Chương 11: Dòng đời đã đổi thay

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi

Chương 11: Dòng đời đã đổi thay

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về đến nhà, Dương Hạ Vũ liền sai người giám định ngay cho dù đó chỉ là một giọt máu nhỏ bé. Chưa đầy một tiếng sau, kết quả đã được đưa đến. Hắn nhìn tờ giấy, nụ cười toe toét lộ rõ niềm sung sướng - 99%, một tỷ lệ khá cao. Nằm ngả lưng xuống giường, Vũ nghiêng người bên cạnh Hoa Thiên Tuyết, đưa tay vuốt ve hàng mi cong vút của cô, yêu thương ôm chặt cô vào lòng như bảo vật quý giá.
Nhìn khuôn mặt xanh xao, đôi môi trắng nhợt cùng thân thể lúc nóng lúc lạnh, trái tim Vũ chùng xuống. Hắn khẽ ghé môi sát cổ cô, thân mật gọi:
- Tuyết Tuyết, nếu đã tỉnh rồi thì cớ gì cứ giả vờ ngủ như thế.
Thiên Tuyết nặng nề hé đôi mắt mỏi mệt, nặng trĩu. Cô đã tỉnh từ lúc người bước vào báo cáo kết quả bào thai trong bụng. Cắn chặt môi dưới, cô ngước mắt nhìn hắn, giọng lạnh nhạt vang lên:
- Tôi không muốn tỉnh dậy, tôi không muốn nó.
Cô chỉ vào bụng, viền mắt rưng rưng từng giọt lệ óng ánh rơi lên mái tóc huyền ảo như suối của mình. Những giọt lệ cứ thế đua nhau chảy dài cho đến khi cô trút hết nỗi lòng, đôi mắt trở nên khô khốc, rát buốt, tê tái tâm hồn.
Tại sao Thiên Tuyết lại mang thai? Tại sao lại là con của hắn? Dù nói không muốn, nhưng trong lòng cô nghĩ khác - đó là con của cô, và lần này cô sẽ bảo vệ nó. Cô định ngồi dậy nhưng đột nhiên vùng dưới đau như ngàn kim châm, đôi chân tê bì, bàn tọa thốn mạnh khiến cô ôm chặt bụng, nằm vật xuống giường, đôi mắt vô hồn hướng lên trần nhà.
Không khóc cũng không oán, tâm hồn cô trống rỗng, trí óc hoàn toàn bất định. Trong thoáng chốc, cô nhớ lại hình ảnh tại nhà Quốc Hòa, Phan Tuấn Kiệt đã không còn nữa. Con người hiền lành ấy từng hứa sẽ bảo vệ cô, yêu thương cô mãi mãi đã biến mất. Bây giờ, người tồn tại trong thân xác Tuấn Kiệt là thiếu gia Lý Mẫn Hạo - kẻ tuyệt tình, dơ bẩn, độc ác, đã chà đạp cô. Nỗi đau thể xác nào bằng được vết thương lòng. Cô thương tâm co tròn người, trái tim thắt chặt, yết hầu nghẹn đắng, dáng vẻ lúc này thật tội nghiệp, yếu đuối và mỏng manh.
Dương Hạ Vũ nhìn cô hồi lâu, lòng hắn cũng đau chẳng kém. Thấy thân thể cô gầy nhom, suy nhược, những đốt xương lộ rõ dưới lớp da mỏng manh, hắn buồn lòng ôm chặt cô, hôn nhẹ lên xương quai xanh cô, giọng dịu dàng:
- Tuyết ngoan, em không sao rồi. Những gì tên khốn ấy làm với em, tôi sẽ bắt nó trả gấp trăm ngàn lần.
Đôi tai Tuyết rung rung trước những lời không rõ ràng. Có lẽ trái tim đã không còn chỗ để chứa thêm tổn thương, thân người run rẩy, phờ phạt. Cô chớp mi tiệp trong bóng đêm tâm tư, vươn người lại gần hơi ấm bên cạnh, vùi mình vào giấc ngủ bình yên. Vô ưu vô lo, bất ái bất tâm, chỉ còn cô trong thế giới của riêng mình.
