
Hoắc Hạo Ngôn khẽ nhếch môi, nụ cười ấy diễn tả trọn vẹn nỗi bi thương và sự quyết tuyệt của nhân vật: “Đâm đầu vào rồi thì đã sao?”
Ngay cả quay phim cũng bị căng thẳng theo sự đối đầu của hai người, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
“Đây là hai cái máy tính đang đấu trí với nhau sao? Lời thoại dài thế mà hai người đó nhớ hết được?”
Hứa Hàm lạnh nhạt đáp: “Họ là diễn viên chuyên nghiệp.”
Tiếng “cắt” vang lên, cảnh quay của ngày hôm nay cuối cùng cũng kết thúc.
Cả đoàn hò reo dọn dẹp đồ đạc.
Trợ lý đạo diễn nhìn thùng Coca không đường sau lưng Hứa Hàm, cả ngày chỉ mở một lon mà còn chưa uống hết!
Hứa Hàm xoa cằm, nói: “Sao tôi thấy hôm nay cứ thiếu thiếu cái gì đó nhỉ.”
“Coca hả? Uống không?”
“Không phải Coca.” Hứa Hàm vẫy chiếc loa trong tay: “Hôm nay tôi không quát mắng ai cả.”
“Bình tĩnh là tốt mà!”
Trợ lý đạo diễn nghĩ thầm: Lạc Tự đúng là báu vật, anh tốt, tôi tốt, mọi người đều vui vẻ.
Lạc Tự trở về phòng thay đồ, thay bộ đồ đang mặc, rồi treo ngay ngắn lên móc, sau đó thay áo len và quần dài của mình, rồi nói với Trình Phi đang tẩy trang: “Thầy Trình, tôi về trước đây ạ.”
Trình Phi hơi khựng lại, rồi mở lời: “Ờ… nếu cậu không vội… hay là cùng đi ăn khuya nhé? Tất nhiên nếu cậu muốn giữ dáng thì để hôm khác cũng được.”
Trợ lý bên cạnh ngẩn người ra, thầm nghĩ: Không dễ gì đâu nha, anh Trình nhà mình biết chủ động rủ diễn viên khác đi ăn khuya rồi đấy!
Sáng nay còn 'hừ hừ' khó chịu với người ta, vậy mà diễn với nhau một ngày, phát hiện ra Lạc Tự ngang tài ngang sức với mình, tính tình lại còn tốt.
Giờ thì ngại rồi chứ gì?
Lạc Tự nghiêng đầu trêu: “Thầy Trình nói thật lòng chứ?”
Trình Phi ho một tiếng: “Tất nhiên là thật lòng! Ăn thì ăn, không ăn thì thôi!”
Trợ lý vội nói với Lạc Tự: “Thầy Lạc đừng để bụng nha, thầy Trình nhà tôi ngày nào cũng nói chuyện như vậy á, hừ hừ hả hả, chắc anh ấy thích bài Song Tiết Côn.”
Lạc Tự bị chọc cười: “Tôi biết mà, nên mới đùa lại với thầy Trình một chút.”
Trình Phi không vui: “Tôi chẳng thấy buồn cười chút nào, mà tôi cũng không thích bài Song Tiết Côn.”
Trợ lý rõ ràng đã quá quen với tính cách của anh ta, chẳng ngại Lạc Tự đang ở đó, trực tiếp vạch trần anh ta: “Đúng rồi! Vì anh hát bài gì cũng lạc tông!”
“Ai nói thế! Bài Đoàn Kết Là Sức Mạnh tôi hát rất hay nhé!”
“Phải phải phải, còn phải cảm ơn buổi huấn luyện quân sự hồi đại học của anh nữa!”
Nghe Trình Phi nói chuyện với trợ lý, Lạc Tự cũng cảm thấy anh ta thực ra là người không hề kiểu cách.
Vào bãi đậu xe, Trình Phi lên xe riêng, vừa vào đã ngồi nép vào cạnh cửa sổ, rõ ràng là để nhường chỗ cho người khác.
Trợ lý của anh ta đúng là rất tinh ý, kéo ngay chuyên viên trang điểm ra ngồi phía sau.
Lạc Tự mở cửa xe, tự nhiên ngồi xuống hàng ghế cùng Trình Phi.
Trợ lý của Trình Phi đã đặt sẵn phòng riêng từ sớm. Khi vừa xuống xe, Lạc Tự định thò đầu ra ngoài nhìn thì đột nhiên một chiếc mũ bị ấn chặt lên đầu anh.
“Biết là cậu quen với việc lên top tìm kiếm rồi, không sợ bị paparazzi chụp hình! Nhưng cũng đừng liều lĩnh đến vậy chứ!” Trình Phi khó chịu nói.
