Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 15: YÊU VÀ HẬN
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô sợ hãi hắn, ghê tởm chính kẻ đã nói yêu mình. Hắn ta không nhớ rằng chính hắn đã giết cha mẹ cô, một tay cướp đi hạnh phúc duy nhất của cô sao? Vậy mà giờ đây hắn lại yêu cô, tình yêu bảy năm của hắn sao có thể sánh bằng tình yêu trọn đời của cô? Thứ tình yêu bảy năm ấy liệu có thể đổi lại cho cô tình yêu vĩnh cửu của cha mẹ không?
Cô im lặng, hắn cũng im lặng. Dạ Hoắc Tước ngồi trên ghế nhìn cô, hắn yêu cô đến mức có thể bỏ tất cả vì cô, vậy tại sao cô chưa từng một lần quay lại nhìn hắn?
Từ khi Cẩn Duệ Trân bước vào cuộc đời, Dạ Hoắc Tước đã hoàn toàn thay đổi thành một con người khác. Hắn không còn hàng đêm đem phụ nữ về hoan ái, cũng không còn hàng ngày châm điếu thuốc bầu bạn với rượu bia. Trong mắt hắn chỉ có một Cẩn Duệ Trân tài sắc vẹn toàn. Cô là đóa hoa thơm nhất nở rộ trong mảnh đất cằn cỗi nơi trái tim hắn.
- Tại sao không phải là tôi? Tôi cũng yêu em chẳng kém gì hắn ta mà? Tôi còn yêu em hơn hắn, tôi thay đổi vì em nhiều như vậy em không nhận ra sao?
Hắn quỳ xuống nắm lấy cánh tay cô, lòng tự trọng của một ông trùm cũng bị hắn vứt bỏ vì cô.
- Chúng ta, không thể.
Một câu nói của cô cũng đủ gây đả kích lớn đến hắn. Dạ Hoắc Tước nghiến răng, bàn tay hắn siết chặt lấy cánh tay nhỏ bé của cô mà gằn giọng.
- Là vì thằng cớm đó sao? Vậy tôi sẽ giết nó. Nếu nó biến mất khỏi thế giới này thì em sẽ là của tôi.
Hắn đứng dậy, trong lòng như cuồn cuộn một cơn sóng dữ dội. Vậy ra chính cô đã đẩy anh vào một mối nguy hiểm khôn lường, vậy ra chính cô đã khiến người cô yêu trở thành mục tiêu của một con quái thú.
- Nếu anh làm vậy tôi sẽ hận anh cả đời này.
Bước chân hắn dừng lại, Dạ Hoắc Tước im lặng trước câu nói của cô.
- Hắn quan trọng với em vậy sao?
Một chút thất vọng đan xen với niềm tin đang vỡ vụn.
- Đúng vậy.
Hắn nắm chặt bàn tay, dùng hết sức lực đấm thật mạnh vào bức tường phía sau lưng cô rồi gằn giọng.
- Tại sao chứ? Tại sao em lại yêu thằng cớm đó mà không phải là tôi? Nó có gì tốt hơn tôi sao?
Cô ngồi dưới đất im lặng hứng chịu những lời nói xối xả của hắn. Cho dù không phải là anh thì mãi mãi cũng không thể là hắn. Cô hận hắn còn không hết thì làm sao có thể yêu hắn? Cô còn không thể chịu đựng nổi mỗi khi ở cùng hắn thì làm sao có thể cùng hắn đầu bạc răng long?
- Bởi vì tôi mãi mãi cũng không bao giờ yêu anh.
Hắn từng là một kẻ độc đoán, máu lạnh và không coi ai ra gì, nhưng những năm gần đây bàn tay hắn đã không còn vấy máu. Những phi vụ làm ăn phi pháp cũng ít hơn trước và thời gian hắn ra ngoài cũng ít đi. Hầu hết thời gian, hắn đều ở tổ chức để đợi cô quay trở về mỗi cuối tuần. Bức ảnh trên bàn làm việc của hắn cũng chưa một lần được lật xem nhưng đó lại chính là ảnh của cô. Hắn yêu cô đến mức có thể vì cô làm tất cả, nhưng có lẽ bước đi sai lầm nhất của hắn, hắn sẽ chẳng bao giờ có thể sửa chữa được nữa.
- Vậy sao?
Những gì hắn muốn, hắn nhất định phải đạt được; thứ đồ vật hắn muốn, hắn nhất định phải có trong tay; người phụ nữ hắn yêu, bằng mọi cách hắn cũng phải ôm trong lòng.
Dạ Hoắc Tước mở cửa ra hiệu cho hai tên vệ sĩ bên ngoài. Hiểu ý hắn, hai tên vệ sĩ lập tức bước vào bên trong căn phòng, nắm lấy hai tay cô mà kéo đi.
- Này anh làm gì vậy, buông tôi ra.
Cô la hét giãy giụa trong tuyệt vọng, gương mặt hắn lúc này chẳng khác nào một con quỷ đang thèm khát miếng mồi ngon. Đem cô đến một căn phòng tối tăm, hắn bật điện rồi để hai tên vệ sĩ áp chế, đặt cô lên ghế.
- Nếu như em cứ một mực yêu hắn ta đến vậy thì để tôi giúp em quên đi nhé?