Thấy Thiên Tuyết đau khổ mà ngủ say, lòng Hạ Vũ như bị dao cứa nát. Đến nay, hắn vẫn không hiểu từ khi nào trái tim mình đã hướng về phía cô. Những lúc cô cười nhẹ vô tình, hắn đã ngắm nhìn đến mê mẩn. Và trong giây phút Tuyết gục ngã do bàn tay Vũ hay người khác gây nên, trái tim hắn bỗng rơi thẳng vào cửa sinh tử, chịu những đòn roi của quỷ dữ đau đến không tả nổi.
Đời người trôi qua nhanh chóng, thời xuân xanh chẳng vươn lại bao lâu. Hoa khoe sắc có lúc tàn, và Thiên Tuyết lãnh đạm trong lòng cũng thế. Đến một ngày nào đó, cô sẽ rời bỏ Vũ để đến nơi xa xôi, hoặc có khi hắn sẽ đi trước cô. Điều không tưởng ấy khiến hắn càng khổ sở trong nỗi sợ mất cô. Ôm Tuyết trong lòng, vùi khuôn mặt mệt nhừ vào đám tóc đen xơ xát, hắn mơ màng ngủ say. Trước khi thiếp đi, hắn không quên cong khóe môi cười hạnh phúc, đôi tay rê nhẹ nơi chiếc bụng phẳng lì của Tuyết. Ai biết được nơi đây đang chứa đứa con của hai người chứ.
Mọi chuyện trôi qua trong yên bình. Một tuần rồi hai tuần, đến gần hai tháng, Thiên Tuyết bỗng dở chứng. Hằng ngày, cô nằm lì trên giường, ra lệnh tắm, ăn rồi lại ngủ. Hôm nay, cô đột nhiên đứng dậy đòi Dương Hạ Vũ đưa đi học, bảo ở nhà mãi chán. Chẳng lẽ cô không có quyền nói chuyện? Nhưng từ lúc có thai, mọi mong muốn của cô, hắn đều làm theo. Thiên Tuyết bảo không muốn thấy bất cứ cô gái hầu nào trong nhà, chỉ trong vòng một giờ, toàn bộ người hầu đều bị thay bằng bô lão. Chưa dừng ở đó, cô quát lớn không muốn căn nhà màu trắng khó chịu. Hạ Vũ nghe xong, chưa đến một ngày đã bắt nhân công sơn hết ngôi nhà thành màu xanh ngọc, riêng phòng ngủ không sơn bởi thai phụ ngửi thấy mùi sơn không tốt.
Tuyết cũng chẳng vui vẻ gì. Bao năm qua, chính cô đã chịu đựng quá nhiều. Có cơ hội là cô hành hắn tới tấp. Tối ngủ, cô đói meo, bắt hắn tỉnh dậy nấu cháo thịt. Nhưng cô không chịu người giúp việc làm, buộc Vũ phải vận động. Hắn ậm ừ, lê lết tâm trạng đầy mỏ quạ xuống bếp, vừa ngáp vừa nấu cháo.
Ban ngày, Hạ Vũ đi học, Thiên Tuyết ở không cũng chán, đòi hắn mua cho chú mèo nhỏ. Vài tiếng sau, có người bồng con mèo màu cam nhạt thuộc giống hoàng gia về. Tuyết yêu chiều, đặt tên Lông Vũ (ừ, cái này cố ý nha :v). Mấy hôm đầu, Hạ Vũ nhất quyết bắt đổi tên nhưng cô không chịu cãi cự dã man. Sau đó, người thua tất nhiên là hắn. Vài bữa sau, Tuyết cứ dính chặt lấy Lông Vũ, không thèm để mắt tới Vũ. Hắn bực mình, ghen tức, tống con mèo vào kho. Thiên Tuyết quậy một trận, banh nhà hắn đành ngậm ngùi ẵm Lông Vũ trả lại cho cô.
