Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 23: KẾ HOẠCH
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bình minh lên, hành trình giải cứu Duệ Trân của Tử Quân lại tiếp diễn. Anh dậy từ rất sớm, năm giờ sáng đã vội vàng thay đồ, ăn vội chút mì Ý rồi đến cơ quan. Thường ngày, anh luôn là người đến muộn nhất, nhưng hôm nay lại khác. Anh là người đầu tiên có mặt, phải đến một tiếng sau, Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh mới uể oải bước vào.
Dù cơn ngái ngủ chưa tan hẳn, Lâm Bắc Thần vẫn phải dụi mắt mấy lần để tin vào những gì mình thấy: Cảnh Tử Quân đang cặm cụi làm việc trên bàn.
- Trời ạ, đây có phải Cảnh Tử Quân không vậy? Hôm nay là ngày tận thế sao? Lâm Bắc Thần chạy đến bàn làm việc của anh, nhìn vào hai chồng tài liệu dày cộp cùng chiếc máy tính đang sáng đèn. - Dương Long? Sáng sớm ra cậu đã lục lọi hết dữ liệu về Dương Long làm gì thế? Nhìn vẻ mặt tiều tụy của Tử Quân, hắn thấy khó hiểu. Thường ngày, Cảnh Tử Quân luôn ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ đúng giờ theo lời dặn của Duệ Trân. Thực đơn được lên chi tiết, thuốc uống đúng giờ, mọi hoạt động đều tuân theo cô. Vậy mà hôm nay, anh lại trông hốc hác, bàn làm việc không có bữa sáng mà chỉ có chồng tài liệu dày. Chẳng phải điều này quá bất thường sao?
- Bắc Thần, Thế Thanh, hai cậu ngồi xuống đây đi. Tôi có chuyện muốn trao đổi với hai người.
Lâm Bắc Thần bán tín bán nghi đi đến bàn uống nước ngồi xuống. Hắn tiện tay cầm lấy bữa sáng mà Thế Thanh vừa mang về, cắn một miếng rồi hỏi: - Có chuyện gì mà cậu làm vẻ mặt nghiêm trọng thế?
- Duệ Trân... gặp nạn rồi. Vừa nghe lời anh nói, chiếc bánh mì trên tay Bắc Thần lập tức rơi xuống. Thế Thanh ngồi bên cạnh cũng nghiêm túc lắng nghe. Tử Quân đưa đoạn tin nhắn cho hai người xem, rồi nói sơ qua về kế hoạch của mình. Lần này có đôi chút mạo hiểm, nhưng nếu không mạo hiểm thì sẽ không cứu được cô. Tử Quân dựa lưng vào ghế, đưa cho Bắc Thần chiếc USB mà hôm qua anh vừa lấy được từ chỗ cô,
- Trong này là tất cả thông tin mà Duệ Trân đã thu thập được trong những năm hoạt động ở Dương Long.
Thế Thanh cầm lấy USB, cắm vào máy tính xách tay của hắn để xem. Bên trong là vô số thông tin chi tiết và đầy đủ về Dương Long.
- Dương Long? Cô ấy là người của Dương Long sao? Sự thật này quá đỗi đột ngột và bất ngờ đối với Lâm Bắc Thần, bởi lẽ chính hắn cũng không thể ngờ rằng một cô gái như cô lại có thể là thành viên của tổ chức man rợ đó.
- Không phải, cô ấy cũng không hẳn là người của Dương Long. Thành viên của tổ chức bắt buộc phải trải qua một bài kiểm tra và đánh giá, sau đó sẽ có một hình xăm trên người. Nhưng đêm hôm đó, khi ở bên cô, anh không hề nhìn thấy bất cứ hình xăm nào trên cơ thể trắng ngần của cô. Hơn nữa, mục đích Duệ Trân gia nhập Dương Long cũng không phải để giúp đỡ hay tiếp tay cho ông trùm làm những điều phi pháp.
- Không phải người của Dương Long, vậy tại sao lại ở trong Dương Long? Hơn nữa, bác sĩ Cẩn trước đây từng là nghi phạm mà. Nói đến đây, Bắc Thần chợt khựng lại. Lịch trình của cô dày đặc, luôn xuất hiện trong đội ngũ hình sự với thân phận bác sĩ pháp y. Cô vừa giúp cảnh sát phá án, lại vừa là người trong tổ chức buôn bán thuốc phiện và vũ khí xuyên quốc gia. Điều này chẳng phải quá mâu thuẫn sao?
- Ở đây chỉ còn một khả năng duy nhất là bác sĩ Cẩn phải có lý do nào đó mới gia nhập tổ chức. Suy đoán của Lâm Bắc Thần quả thực nhạy bén, hắn đã gần như đoán ra toàn bộ sự việc. Anh thở dài, cầm bức ảnh tối hôm đó anh chụp được, đưa cho hắn xem.
