Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 31: Chấp niệm tan vỡ
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơ thể anh dần đổ gục giữa đám người của Dương Long, nhưng chúng vẫn không buông tha. Lâm Tần không ngừng giẫm đạp lên người Tử Quân, hắn ta như một kẻ vô nhân tính, liên tục ra chân vào cơ thể anh.
- Đừng đánh nữa, Lâm Tần, tao xin mày đừng đánh anh ấy nữa!
Nước mắt Duệ Trân lã chã rơi, nỗi đau đớn đến nghẹt thở. Trước mắt cô là một màn sương trắng xóa, cô chỉ cầu mong đây là ảo ảnh do chính mình tự tạo ra.
Cô nhào tới ôm lấy cơ thể ướt đẫm máu của Cảnh Tử Quân, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
- Tử Quân, Tử Quân, anh không được nhắm mắt! Làm ơn mau mở mắt ra nhìn em đi!
Cô òa khóc trong tuyệt vọng, nhìn anh nằm trong lòng mình, đôi mắt nhắm nghiền. Cơ thể anh bị bụi bẩn phủ mờ, gương mặt thấm đẫm máu. Hòa cùng dòng nước mắt mặn chát của cô, mí mắt anh nặng trĩu, cố gắng hé mở.
- Duệ Trân… em… em không sao chứ? Đừng khóc…
Đến giây phút nguy kịch này, anh vẫn còn quan tâm đến cô. Anh không hề biết rằng bản thân đã phải chịu đựng biết bao nhiêu thương tích, không biết vết đạn đã ghim vào cơ thể bao lâu rồi. Cô khóc nức nở ôm lấy anh, giọng nói đứt quãng mang theo tiếng nấc nghẹn ngào.
- Anh có biết tình trạng của mình bây giờ thế nào không? Tại sao anh cứ mãi nghĩ cho em như vậy hả?
Trái tim cô bị bóp nghẹn, dường như muốn vỡ vụn thành trăm mảnh. Cô cảm nhận nhịp thở của mình trở nên hỗn loạn, ngay khi anh nằm trong lòng với vũng máu loang lổ, trái tim cô như đã chết. Hy vọng sống của cô, vừa như một mầm cây vừa nhú, giờ đã bị lớp bụi mờ cuốn đi.
Cô không thể kìm nén nước mắt và cảm giác đau đớn tột cùng đang tràn ngập tâm trí. Nỗi đau như muốn xé nát tim gan, giống như một quả bom nổ tung trong trái tim rỉ máu của cô. Cha mẹ đã mất, trên thế giới này cô chỉ còn lại anh là người luôn yêu thương, che chở, luôn bên cô những khi mệt mỏi nhất và xua đi cái giá lạnh trong trái tim cô. Nhưng giờ đây, anh đang nằm đó, cơ hội sống sót mong manh đến đáng báo động. Tại sao ông trời lại mang anh đến rồi lại vội vã cướp đi nhanh chóng đến vậy?
Tử Quân nhìn đôi mắt cô ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào hàng nước mắt đang lăn dài, như muốn vỗ về sự run sợ của cô. Bất chợt, anh chú ý đến một vết thương trên cánh tay cô, có lẽ khi nãy cô đã vô tình bị thương. Tử Quân đưa tay vào áo, từ từ lấy ra một chiếc băng gạc.
- Tay…
Anh cố vươn người tới, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương của cô. Anh nhẹ nhàng băng bó, mỉm cười khi cô ngoan ngoãn để anh làm.
Bờ vai cô run rẩy vì lạnh lẽo, cũng vì nỗi sợ hãi tột cùng. Tử Quân lau đi những vết bẩn trên gương mặt cô, rồi cầm lấy chiếc áo khoác, cố gắng choàng lên người cô.
- Duệ… Duệ Trân, hết lạnh rồi… đừng… đừng khóc nữa.
Vết thương như nhói lên, khiến anh khó khăn mà đổ gục. Tử Quân nhíu mày, anh đã không còn có thể cố gắng được nữa rồi. Cơn đau như cuốn đi những tia ý thức cuối cùng, hình ảnh duy nhất anh có thể nhìn thấy trước khi chìm vào giấc ngủ chính là gương mặt đẫm lệ của cô. Cô đang gọi anh, đang nói điều gì đó nhưng anh không thể nghe rõ. Tai anh ù đi, một màn đêm tối tăm tĩnh lặng bao trùm lấy ý thức.
- TỬ QUÂN! TỬ QUÂN!
Cô gào khóc ôm lấy anh, chân cô mềm nhũn, không thể đứng vững. Cô cần phải đưa anh đến bệnh viện, cần phải mang anh rời khỏi đây. Nhưng cơ thể cô quá yếu ớt để có thể đỡ một người đàn ông cao lớn như anh đến bệnh viện. Cảm giác bất lực và uất ức cùng lúc dâng trào trong lòng.
- Tử Quân, anh mau mở mắt ra nhìn em đi! Anh không được ngủ, em chưa cho phép anh được ngủ mà!
