Chương 16: Giam Cầm

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bàn tay Duệ Trân nhanh chóng rút con dao nhỏ giấu trong ống tay áo ra. Cô không ngừng chà xát vào sợi dây thừng, nhưng vì dây quá to mà dao lại quá nhỏ, e rằng sẽ mất rất nhiều thời gian mới cắt đứt được.
“Còn lý do nào khác ngoài Cảnh Tử Quân sao?”
Hắn dừng lại, ngồi đối diện cô, chờ đợi câu trả lời. Có lẽ đã đến lúc cô phải nói ra sự thật. Chín năm ròng rã, cô sống bên cạnh Dạ Hoắc Tước, mục đích duy nhất là tìm ra điểm yếu của hắn, để một ngày có thể lật đổ đế chế thối nát này. Đến giờ, cô đã có đủ bằng chứng, nắm trong tay không ít hàng cấm như thuốc phiện và vũ khí trái phép của Dương Long. Những tài liệu mật của Dạ Hoắc Tước cũng đã được cô cất giấu cẩn thận. Tất cả đã sẵn sàng cho ngày cô đạp đổ hắn.
“Là vì huynh đã cướp đi hạnh phúc duy nhất của muội, cướp đi người thân duy nhất của muội.”
Duệ Trân vừa nói, vừa cố tình làm chậm lại để có thêm thời gian cắt đứt sợi dây thừng. Cô không để lộ chút sơ hở nào, động tác vô cùng điêu luyện, dễ dàng qua mắt được Dạ Hoắc Tước.
“Huynh còn nhớ mười năm trước có một cặp vợ chồng làm việc cho Dương Long không? Người phụ nữ tên Hạ Tố Ngân, người đàn ông tên Cẩn Trình Dư?”
Hắn cố gắng lục lọi ký ức. Quả thật, Dương Long từng có một cặp vợ chồng như vậy làm việc. Cả hai đều là cựu thành viên của tổ chức, nhưng vì hôm đó bị phát hiện là cảnh sát nằm vùng nên hắn đã ra tay, cắt đứt hoàn toàn ý đồ cài cắm của công an.
“Hai người đó chính là cha mẹ của muội. Huynh có từng nghĩ, khi huynh giết họ rồi thì con gái của họ sẽ sống ra sao không?”
Ánh mắt hắn chợt rung động. Thì ra, cô gái tầm tã dưới mưa trong đám tang của Hạ Tố Ngân và Cẩn Trình Dư ngày hôm đó chính là Duệ Trân. Sau khi hạ sát hai người họ, hắn có chút băn khoăn nên đã quay lại đám tang. Ngày hôm đó, trời mưa rất to nhưng không thể che lấp tiếng gào khóc thảm thương của cô gái. Cô gục xuống bia mộ lạnh lẽo, nhìn vào bức ảnh hai người đang mỉm cười. Hai người cười, một kẻ khóc.
Khi đó, hắn đã chĩa súng về phía cô, định triệt tiêu đầu mối cuối cùng. Nhưng khi nhìn thấy bàn tay cô lấm lem bùn đất vẫn cố đào bới, hắn lại hạ súng xuống. Cô không có lỗi, lỗi là ở cha mẹ cô, những người cảnh sát.
“Vậy ra, muội chính là con gái của hai người họ.”
Hắn cười chua chát. Suy tính kỹ lưỡng bao nhiêu cũng không thể ngờ được mười năm sau, hắn lại đem lòng yêu chính con gái của hai người đó. Ông trời quả thật trớ trêu, thích đùa giỡn với lòng người.
“Muội hận huynh.”
Đôi mắt cô lúc này đã đẫm lệ. Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày giỗ của cha mẹ cô. Lúc nào cũng vậy, vào ngày quan trọng ấy, cô sẽ xin nghỉ phép, hoàn toàn biến mất khỏi tầm kiểm soát của Dương Long để trở về bên cha mẹ. Cô sẽ dành trọn một ngày để lau dọn bia mộ, thắp hương và kể lể với cha mẹ những mệt mỏi, áp lực trong lòng.
“Vậy ra đó mới chính là lý do muội từ chối huynh.”
Hắn cười khổ, khóe mắt đọng lại chút thất vọng. Những việc hắn làm, những tội ác hắn gây ra, cuối cùng cũng quay lại báo ứng chính hắn.
Sợi dây thừng, chịu sự chèn ép của con dao trong tay cô, cũng nhanh chóng đứt lìa. Đợi khi hắn không để ý, cô tháo dây ra rồi đứng dậy. Lúc này, Dạ Hoắc Tước mới giật mình. Hắn muốn tiến lại gần để bắt cô, nhưng khẩu súng trên tay cô đã khiến hắn khựng lại.
“Nếu huynh bước thêm một bước, muội sẽ nổ súng.”