- Cậu còn nhớ đây là ai không?
Lâm Bắc Thần nhìn vào bức ảnh. Gương mặt quen thuộc ấy làm sao hắn có thể quên được. Hắn cũng là người tham gia chuyên án về tổ chức Dương Long, vậy nên những đồng đội đã hy sinh trong chuyên án ấy luôn in sâu trong tâm trí hắn. - Không lẽ... Ngụy Thế Thanh như hiểu ra điều gì đó, hắn nhìn vào cô bé đang tươi cười đứng giữa khung ảnh. Tử Quân thu lại bức ảnh, khẽ gật đầu trong sự não nề.
- Đúng vậy, cô ấy chính là con gái của Hạ Tố Ngân và Cẩn Trình Dư. Đến lúc này, mọi chuyện mới vỡ lẽ. Hóa ra cô cũng có nỗi khổ riêng nên mới hành động như vậy. Anh yêu cầu Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh giữ bí mật, không muốn ai khác biết chuyện này trước khi anh giải quyết xong.
- Tên giết người hàng loạt nhắm vào các cô gái mại dâm chính là người của tổ chức. Ngày hôm đó, tôi đã nhìn thấy hình xăm của tổ chức trên chân cậu ta. Vì vậy, lần này tôi muốn thả cậu ta ra, lần theo dấu vết để theo dõi, có lẽ sẽ tìm được căn cứ của Dương Long.
- Tuyệt đối không được! Vừa nghe kế hoạch của anh, hắn lập tức đứng dậy, kiên quyết không đồng ý. Bởi lẽ, thả hung thủ cũng chính là vi phạm quy định. Nếu thả hắn, trong trường hợp suôn sẻ thì có thể cứu được cô, nhưng trong trường hợp xấu, không những không cứu được cô mà còn có thể khiến bản thân anh thiệt mạng. Nếu còn đường quay về, anh cũng sẽ phải đối mặt với bản án tù giam và bị phế truất khỏi ngành.
- Đó là cách cuối cùng tôi có thể nghĩ ra trong ba ngày còn lại. Tôi cần cứu cô ấy, Bắc Thần, tôi cần cứu Duệ Trân. Trong ánh mắt anh, lần đầu tiên xuất hiện sự van xin. Suốt nhiều năm công tác trong ngành, anh chưa từng hạ mình trước ai, nhưng lần này lại chấp nhận hạ mình trước người khác để có cơ hội cứu cô.
- Bắc Thần, Duệ Trân chính là người con gái đầu tiên bước vào thế giới của tôi. Cô ấy là người đã nói với tôi rằng tôi xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn. Cô ấy là người đã không rời bỏ tôi, cho dù tôi có tồi tệ đến mức nào. Anh nắm chặt tay Lâm Bắc Thần, nhỏ giọng nói.
- Tôi cần Duệ Trân. Dù phải đánh đổi tất cả, tôi cũng sẽ đồng ý, chỉ cần kết quả là cô ấy được an toàn. Lần đầu tiên hắn thấy anh vì một người con gái mà làm đến mức này. Lần đầu tiên hắn thấy anh có thể chấp nhận từ bỏ cả quãng thời gian công sức vất vả chỉ vì tính mạng của cô. Hắn có lẽ cũng hiểu được tấm lòng anh, dù chỉ là một chút.
- Có đáng không? Hắn nhìn anh, ánh mắt lơ đãng như đang vô định giữa dòng biển, mặc cho bị cuốn trôi. Anh cúi đầu, nhẹ giọng trả lời.
- Đáng chứ, rất đáng. Vì cô ấy, giá nào cũng đáng. Có lẽ bóng hình cô đã in sâu vào tâm trí anh kể từ lần đầu gặp cô mười năm trước. Không phải một Cẩn Duệ Trân sắt đá, mạnh mẽ, càng không phải một Cẩn Duệ Trân quyết đoán. Cô chỉ là một người con gái cần chỗ dựa, một người con gái yếu đuối cần có người nhìn thấy nỗi sợ hãi của mình.
- Sẽ không hối hận chứ? Lâm Bắc Thần nhìn anh hỏi. Anh chưa bao giờ xin hắn điều gì, nhưng lần này lại chấp nhận vì cô mà cầu xin sự giúp đỡ. Ngụy Thế Thanh cũng nhìn thấu tấm lòng anh, biết rằng nếu anh đã quyết thì dù họ có không đồng ý giúp, anh vẫn sẽ tự mình thực hiện.
- Nếu không làm, đó mới là hối hận cả đời. Anh cảm nhận được hơi ấm truyền từ vai đến nơi sâu thẳm nhất trong lòng. Hai bàn tay đặt lên vai anh. Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh đều đồng ý cùng anh thực hiện kế hoạch này.