Chương 10: Mang Thai

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi

Chương 10: Mang Thai

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoa Thiên Tuyết lùi dần về phía sau cho đến khi lưng chạm vào thành ghế. Cô hoảng hốt, đau đớn nhìn người đàn ông trước mặt, cổ họng nghẹn đắng, không thể thốt nên lời.
- Hoa Thiên Tuyết, cậu không vui khi gặp tớ vậy sao?
Người kia bước tới, đưa tay vuốt nhẹ lên má cô – làn da tái nhợt vì sợ hãi.
- Tuấn Kiệt… sao…?
Cô gắng nói, nhưng quá đau đớn và hoảng loạn khiến lời nói nghẹn lại nơi cuống họng. Cô chỉ biết trừng mắt, cảm nhận bàn tay to lớn, ấm nóng trượt trên khuôn mặt mình.
- Chà, Thiên Tuyết, tớ không phải Phan Tuấn Kiệt. Giờ tớ là Lý Mẫn Hạo. Đừng gọi cái tên khốn kiếp đó nữa.
Mẫn Hạo nhếch mép, giọng nói trầm, lạnh lùng và đầy đe dọa. Khuôn mặt góc cạnh cúi xuống, đôi môi đỏ mọng khẽ áp lên môi Tuyết. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, cô giật mình vùng ra, lưng đập mạnh vào thành ghế, đau điếng. Cô nhăn mặt, nắm chặt tay, cố nén cơn đau xé buốt.
Mẫn Hạo sững lại trong chốc lát, ánh mắt lướt xuống khe hở chiếc áo phong phanh. Dục vọng tích tụ bao năm bùng phát. Cậu ghì chặt hai tay cô xuống nền nhà lạnh lẽo, không ngừng cắn mút đôi môi cô.
Thiên Tuyết hoảng loạn, dùng hết sức đẩy Hạo ra. Nhưng cú đẩy yếu ớt ấy chẳng khác nào mèo cào vào đá – vô ích. Cậu không những không buông mà còn hung hãn hơn, tay nhanh chóng trượt xuống dưới.
Xoẹt—
Bộ đồ bệnh nhân rách toạc. Làn da trắng như tuyết, mịn màng ẩn hiện sau lớp vải rách, nhưng ánh mắt Mẫn Hạo dừng lại nơi những vết sẹo lồi lõm kinh khủng. Cậu cúi đầu, hôn nhẹ lên từng vết sẹo, giọng khàn đặc vì dục vọng:
- Nhìn xem, hắn đã làm gì cậu thế này?
Đôi mắt đục ngầu lướt trên làn da ửng hồng, bàn tay ma quái mơn trớn hai gò ngực cao vun vút, vân vê, mân mê. Cảm giác mềm mại nơi lòng bàn tay khiến thân dưới cậu phản ứng dữ dội, nóng rực. Thiên Tuyết khóc như đứa trẻ lạc mẹ, cổ họng nghẹn ứ những tiếng rên không thành lời. Lưỡi cô bị cắn rách, máu tanh chua trào xuống yết hầu, thấm vào môi cậu. Mẫn Hạo ngước nhìn, nơi khóe môi cô, dòng máu đỏ tươi đang nhỏ xuống. Cậu thấy… thật đẹp.
Hạo nhếch môi, lật người cô úp xuống sàn, tự giải phóng cơ thể đang căng cứng. Tuyết vùng vẫy mạnh, nhưng bị ghì chặt. Cô nghĩ đến việc cắn lưỡi tự vẫn, nhưng không thể tin số mình lại đen đủi đến thế.
- Iệ… t… a… à… từ… ng… (Kiệt… à… đừng…)
Âm thanh đã trở nên ngọng nghịu. Chỉ vài phút nữa thôi, cô sẽ ngất đi, thậm chí có thể chết. Máu đang tuôn ra rất nhiều. Hôm qua, Thiên Tuyết không do dự kết liễu đời mình. Nhưng hôm nay, cô lại sợ chết. Tại sao? Câu trả lời ai cũng rõ. Cô khóc đến tận tâm can, uất hận gào thét trong lòng. Nỗi đau thể xác và tinh thần trộn lẫn, như cơn bão cuộn quanh những hy vọng mong manh nhất của cô lúc này.
