Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 32: Tuyệt vọng
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một khoảng trống đang dần khoét sâu trong trái tim cô. Bàn tay cô vô thức đưa lên vuốt ve gương mặt đang say ngủ của anh, rồi lau đi vết máu đã gần như khô lại. Duệ Trân nhìn về phía Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh, cô không dám gọi hai người họ vì còn người của Dương Long cần phải giải quyết trước khi rời đi. Khoảng lặng của thời gian như đang giết chết chính cô, giết chết trái tim cô.
- Duệ Trân, Tử Quân cậu ấy sao rồi?
Cô chẳng biết bản thân đã ngồi thẫn thờ ở đó bao lâu, chỉ biết rằng nước mắt của cô đã làm ướt đẫm một bên vai áo của anh. Lâm Bắc Thần chạy đến hỏi cô, gương mặt bụi bẩn che lấp vẻ nghiêm túc và lịch sự hàng ngày, những vết xước trên cánh tay đang rỉ máu, nhưng hắn dường như không hề bận tâm.
- Tử Quân…
Đôi mắt cô đỏ ngầu, nước mắt cũng đã khô từ lâu. Ngụy Thế Thanh không bị thương nhiều, dường như chỉ là xước da nhẹ, nên vội chạy đến đỡ anh lên xe, còn Lâm Bắc Thần thì dìu cô. Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh, mang theo nỗi lo lắng khôn nguôi của cô. Sự gấp gáp và sợ hãi chi phối Duệ Trân, cô không ngừng giục Ngụy Thế Thanh khiến hắn cũng phải luống cuống.
- Cô bình tĩnh một chút, đừng giục nữa có được không? Xe đã đi nhanh nhất có thể rồi, hết Bắc Thần rồi giờ lại đến cô. Tôi biết cô lo cho Tử Quân, nhưng làm ơn hãy bình tĩnh lại một chút. Tôi tin cậu ấy sẽ bình an vô sự thôi.
Từ trước đến nay, hắn chưa từng bị giục giã nhiều đến vậy. Lúc nãy là Lâm Bắc Thần, giờ lại đến cô. Hắn cũng lo cho anh nhưng cũng cần giữ bình tĩnh để có thể lái xe an toàn đến bệnh viện.
Chẳng bao lâu sau, với tốc độ nhanh của xe, ba người đã đưa anh đến bệnh viện. Khi đó đã là một giờ đêm. Phòng cấp cứu sáng choang đèn, cô được nhân viên y tế đưa vào để băng bó vết thương. Lộ Lộ nghe tin cô trở về và đang bị thương nặng liền chạy đến xem tình hình. Cô không chịu ngồi trong phòng bệnh, nhất quyết muốn ra ngoài đứng trước cửa phòng cấp cứu để chờ anh, không ai ngăn cản được cô. Lộ Lộ chạy đến gần cô, ngay khi ánh mắt chạm vào những dấu vết tra tấn chằng chịt trên người cô, Lộ Lộ bất chợt khựng lại.
- Chị Duệ Trân, sao chị lại ra nông nỗi này? Còn thượng tướng Cảnh, tại sao…
Dường như không nói nên lời, Lộ Lộ ngồi xuống bên cạnh cô rồi đưa tay chạm vào vết thương của cô. Cảm giác nóng ran xâm chiếm cơ thể cô, Lộ Lộ có thể cảm nhận được sự cắt cứa và châm chích vào vùng da tay. Nhiều vết thương còn bị rách khiến nhiều chỗ lồi lõm, vùng da trắng nõn của cô mà Lộ Lộ hằng ao ước giờ đây lại bong tróc và sưng tấy. Những vết thương để lại do lực tác động không hề nhỏ khiến vùng da bị xuất huyết. Không thể tưởng tượng nổi cô đã phải trải qua những gì trong suốt mấy ngày ngắn ngủi đó, mà Lộ Lộ cũng không muốn tưởng tượng ra.
- Ghê lắm đúng không? Cũng phải thôi, chính chị còn không muốn nhìn mà.
Cô mỉm cười khoác áo lại, che đi những vết thương đáng sợ kia. Chính cô còn không chấp nhận được bản thân hiện tại thì làm sao ai có thể chấp nhận nổi.
- Vậy còn thượng tướng Cảnh, anh ấy…
Lộ Lộ chỉ tay về phía căn phòng phẫu thuật đang sáng đèn, một giờ đêm các y bác sĩ được triệu tập đến chỉ với một mục đích duy nhất: giữ lại mạng sống cho anh.
- Anh ấy là vì cứu chị…
Cứ ngỡ nước mắt đã cạn khô nhưng khi nhớ lại hình ảnh của anh lúc đó cô lại không thể kìm nén cảm xúc. Một lần nữa những cảm xúc tiêu cực lại ùa về bao vây lấy tâm trí cô, chúng không buông tha cho người con gái tội nghiệp đang đứng trước bờ vực mất đi tất cả.
Duệ Trân cảm giác như cả thế giới đang đổ sụp xuống đầu khi cô nhìn thấy anh nằm bất động không chút động tĩnh. Nếu như không phải vì cô, anh đã không phải chịu những đau đớn như vậy, đã không phải nằm trong phòng cấp cứu để giành giật sự sống với thần chết.