Sự tình đang rất gay gắt, Hoa Thiên Tuyết đột nhiên đòi đi học. Dương Hạ Vũ nâng mi mắt lườm cô. Hình tượng thiếu gia Dương cao cao tại thượng mấy tháng qua đã bị cô đạp thẳng xuống hố xí, nay lại muốn đi học, phải chăng cô đang chọc tức hắn? Hạ Vũ không cho, ra lệnh bắt nằm ở nhà ngoan ngoãn dưỡng thai. Tuyết khoanh tay bên cửa, khuôn mặt tức giận nhìn hắn khuất dần.
Thời thế đã đổi thay. Bây giờ, người quyết định không còn là Vũ nữa. Cô cũng định mặc đồ đi học nhưng nghĩ lại, vào đó cũng chẳng làm gì. Rón rén, bước chân Tuyết vào phòng sách của Vũ, lục tìm địa chỉ cha mẹ hiện giờ, cầm ít tiền, cô lên xe taxi đi đến đó.
Lòng cô hân hoan lạ thường. Nỗi nhớ mong lẫn tình thương cha mẹ bao năm qua lớn dần, nổ tung. Khoái chí, Tuyết cười muốn rớt quai hàm. Không biết khi gặp cô, cha sẽ làm gì nhỉ? Còn mẹ nữa, chắc sẽ khóc rống lên rồi nấu canh khoai cho cô đây. Những năm qua, không biết họ có sống tốt không, có nhớ đến cô không.
Chiếc xe dừng lại trước một khu chung cư sang trọng trong trung tâm thành phố. Cô mở trừng mắt nhìn ngôi nhà to cao tráng lệ chẳng khác cung điện cho các phi tần, phong cách thượng cổ như Trung Hoa lại mang nét hiện đại quý phái của nền móng phương Tây. Nhìn lại địa chỉ, Thiên Tuyết dụi mắt - rõ ràng mình không nhìn nhầm. Nhớ ngôi nhà trước nhỏ nhắn nằm trong góc phố nghèo nàn, giờ đây đã khác xa. Cuối cùng, Hạ Vũ đã lưu đày cha mẹ cô hay tôn vinh và nuôi họ thế? Bước vào thang máy ngôi nhà chung cư hai mươi lăm tầng, đưa tay vô thức bấm tầng hai mươi, lòng khó hiểu, không thể tin nổi.
*Ting*
Thang máy dừng lại nơi hành lang sâu thăm thẳm được lót vải len đỏ, giống lối đi của Nhà Trắng. Thiên Tuyết bước đến số nhà A040, đưa tay lên cao định bấm vào chiếc nút đỏ nhưng chợt khựng lại, buông lỏng giữa không trung. Ánh mắt dịu nhẹ rơi xuống sàn. Tuyết do dự - cô không biết mình có nên đối mặt với cha mẹ không nữa.
- Cô bé?
Tiếng gọi của bà lão đứng kế bên từ lúc nào khiến cô giật mình thức tỉnh khỏi suy nghĩ. Cuối đầu chào bà:
- Dạ, bà gọi cháu ạ?
- Sao lại đứng ở nhà ông Hoa vậy? Cháu đến gặp họ mà sao không hẹn trước? Có tìm thì cháu đến không đúng lúc rồi, hôm qua con rể hai người ấy đã mang họ đi du lịch Pháp. Cháu có nhắn gì không, ta sẽ chuyển lời cho?
- Hả? Con rể? - Hoa Thiên Tuyết bất ngờ trước lời nói của bà lão. Cha mẹ cô chỉ có một, và cô là con gái thôi. Với lại, cô còn chưa chồng thì lấy con rể đâu ra.
- Ừ, con rể. Nghe nói cậu ta là cậu ấm tập đoàn Dương đấy.
Thiên Tuyết gật đầu, đơ người, bần thần cảm ơn bà. Quay mặt bỏ đi, lòng cô cứ dăng dẳng với hai chữ "Con rể". Vậy là sao? Tại sao hắn lại trở thành con rể nhanh vậy? Và hắn đang mưu tính việc gì? Buồn đan xen vui, cô thất vọng khi không gặp được cha mẹ nhưng lại hài lòng vì cuộc sống của họ hiện tại.