Nếu nói Dương Hạ Vũ tàn nhẫn, đểu cáng, thì đó là sự đánh giá sai lầm. So với hành động sắp xảy ra của Mẫn Hạo, Vũ còn… nhân từ hơn nhiều. Cậu đè chặt cô xuống sàn, nhét chiếc khăn tay vào miệng Tuyết. Trong chớp mắt, Hạo tiến vào...
Nơi chật hẹp không thể co giãn, đau đến tận xương tủy. Tuyết co giật, hét lên nhưng không thành tiếng. Cửa dưới như bị xé toạc, hậu môn rỉ máu vì bị xâm nhập thô bạo. Mẫn Hạo rên lên khoái cảm, nhếch môi, bắt đầu đong đưa hông mạnh mẽ. Hoa cúc nhỏ bé của Thiên Tuyết khiến cậu cực kỳ thỏa mãn. Cậu nâng hông cô cao hơn, mặc kệ tiếng khóc, tiếng la thất thanh. Khi sức chịu đựng đạt đến giới hạn, Thiên Tuyết ngất đi.
Mọi thứ mờ nhòa. Bụng dưới co rút dữ dội như có người moi sạch ruột gan cô. Trái tim đau như bị xé, tâm hồn băng giá cũng tan vỡ. Lớp băng tan chảy, nhưng không mang lại hơi ấm, chỉ còn nỗi buồn, tuyệt vọng, bi thương chồng chất. Dù đã lịm đi, ý thức vẫn còn tỉnh táo, cô quỵ xuống, thét lên trong lòng:
"Phan Tuấn Kiệt… không… Lý Mẫn Hạo! Tôi hận cậu!"
Mẫn Hạo đứng dậy, chỉnh lại quần áo sau khi thỏa mãn dục vọng. Cậu khẽ cong môi, nhìn vào hoa cúc đang rỉ máu, ánh mắt đầy khinh bỉ. Tình yêu thật rẻ mạt. Người con gái này ngày ngày đong đưa, hưởng lạc dưới thân kẻ khác, đã sớm dơ bẩn. Cậu quay đi, liếm nhẹ bờ môi, vẻ khinh miệt vẫn đọng lại nơi khóe mắt. Hạo vừa rời đi, một người khác bước vào.
Đó là Đỗ Minh Thư. Cô ngạc nhiên vì cửa nhà không đóng. Xe Quốc Hòa cũng không thấy đâu. Cô nheo mắt, dường như thấy bàn chân người nằm dưới góc ghế, cùng những vệt máu kinh hoàng. Hơi run sợ, Thư bước lại gần.
Ánh mắt cô đóng băng tại một điểm. Tay chân run rẩy, túi xách rơi xuống đất. Nước mắt trào ra, cô vội lay nhẹ Thiên Tuyết:
- Này… này…
Thân thể Tuyết cứng đờ, không phản ứng. Thư hoảng hốt lấy điện thoại gọi bác sĩ Long. Rồi trong hoảng loạn, cô bấm số Hòa.
- Alo? – đầu dây bên kia trả lời.
- Anh… cô… cô gái nhà mình… anh là ai? Cô ấy… ngất… trên… vũng… máu… – Thư lắp bắp, giọng nghẹn lại. Máu của Tuyết như dao cứa vào tâm trí cô. Mùi tanh, những vết sẹo kinh khủng… thật tội nghiệp.
- Em nói gì? Anh về ngay!
Điện thoại dập. Minh Thư khuỵu xuống, tựa vào thành ghế, thở dồn dập. Cô không hiểu vì sao Thiên Tuyết lại ở nhà Hòa, càng không hiểu vì sao cô lại thành ra như vậy.
Ba mươi phút sau.
Trương Quốc Hòa nắm chặt tay Minh Thư. Dù không quen biết Tuyết lâu, nhưng nhìn những gì cô phải chịu đựng, cậu cũng không khỏi xót xa. Tuyết đang được truyền máu khẩn cấp – may thay, máu cô không thuộc nhóm hiếm. Camera được tháo xuống, nối vào máy tính. Hòa xem lại đoạn ghi hình lúc mình rời đi. Những hình ảnh kinh hoàng hiện lên màn hình khiến Thư nôn mửa, Hòa nghiến răng, quai hàm siết chặt, muốn đập nát mọi thứ. Người ngoài còn hận đến vậy, huống chi kẻ trong cuộc?
