26. Sự thật được hé lộ

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh gục xuống cạnh cô, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ người cô. Mọi muộn phiền trong lòng anh dường như tan biến hết, có lẽ cô chính là liều thuốc tốt nhất cho căn bệnh của anh.
Thời gian nhẹ nhàng trôi, anh vẫn nắm chặt tay cô, căn phòng chỉ vang lên tiếng anh độc thoại một mình. Tử Quân ngẩng lên nhìn đồng hồ, đã bảy giờ tối. Cô vẫn chưa tỉnh, nên anh vẫn phải ở bên cạnh chăm sóc, chờ đợi cô mở mắt.
Căn phòng này nằm ở một góc khuất, hiếm hoi lắm mới có hai ba người vội vã lướt qua. Phòng này cũng không có camera giám sát, vì thường các phòng bệnh đều được y bác sĩ yêu cầu không lắp đặt.
Anh nắm chặt tay cô, siết chặt hơn bao giờ hết. Bỗng, ngón tay cô khẽ cử động, anh giật mình nhìn xuống.
- Duệ Trân.
Hai mí mắt cô nặng trĩu, dần dần hé mở nhìn quanh. Cơ thể nặng nề đến nỗi không thể cử động, những vết thương đã được băng bó nhưng không có nghĩa là cơn đau đã biến mất. Đầu đau như bị ai đó bóp chặt, đôi mắt mờ mịt nhận ra đây không phải là phòng giam lúc nãy.
"Đây có lẽ là phòng bệnh của tổ chức."
Cô nhìn lên, thấy mình đang được truyền nước. Mấy ngày nay cô không ăn uống gì, mỗi lần Dạ Hoắc Tước xuống thăm cô mới miễn cưỡng ăn một chút cơm. Nhưng cũng chẳng đáng kể là bao, ăn không ngon, ngủ chẳng yên, ngày nào cô cũng bị Lâm Tần tra tấn đến thừa sống thiếu chết. Việc cô đổ bệnh chỉ là vấn đề thời gian, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.
- Duệ Trân, em tỉnh rồi.
Cô nhíu mày nhìn về phía giọng nói vừa vang lên. Cô không nghe nhầm chứ? Rõ ràng đó là giọng của anh, cô không phải bị bệnh đến mức sinh ra ảo giác đấy chứ?
- Tử Quân...
Giọng cô yếu ớt gọi tên anh, dường như vẫn không thể tin được người đàn ông trước mặt chính là người cô hằng mong nhớ. Cô tỉnh lại sau cả tiếng đồng hồ dài, khiến nỗi lo lắng trong anh vơi đi ít nhiều. Tử Quân nắm chặt tay cô để cô cảm nhận được anh vẫn đang ở đây, bên cạnh cô.
- Duệ Trân,
Anh khẽ gọi, rồi vội vàng chạy đến bên cạnh cô, luống cuống không biết nên làm gì. Đây là lần đầu anh chăm sóc người bệnh nên không biết cô cần gì, muốn gì. Duệ Trân vội níu tay anh lại, thắc mắc hỏi:
- Sao anh lại ở đây?
Rõ ràng trước khi ngất đi cô vẫn đang ở phòng giam của tổ chức. Không thể nào nhanh như vậy đã được đưa ra ngoài, cũng không có khả năng anh có thể xuất hiện trong tổ chức. Mọi nghi vấn dồn dập dâng lên trong lòng, biết bao thắc mắc và lo lắng lại ùa về.
- Đây là phòng bệnh của Dương Long, anh...
Anh không muốn cô đang bệnh mà phải lo lắng cho mình, nhưng nếu không nói, cô nhất định sẽ gặng hỏi cho bằng được. Vậy nên Tử Quân đành kể lại hết tất cả cho cô, từ việc anh làm sao có được bản đồ ở đây, làm sao đến được đây và làm sao gặp được cô. Kể cả việc anh biết cô là con gái của Hạ Tố Ngân và Cẩn Trình Dư, anh cũng đều nói ra hết.
- Anh quen ba mẹ em sao?
Cô nhíu mày hỏi lại. Trước giờ cô đều không rõ ba mẹ mình làm gì. Cô chỉ biết ba mẹ rất thương yêu cô, mỗi lần đi công tác là sẽ đi rất lâu. Khi cô hỏi ba mẹ làm việc gì mà phải đi công tác lâu vậy, tuyệt nhiên ba mẹ sẽ lảng tránh và chuyển sang chủ đề khác. Cho đến bây giờ cô mới chỉ biết ba mẹ là người trong tổ chức Dương Long, nhưng tại sao anh lại biết ba mẹ cô thì đó là một dấu hỏi lớn.
- Ba mẹ em... ngày đó ba mẹ em là trinh sát đặc nhiệm của cục cảnh sát. Vì nhiệm vụ, họ phải gia nhập Dương Long làm tình báo.