Hắn nhìn khẩu súng lạnh lẽo trên tay cô. Trong túi áo hắn cũng có súng, nhưng Dạ Hoắc Tước không muốn rút ra. Hắn không muốn làm cô bị thương thêm nữa. Hắn thực sự muốn bù đắp cho những lỗi lầm mình đã gây ra với cô.
“Không cần biết muội có nổ súng hay không, huynh chỉ cần biết rằng từ trước đến giờ, muội có từng một chút nào thích huynh không?”
Đôi mắt hắn vẫn mong chờ chút thương hại từ cô. Nhưng Duệ Trân không chút thương tiếc, cô nắm chặt khẩu súng trên tay mà đáp lời.
“Muội hận huynh, rất hận huynh.”
Hắn không tin rằng sau ngần ấy thời gian, suốt bảy năm ròng rã, cô lại không nhận thấy sự thay đổi của hắn. Hắn không tin rằng từ trước đến nay, những gì hắn làm cho cô lại không khiến cô một chút động lòng.
Dạ Hoắc Tước nhích từng bước, muốn lại gần cô hơn.
“Đoàng!”
Tiếng súng nổ vang, một viên đạn xuyên qua vai Dạ Hoắc Tước. Nghe thấy tiếng súng, vệ sĩ bên ngoài cùng Lâm Tần nhanh chóng xông vào.
“Anh cả, anh cả!”
Lâm Tần chạy đến đỡ hắn dậy. Vai hắn đã bắt đầu chảy máu không ngừng.
“Con khốn, sao mày dám làm vậy với Anh cả?”
Lâm Tần quay sang nhìn cô, gào lên. Duệ Trân biết hắn vốn dĩ rất ghét mình, chẳng yêu thích gì mình, nên giờ cô sẽ trả lại cái vị trí này cho hắn. Cô mệt rồi, chín năm qua đã làm quá đủ rồi.
“Muội hận huynh đến vậy sao?”
Giọng Dạ Hoắc Tước mệt mỏi vang lên.
“Đúng vậy, muội rất hận huynh, hận huynh đến chết đi sống lại!”
Khóe miệng hắn bất giác cong lên, hắn cười lớn, ôm lấy bên vai đang chảy máu. Máu thấm đẫm một bên vai áo, chảy xuống tay Dạ Hoắc Tước không ngừng.
“Bắt Cẩn Duệ Trân lại, đem lên phòng của tao!”
Sau lời nói của hắn, một đám vệ sĩ chạy đến bao vây lấy cô. Cẩn Duệ Trân không thể đứng chờ chết. Cô lập tức chĩa súng vào thái dương mình rồi lớn tiếng hét.
“Nếu còn bước thêm một bước, muội sẽ tự tử!”
Nghe thấy hai chữ “tự tử”, nụ cười trên môi hắn lập tức tắt ngúm.
“DỪNG LẠI!”
Nghe theo mệnh lệnh của hắn, tất cả vệ sĩ liền khựng lại. Cô đứng trong góc tường căn phòng, súng chĩa vào thái dương, dao găm trên cổ. Bất cứ lúc nào cô cũng có thể nổ súng để cướp đi mạng sống của chính mình.
“Duệ Trân, muội nghĩ muội làm vậy sẽ dọa được huynh sao? Huynh giết cha mẹ muội, khiến muội trở thành trẻ mồ côi. Một khi muội chưa giết được huynh, muội sẽ không chết!”
Bị nói trúng tim đen, cô bất giác giật mình lo lắng. Chiêu này của cô thực sự chẳng thấm vào đâu so với hắn.
“Muội... muội có thể.”
“Muội không thể!”
Dạ Hoắc Tước đưa mắt nhìn Lâm Tần. Hắn ta lập tức lao đến, đá tung khẩu súng trên tay cô rồi chộp lấy con dao trên cổ cô. Rất nhanh, Duệ Trân đã bị hai, ba tên vệ sĩ vồ lấy, khóa chặt hai tay. Cô vùng vẫy gào thét trong vô vọng, nhưng Dạ Hoắc Tước đã đi rất xa.
“Lần này thực sự chết chắc rồi.”
Duệ Trân mím môi, mặc cho hai tên to con kia lôi về phòng ngủ của Dạ Hoắc Tước. Chúng ném cô lên giường rồi đóng sập cửa lại, bỏ mặc cô chơi vơi không lối thoát.
“Cạch.”
Một lúc sau, cánh cửa phòng mở ra. Dạ Hoắc Tước bước vào với vẻ mặt lãnh đạm. Hắn nhìn cô đang ngồi trên giường, khóe môi khẽ mỉm cười rồi nhỏ giọng nói.
“Nếu không thể để muội quên đi Cảnh Tử Quân, cũng không thể để muội quên đi hận thù, chi bằng trói muội lại bên cạnh huynh, mãi mãi giam muội trong xiềng xích. Như vậy, muội sẽ là của huynh mãi mãi!”