Sau một lúc, bác sĩ Long lên tiếng:
- Cô ấy bị xâm hại mạnh, tổn thương hậu môn. May là thai nhi trong bụng chỉ bị ảnh hưởng nhẹ, chưa có chuyện đáng tiếc… vân vân và vân vân…
Hai người sững người một lúc, mọi cử động dừng lại trong im lặng. Hòa tiễn bác sĩ về, quay lại phòng. Thư ngồi ngây trên ghế dài, ánh mắt đau xót nhìn cậu. Hòa thở dài, bước lại, ôm cô vào lòng, kể rõ mọi chuyện.
Minh Thư ngước mắt, lệ long lanh, khuôn mặt tái nhợt:
- Bây giờ chúng ta phải làm sao? Cô ấy sẽ ra sao?
Hòa vừa định mở miệng, thì một giọng cười ma mị vang lên – đều đều, nhưng chất chứa cơn giận dữ:
- Tất nhiên là phải trả thù rồi.
Thư và Hòa lập tức quay về phía cửa. Một bóng dáng cao lớn, tuấn mỹ, lạnh lùng hiện ra. Sự xuất hiện bất ngờ của ác ma khiến cả hai bồn chồn, đứng ngồi không yên. Đồng thanh:
- Thiếu gia Dương.
Dương Hạ Vũ chẳng thèm liếc nhìn. Khóe môi hắn nhoẻn lên nụ cười giảo hoạt, nguy hiểm. Hắn bước tới, cúi người bế Tuyết lên tay. Chỉ vài tiếng ngắn ngủi, con mèo của hắn đã trở nên tàn tạ, xanh xao, gần như xác sống rồi sao? Đây là bài học. Không có hắn bên cạnh, xung quanh Thiên Tuyết chỉ toàn hiểm nguy, luôn rình rập bắt lấy cô.
Hắn quay người định đi, thì bàn tay nhỏ bé của Minh Thư bất ngờ níu lấy vạt áo:
- Cô ấy… đang mang thai…
Thư không hiểu vì sao mình lại nói ra điều đó. Từ Hạ Vũ, cô cảm nhận được sự tàn độc có thể giết chết Tuyết bất kỳ lúc nào. Nhưng lòng trắc ẩn và bản năng muốn bảo vệ khiến cô bất chấp, níu giữ hắn lại. Quốc Hòa – kẻ biết rõ Hạ Vũ tàn bạo, không nương tay với bất kỳ ai, kể cả phụ nữ – giật mình, lập tức kéo Thư vào lòng, ánh mắt đối diện sự bình thản của Vũ.
Ai cũng nghĩ hắn sẽ nổi giận, làm điều gì tàn khốc. Nhưng không. Hắn gật đầu… cảm ơn. Rồi bế Tuyết rời đi, khuất dần sau cánh cửa.
Trên đường đến xe, hắn cứ mãi chìm trong câu nói của Thư. Thiên Tuyết đang mang thai. Đứa trẻ là con hắn. Đôi mắt hắn khẽ nhíu, đồng tử trở nên dịu dàng. Trước đây, hắn từng phá bỏ thai của cô – vì lúc đó, hắn không cần một “nghiệp chủng” nào. Nhưng giờ đây, hắn lại háo hức mong chờ khuôn mặt xinh xắn của đứa bé – không biết vì sao. Không biết nó giống mẹ hay giống cha…
Bỗng nhiên, đôi mắt hắn đông cứng giữa khoảng không – hình ảnh hai kẻ bạn thân hắn đang thỏa mãn dục vọng trên thân thể cô hiện ra. Trong khoảnh khắc, hắn ghét chúng đến tận xương tủy. Nhưng thôi, để cô vào xe, về nhà, kiểm tra huyết thống xong rồi tính.
Yêu chiều, Hạ Vũ nhẹ nhàng đặt nụ hôn như gió thoảng lên môi cô, ánh mắt dịu dàng ngắm nhìn.
"Hoa Thiên Tuyết, em đúng là con mèo ngốc. Và gia đình họ Lý… nhất là Lý Mẫn Hạo, các người đã chọc trúng người không nên đụng."
Ánh mắt hắn bỗng trở nên sắc lạnh, âm u, độc địa. Kế hoạch trả thù với gia tộc họ Lý – đã được vạch ra trong tâm trí.