Tất cả đều là do cô mà ra.
Cô hối hận vì đã để anh biết cô đang gặp nạn, cô tuyệt vọng vì đã để người mình yêu đối mặt với nguy hiểm một mình, dù cô biết anh sẽ không dễ dàng từ bỏ cô. Một cảm giác không thể tả xiết bao trùm lấy tâm trí cô, khi cô nhận ra rằng người cô yêu có thể sẽ không còn ở đây, và cô không thể làm gì để giúp anh, cô lại càng đau đớn hơn. Thực tại đã bóp chết con người bằng cách ấy.
Mọi thứ trong cô dường như đã sụp đổ, trái tim cô như bị hàng ngàn vết cắt xé. Duệ Trân cảm thấy mình đang chìm trong bóng tối của đau đớn, cảm giác buồn bã tột cùng, cô không thể ngừng rơi nước mắt. Cô cảm giác như một phần của cô đã chết đi cùng khoảnh khắc chứng kiến anh gục xuống rồi được đưa vào phòng cấp cứu. Và có lẽ cô sẽ không biết mình phải tìm đâu ra động lực để tiếp tục sống nếu không có anh.
- Chị… chị đừng lo, thượng tướng Cảnh sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Lộ Lộ bên cạnh cố gắng trấn an, vỗ về cô. Cô cũng muốn thoát ra khỏi những cảm xúc tồi tệ này nhưng cho dù cố gắng nỗ lực đến đâu thì Duệ Trân vẫn cảm thấy mình đang bị mắc kẹt trong tâm trạng đau đớn thấu xương và không thể tìm thấy lối thoát. Khi anh rời xa cô, cảm giác cô đơn và tuyệt vọng lại ùa về nhưng cô vẫn hy vọng rằng những đồng nghiệp của cô sẽ mang anh trở về bên cạnh cô.
Còn gì đau đớn hơn khi bản thân là một tiến sĩ ngoại khoa mà lại phải ngồi yên nhìn anh vật lộn trong đau đớn. Còn gì tuyệt vọng hơn khi bản thân đã từng cứu cả trăm người nhưng lại không cứu được người mình thương.
Cô cảm giác như cô là một con thú bị thương giữa rừng hoang vu, không có ai đến bên, không ai có thể giúp cô cảm thấy an toàn và yên tĩnh. Cô muốn hét lên, muốn lập tức lao vào trong đó, cầm lấy dụng cụ phẫu thuật để cứu anh. Nhưng không thể, yêu cầu được trực tiếp phẫu thuật cho anh của cô đã sớm bị viện trưởng từ chối. Bởi lẽ tâm trạng cô bây giờ không ổn định, nếu tham gia vào phẫu thuật thì không những không cứu được anh, mà còn có thể khiến anh một đi không trở lại.
- Lộ Lộ…
Cô lên tiếng gọi Lộ Lộ, ánh mắt thất thần nhìn vào căn phòng cấp cứu đang sáng đèn như bị thôi miên. Niềm tin rằng anh sẽ trở lại vẫn bùng cháy trong lòng cô, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi, cô cũng muốn tin vào nó, cô muốn anh mở mắt ra nhìn cô thêm một lần nữa.
- Chị Duệ Trân, có chuyện gì sao?
Lộ Lộ quay sang nhìn cô, rồi ngồi sát lại ôm lấy cô. Lộ Lộ làm sao có thể không biết tình cảm mà cô dành cho anh. Những lần anh bị thương cô đều sẽ quát mắng, nhưng rồi lại dịu dàng băng bó cho anh. Những khi cô bận đến đầu tắt mặt tối mà chỉ cần nhìn thấy anh, tâm trạng cô liền vui lên vài phần.
Cảm xúc cô dành cho anh không quá mãnh liệt, mà âm ỉ sâu bên trong, để rồi đợi đến một ngày sẽ bùng phát.
- Em có từng… yêu ai chưa?
Cô không nhìn Lộ Lộ, chỉ tập trung lắng nghe tiếng bước chân và tiếng dụng cụ phẫu thuật va vào nhau. Mỗi một phút trôi đi trong lòng cô lại thêm một khoảng lặng. Và cho đến bây giờ đã là ba mươi phút.
- Em chưa từng yêu ai cả.
Lộ Lộ nhìn ánh mắt vô hồn của Duệ Trân, lần đầu tiên cô thấy một Duệ Trân thiếu sức sống đến vậy. Lần đầu tiên Lộ Lộ thấy cô suy sụp đến thế.
- Lộ Lộ, khi em nhận ra mình yêu ai đó, em sẽ hình thành một mối liên kết với người em yêu. Họ đau, em cũng sẽ đau; họ buồn, em cũng sẽ buồn; họ vui, tâm trạng của em cũng sẽ vui theo. Cả thế giới nhỏ của em sẽ dựa vào thế giới lớn của người mình yêu. Nhưng nếu mất đi thế giới lớn của người ấy, thì thế giới nhỏ của em sẽ hoàn toàn sụp đổ.