Di nguyện cuối cùng của Hạ Tố Ngân và Cẩn Trình Dư vẫn chưa được thực hiện. Anh không muốn cô phải tự mình đi tìm lời giải đáp. Duệ Trân thông minh như vậy, sớm muộn gì sau khi trả thù cho ba mẹ cô cũng sẽ tìm hiểu ra nội tình sâu bên trong năm đó. Chi bằng bớt chút công sức cho cô, nói cho cô biết luôn ngay từ bây giờ.
- Vậy ra... ba mẹ em là trinh sát đặc nhiệm. Họ...
Thì ra họ không phải người xấu. Cô dù rất yêu ba mẹ, vì ba mẹ mà trả thù tổ chức, nhưng cũng không thể nào chấp nhận việc hai người tiếp tay cho cái xấu. Nước mắt chảy dài nơi khóe mi. Thì ra ba mẹ cô đã anh dũng hy sinh vì chuyên án. Vậy mà trước giờ cô luôn nghĩ hai người họ làm việc phi pháp. Cô cũng muốn sửa chữa sai lầm của họ, muốn đạp đổ Dương Long để không ai đi lầm đường lạc bước nữa.
- Được rồi Duệ Trân, em đừng khóc. Bây giờ em an toàn rồi, có anh ở đây anh sẽ cứu em ra ngoài.
Anh ôm lấy cô, vỗ về người con gái nhỏ. Anh dường như có thể ôm trọn mọi tâm tư của cô vào lòng. Lúc này anh mới cảm nhận được hết sự gầy gò, tiều tụy của cô. Cô ngày trước vốn đã rất gầy, bây giờ còn gầy hơn nữa, cơ thể vốn hồng hào giờ lại xanh xao.
- Anh có biết vào đây nguy hiểm lắm không hả? Em là người của Dương Long, bọn chúng sẽ không giết em, em sẽ có cách ra ngoài mà.
Cô đánh vào lồng ngực anh nhưng không còn sức nên rất nhẹ. Tử Quân nhìn vẻ trách móc của cô, dù bản thân đang bị cô mắng nhưng anh lại vô cùng hạnh phúc. Bởi lẽ cô cũng lo lắng cho anh, giống như cách anh đã hoảng loạn, lo sợ sẽ mất cô.
- Vào thì cũng vào rồi, bây giờ em có trách móc thì cũng làm được gì nữa. Thay vì mắng anh sao em không nói rằng hãy cùng nhau rời khỏi đây?
Anh nghiêng đầu nhìn cô rồi hỏi. Duệ Trân thở đều nằm trong lòng anh, cô bây giờ cũng chẳng còn sức để trách móc anh quá mạo hiểm, chỉ mong rằng cả hai có thể thuận lợi rời khỏi đây. Cô không biết rằng sau khi ra khỏi đây sẽ làm gì, nhưng có lẽ trước hết cô sẽ không còn là người của tổ chức nữa. Như vậy thì kế hoạch của cô sẽ có phần khó khăn hơn.
Sau khi cô đã ổn định lại tinh thần, theo như chỉ dẫn của cô, anh đi lấy một chút cháo và sữa mang về phòng. Sau khi sức khỏe cô hồi phục, nhất định Lâm Tần sẽ đưa cô về lại phòng giam, khi đó cơ hội để chạy thoát sẽ giảm đi phân nửa. Vậy nên trong khoảng thời gian cô còn ở đây, anh phải nhanh chóng mang cô ra ngoài sớm nhất có thể. Lâm Tần sợ rằng Dạ Hoắc Tước sẽ biết hắn ngược đãi cô, nên có lẽ thời gian của anh chỉ có hôm nay và ngày mai.
- Em ăn một chút cháo đi.
Anh múc một muỗng cháo rồi thổi cho cô. Cô bây giờ đang là bệnh nhân nên anh cần phải chăm sóc từng chút một. Hơn nữa, vết thương của cô chưa lành, anh không muốn để cô phải làm gì cả.
- Tử Quân..
Cô định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Ánh mắt cô có chút lưỡng lự, anh cũng không muốn hỏi thêm. Một đêm trôi qua trong yên bình, có lẽ khoảnh khắc này sẽ là khoảnh khắc cô trân trọng nhất. Cuối cùng thì những công sức chờ đợi của cô cũng đã được đền đáp. Anh bây giờ đang ở bên cạnh cô, dịu dàng đút từng muỗng cháo cho cô ăn, nhẹ nhàng vỗ về cô sau cơn ác mộng kéo dài trong nhà giam.
Anh ngồi bên cạnh cô, ôm cô vào lòng vỗ về. Sợ rằng cô sẽ thức giấc, nên cả đêm hôm đó anh cũng không dám ngủ. Anh chỉ có thể đợi cô ngủ say rồi đi ra bên ngoài đứng. Lặng lẽ nhìn cô yên giấc qua tấm kính cửa ra vào, vậy là đã quá đủ rồi.