Cô giữ lấy bàn tay anh rồi áp lên mặt mình. Bàn tay anh vô lực trượt dài xuống, khoảnh khắc đó trái tim cô như chết lặng.
Duệ Trân trong trạng thái suy sụp, tuyệt vọng tột cùng, không thể kiềm chế được nỗi đau khổ đang càn quét tâm trí cô. Nhưng cho dù cô có gào thét, khóc lóc thảm thiết đến khản cả giọng, thì cô vẫn bất lực nhìn anh nằm bất động trước mắt.
Duệ Trân dần mất bình tĩnh, cô không thể kiểm soát được những cảm xúc trong lòng mình. Cô cảm thấy mình mắc kẹt trong cuộc chiến khốc liệt với tuyệt vọng và đau khổ, và dường như cô không thể giành chiến thắng. Chợt những ký ức bên anh như một thước phim quay chậm tua lại trong ký ức. Đó là những kỷ niệm vui vẻ, hạnh phúc khi được ở bên anh dù chỉ là trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Những ký ức ấy có lẽ sẽ mãi mãi chỉ là giấc mơ. Cô đã mất tất cả, ông trời đã cướp đi cha mẹ cô, giờ lại muốn cướp đi cả anh.
Cô không thể chấp nhận sự thật anh sẽ rời xa cô mãi mãi, không muốn tin vào điều đó. Trong trạng thái đau đớn tột cùng, Duệ Trân cảm giác như bản thân lạc vào bóng tối, không có bất kỳ điểm tựa nào để giúp cô vượt qua những cảm xúc đang áp đảo. Bởi lẽ, điểm tựa duy nhất của cô đang rời bỏ cô mà đi. Cảm giác bị tách biệt khỏi thế giới, lạc vào nỗi đau của riêng mình và không tìm thấy lối thoát khiến cô như chết chìm trong những cảm xúc tiêu cực ấy. Cô cứ ngỡ rằng cô và anh sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng tất cả đã tan biến. Giờ đây, khi nhìn thấy anh nằm đó, với đầy những vết thương trên người, Duệ Trân không thể kiềm chế được cảm giác mất mát trong lòng. Cô không biết phải làm sao để tiếp tục, và cô chỉ có thể mong rằng thời gian sẽ mang anh trở lại với cô.
- Thượng tướng ơi, người đã vì đất nước cống hiến biết bao điều. Thượng tướng ơi, ngài là niềm tin soi sáng. Ngài bước trên đường hành quân, xông pha chiến trận để giữ gìn hòa bình cho đất nước…
Bài hát này là dành cho anh, dành cho những vị thượng tướng dũng mãnh nhất. Duệ Trân nhẹ nhàng cất tiếng hát, bởi lẽ ngay lúc này cô không thể làm gì hơn ngoài nhìn anh dần lịm đi từng giây phút. Anh ở ngay trước mắt cô, nhưng lại xa vời như cả một đời.
- Anh đã băng bó vết thương cho em, đã khoác áo cho em, Tử Quân, anh có muốn em phải hối hận cả đời không?
Khi đứng bên bờ vực sinh tử, người ta thường tiếc nuối, đau khổ, tuyệt vọng hay sợ hãi lo lắng, và có lẽ họ sẽ nghĩ về bản thân mình nhiều hơn. Nhưng khi anh biết mình không thể chống cự thêm được nữa, anh lại nghĩ về cô đầu tiên. Nhìn bờ vai cô run rẩy vì lạnh, nhìn vết thương đang trầy xước trên tay cô, anh yêu cô đến hơi thở cuối cùng.
- Tử Quân, anh rời đi rồi thì em phải làm sao đây? Anh có từng nghĩ đến cảm xúc của em chưa?
Nước mắt cô không ngừng rơi xuống, dường như những khúc hát trong lòng lại vang lên. Một khúc hát trầm bổng, du dương giữa lúc lòng người đang não nề nhất. Và có lẽ cô sẽ chẳng còn được nhìn thấy anh nữa, chẳng còn được anh ôm vào lòng vỗ về khi tủi hờn, chẳng còn được anh bảo vệ, chở che. Cô nhớ những ngày như thế, những ngày đông, xuân, hạ, thu, dù nắng hay mưa, Tử Quân là chấp niệm mà cô luôn tin tưởng và tôn thờ nhất. Đến cuối cùng, ông trời cũng đã cướp đi chấp niệm ấy của cô. Cô phải làm sao để chấp nhận việc anh không còn bên cạnh mình nữa?
“Tình yêu âm dương, vượt khỏi giới hạn thế gian.
Nỗi nhớ chẳng dứt, tình vẫn dang dở.
Hạnh phúc năm xưa, nay chỉ còn ký ức.
Người đi về đâu, ta mãi đợi chờ.
Một tình yêu mãi chẳng vẹn tròn.
Mây trôi giữa đời, lá rụng cuối thu.
Tình yêu âm dương, ngàn năm vẫn nhớ thương.”
Duệ Trân gục xuống, toàn thân run rẩy. Mọi thứ đã kết thúc.