Dạ Hoắc Tước mỉm cười nhìn cô giãy giụa mà không ngừng tưởng tượng ra cảnh tượng huyễn hoặc cô sẽ ngoan ngoãn thuộc về hắn, tình nguyện ở bên hắn và yêu hắn đến hết đời.
- Anh làm vậy với tôi không sợ tôi sẽ hận anh cả đời sao?
Lúc này, biết rằng bản thân đang ở thế bị động, cô liền hạ giọng nhìn hắn mà hỏi. Bây giờ cô có vùng vẫy và la hét cỡ nào cũng không giúp được gì. Thà rằng giữ sức đến lúc cần dùng sẽ dùng.
- Hận? Vậy để tôi nói cho em biết nhé.
Hắn mỉm cười quay sang nhìn cô, bàn tay dơ bẩn của hắn chạm lên gương mặt thanh tú của Duệ Trân.
- Hai năm trước chính tôi đã cứu em khi em bị Cảnh Tử Quân bỏ lại trong rừng. Khi đó hắn mặc kệ em có bị đạn bắn hay bị quân địch giày vò cũng không quay đầu lại cứu. Lúc đó tôi đã mang em về, chính bàn tay này đã bế em về Dương Long và chữa trị vết thương cho em.
Lời nói của hắn khiến cô có chút lạ lẫm. Cô nhớ rằng lúc đó khi tỉnh lại, cô đã ở Dương Long. Đầu cô đau như búa bổ và không thể nhớ được trước đó đã xảy ra chuyện gì. Dạ Hoắc Tước nói với cô rằng do cô làm việc quá sức dẫn đến mệt mỏi và xuất hiện triệu chứng đau đầu. Cô bán tín bán nghi, cũng không nghĩ ngợi nhiều mà tin hắn.
- Rồi khi em hôn mê, em nằm bên cạnh tôi nhưng lại không ngừng gọi tên Cảnh Tử Quân. Vì vậy tôi đành phải sử dụng đến biện pháp cuối cùng, cũng chính là biện pháp tôi sắp dùng với em lần thứ hai. Liệu pháp thôi miên.
Nụ cười của hắn lúc này không thể nào thỏa mãn hơn được nữa. Liệu pháp thôi miên còn có mục đích nhằm xóa đi một phần ký ức, bên cạnh đó có thể giúp chữa trị nhiều căn bệnh về tâm lý. Cô là bác sĩ tâm lý, cô hiểu điều này hơn ai hết.
- Tại sao anh lại làm như vậy? Tại sao anh phải dùng đến liệu pháp thôi miên? Anh không tự tin rằng anh có thể xóa mờ hình bóng Cảnh Tử Quân trong lòng tôi hay sao?
Thì ra trước đây cô và anh đã trải qua chuyện như vậy. Những mảnh vỡ ký ức một lần nữa phá vỡ xiềng xích mà ùa về. Cô đã từng có một khoảng thời gian ở bên anh.
Hai năm trước, cô mang theo niềm tin rời quê hương, tham gia vào chiến tuyến. Là một bác sĩ, cô hiểu mình cần phải làm gì và cần phải suy nghĩ như thế nào. Khi biết rằng vị trí bác sĩ riêng của Đại tá Cảnh Tử Quân còn trống, cô thực sự không hề muốn ứng tuyển một chút nào. Bởi lẽ ngày đó, cô ra đi với mong muốn có thể cống hiến cho tất cả mọi người chứ không riêng gì một người. Hơn nữa, nghe nói anh vô cùng khó tính, cô cũng không chắc chắn bản thân có thể làm tốt. Nhưng rồi cuối cùng khi nhìn thấy Cảnh Tử Quân với thương tích đầy mình trở về, cô chợt có một chút động lòng.
Khi bị địch phục kích, cô cố gắng bò ra ngoài để đến lều của anh. Khi đó cô vẫn mang trong mình suy nghĩ phải giữ được an toàn cho anh. Bởi lẽ cô không chỉ là một bác sĩ riêng mà còn là một vệ sĩ phải hy sinh hết mình cho đầu não của nước nhà.
Khi chạy thoát cùng anh, cô đã nghĩ lần này chỉ có một người được sống. Hai năm trước cô đã yêu anh. Đó chính là đóa hoa dần dần bung nở mỗi ngày khi ở bên anh. Thì ra hai năm trước là anh, hai năm sau cũng là anh.
Tình yêu của cô trước sau như một, mãi là anh.
- Sao tôi phải làm việc tốn công vô ích như vậy? Chỉ cần một tiếng thôi, một tiếng sau Cảnh Tử Quân sẽ hoàn toàn biến mất.
Hắn ngồi xuống bên cạnh cô rồi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm óng ả. Cô ghê tởm bàn tay ấy, bàn tay đã giết chết ba mẹ cô để cô phải lặn lội một đời, không còn được nghe tiếng ba mẹ.
- Anh có muốn biết tại sao anh cố gắng bảy năm mà không có được trái tim của tôi không?
Cô lúc này bị trói chặt trên ghế, ánh mắt nhìn về phía Dạ Hoắc Tước đang ngồi đối diện. Trước khi hắn bắt đầu ra tay, cô cần phải thoát khỏi sợi dây thừng này nhanh nhất có thể. Kéo dài được bao nhiêu thời gian hay bấy nhiêu, cô không muốn một lần nữa quên đi anh.