Trong lòng anh ta nghĩ, cái cậu Lạc Tự này bị chửi rủa lên bảng tìm kiếm không phải không có lý do. Anh ta đã là người khá tùy tiện rồi, vậy mà lần này lại gặp phải người còn liều lĩnh hơn anh ta.
Lạc Tự thầm cười trong lòng, Trình Phi quả nhiên giống như anh nghĩ, rõ ràng là đang quan tâm, nhưng nói ra thì cứ gượng gạo thế nào.
“Cảm ơn anh Trình.”
Lạc Tự ấn thấp vành mũ rồi bước xuống xe.
Nhà hàng này có không gian khá ổn. Sau khi ngồi xuống, Lạc Tự tháo mũ ra, vuốt lại mái tóc.
Nhân viên phục vụ mang trà nóng vào. Khi Lạc Tự ngẩng đầu lên, cô ấy suýt làm đổ trà lên bàn.
Cô ấy đã nghe quản lý dặn rằng tối nay sẽ có ngôi sao đến dùng bữa, phải phục vụ thật chu đáo nhưng không được hỏi han lung tung, không được nhìn chằm chằm vào mặt người nổi tiếng, không được xin chữ ký hay chụp ảnh, phải bảo vệ sự riêng tư của họ.
Khi nhìn thấy Trình Phi ngồi giữa phòng, cô ấy vẫn giữ được bình tĩnh.
Nhưng khi nhìn thấy Lạc Tự, cô ấy thực sự sững người.
Trên mạng thường nói Lạc Tự có vẻ ngoài giống Hà Mộ, nhưng đến khi nhìn tận mắt, cô ấy không biết phải diễn tả cảm xúc trong lòng ra sao.
Lạc Tự và Hà Mộ hoàn toàn khác nhau về phong cách.
Hà Mộ đúng là đẹp trai, nhất là lúc nhảy thì cực kỳ quyến rũ, nhưng luôn mang cảm giác như đang đeo mặt nạ, mọi biểu cảm và hành động đều như được tính toán sẵn, nhằm thu hút ánh nhìn và khơi gợi cảm xúc.
Còn Lạc Tự thì chỉ cần ngẩng đầu mỉm cười thôi đã toát lên vẻ chân thành và khiêm tốn. Ánh đèn vàng cam trong phòng riêng chiếu lên khuôn mặt anh nhưng vẫn làm anh nổi bật một cách rạng rỡ. Khí chất cũng mạnh mẽ hơn Hà Mộ, có một loại sức hút kiểu “gió theo đêm lặng lẽ đến, thấm nhuần vạn vật chẳng tiếng tăm”.
“X.. xin lỗi ạ.” Cô nhân viên vội vàng nhấc bình trà lên.
“Không sao, tôi cũng đang khát mà.” Lạc Tự không để tâm đến việc cô ấy rót trà quá đầy.
Trình Phi đưa iPad để gọi món cho Lạc Tự: “Ờm… cậu xem muốn ăn gì nhé?”
Lạc Tự cầm lấy iPad xem qua: “Anh Trình, tối rồi, chúng ta ăn nhẹ thôi. Sườn non hấp được không ạ?”
“Được!”
Lạc Tự lục lọi trong ký ức kiếp trước, sau khi anh từ kịch nói trở lại đóng phim truyền hình, cũng từng đóng chung với Trình Phi. Nhưng khi đó Trình Phi đã kết hôn, quay xong phim là vội vã về nhà với vợ, nên hai người không thân thiết lắm. Anh chỉ mơ hồ nhớ có lần anh ta dùng điện thoại nũng nịu với vợ, nói là thèm món gà hầm nấm.
“Gà hầm nấm?” Lạc Tự nói.
Trình Phi há miệng, vẻ mặt như tìm được tri kỷ, nhưng trợ lý bên cạnh lên tiếng: “Thôi đi… Nhà hàng lớn thế này thì món gà hầm nấm chắc chẳng ngon đâu.”
Nhưng nhìn sắc mặt Trình Phi là biết anh ta đang thèm mà còn sĩ diện.
“Đã mời người ta đi ăn, người ta gọi món thì cứ để người ta gọi.” Trình Phi quyết định luôn.
Trình Phi không phải người sống xa hoa, trước mặt Lạc Tự cũng không hề muốn tỏ vẻ. Họ đi bốn người, thì gọi bốn món.
“Ngày mai còn có cảnh quay, chúng ta không uống rượu nhé.” Trình Phi nói.
Dù chỉ là một bữa ăn, nhưng Lạc Tự đã cảm nhận được nhân cách của Trình Phi. Tuy có hơi chút gia trưởng, nhưng rất nghiêm túc với công việc, cũng không nói lời sáo rỗng.