Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 33: Ca Phẫu Thuật
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu, dường như thế giới vững chãi làm chỗ dựa của cô đang dần tan biến. Thế giới ấy mờ nhạt đến mức cô có thể cảm nhận được sự tồn tại mong manh của nó. Anh nằm trên chiếc giường trắng toát, xung quanh là vệt máu đỏ thẫm. Anh nằm đó, bất động. Mặc cho dao kéo chạm vào cơ thể, mặc cho tiếng khóc xé lòng của cô, mặc cho đêm buông xuống lạnh buốt cắt da cắt thịt, anh vẫn không hề hé mắt nhìn cô.
Hành lang dài chứa đựng vô vàn nỗi niềm trong lòng cô, một bóng tối bao trùm tâm trí, xiết chặt lấy người con gái đáng thương. Bóng tối ấy như muốn cắt đứt sợi dây liên kết mong manh giữa cô và anh, dường như sắp biến mất. Cô vùi đầu vào chiếc áo của anh, cảm nhận hơi ấm anh vẫn còn đang ở bên cạnh.
Lộ Lộ ngồi bên cạnh, ôm lấy đôi vai gầy đang run lên vì lạnh của Cẩn Duệ Trân. Cô đã tiều tụy đi trông thấy, hốc mắt sâu hoắm, bọng mắt sưng đỏ còn vương nước mắt. Bàn tay gầy gò lộ rõ xương, khuôn mặt xanh xao, đôi môi trắng bệch. Tất cả vẽ nên một Cẩn Duệ Trân hoàn toàn xa lạ mà Lộ Lộ chưa bao giờ nhìn thấy.
“Thượng tướng… Thượng tướng Cảnh sẽ không sao đâu.”
Lộ Lộ vỗ về bờ vai đang run rẩy, gương mặt thất thần như không còn chút sức sống. Lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy Duệ Trân lo lắng đến vậy, lần đầu tiên cô ấy bộc lộ hết tâm tư của mình. Có lẽ anh chính là chấp niệm đẹp đẽ nhất trong lòng cô, như đóa hoa nuôi dưỡng một trái tim khao khát tình yêu. Nhìn cô khóc đến kiệt sức, Lộ Lộ cũng không khỏi xúc động.
Một tiếng đồng hồ trôi qua trong sự im lặng bao trùm cô. Hành lang dài không có tiếng bước chân, không có một tiếng động dù là nhỏ nhất. Cô có thể nghe rõ tiếng gió đang rít, nghe rõ mùi hương hoa do chính tay cô trồng, cô cảm nhận được nhịp thở của bệnh viện. Cô nghe được tiếng gió réo gọi mây về, và nghe được cả tiếng lòng cô đang rỉ máu.
“Duệ Trân, sức khỏe cô không tốt, về nghỉ ngơi trước đi.”
Lâm Bắc Thần bước đến bên cạnh cô, hắn đau lòng nhìn cô vì anh mà ngồi suốt cả tiếng đồng hồ ở hành lang lạnh giá. Gió đông từ bên ngoài ùa vào, cơ thể nhỏ bé bất giác run lên vì lạnh. Cô vẫn co mình lại ngồi trên chiếc ghế ngoài phòng cấp cứu, ánh mắt không ngừng mang theo hy vọng nhìn vào bên trong căn phòng sáng đèn.
“Đã một tiếng rồi, anh bảo tôi phải về nghỉ ngơi kiểu gì đây? Trong khi Tử Quân vẫn nằm đó, đèn phòng cấp cứu vẫn đang sáng? Trong khi tôi là người hành y mà lại không thể giúp được gì cho anh ấy, anh nói tôi phải về nghỉ ngơi bằng cách nào đây?”
Cô nhìn lên Lâm Bắc Thần, đôi mắt ngấn lệ sớm đã nhòe đi. Hắn thở dài bước đến bên cạnh cô rồi ngồi xuống, tâm trạng cô bây giờ không tốt, hắn cũng không muốn ép buộc cô. Dù thường ngày cô mạnh mẽ đến đâu, giờ đây hình tượng ấy đã hoàn toàn sụp đổ. Không, nói đúng hơn, cô đã phá vỡ lớp vỏ bọc bảo vệ để sống thật với bản chất của mình.
Một cô gái yếu đuối và cần tình yêu thương, một cô gái quyết đoán nhưng lại vì một sai lầm nhỏ mà trằn trọc mất ngủ cả đêm. Một cô gái luôn sẵn sàng hy sinh nhưng không mong hồi đáp, một cô gái với tình yêu nồng nhiệt nhưng lại không dám thổ lộ.
Căn phòng phẫu thuật vẫn sáng đèn, từng giây từng phút trôi qua. Cô nghe được tiếng đồng nghiệp cô hò hét đầy gấp gáp, cô nghe được tiếng dụng cụ phẫu thuật rơi xuống. Cô nghe được tiếng hỗn loạn vội vã. Và dường như tất cả âm thanh ấy hòa làm một, cô có thể nghe rõ mồn một.
“Cạch.”
Cánh cửa phòng mở ra, một vị bác sĩ với gương mặt đẫm mồ hôi bước ra ngoài. Ông là bác sĩ phẫu thuật chính trong ca phẫu thuật lần này.
“Có ai ở đây là nhóm máu O không? Bệnh nhân thiếu máu trầm trọng, hiện tại ngân hàng máu không còn đủ máu nhóm O.”
Giọng nói mang vài phần gấp gáp nhưng lại như đẩy cô xuống vực sâu. Anh là nhóm máu O. Ở đây, cô nhóm máu A, Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh lại nhóm máu AB, không ai có thể truyền máu cho anh ngay lúc này. Cô bất chợt nhìn sang Lộ Lộ, ánh mắt lóe lên vài phần hy vọng, nhỏ giọng gọi.
“Lộ Lộ…”
Dường như chỉ cần nhìn hành động của cô, Lộ Lộ liền có thể đoán được phần nào suy nghĩ trong lòng cô. Có lẽ do đã gắn bó với nhau quá lâu nên cả hai đã thân thiết đến mức có thể thấu hiểu tâm tư của đối phương. Lộ Lộ nắm lấy tay cô, đáp lại cái nhìn như cầu xin của cô, cô ấy nhẹ gật đầu.
“Em sẽ đi xét nghiệm máu.”
Chính Lộ Lộ cũng không biết nhóm máu của mình là nhóm máu gì, bây giờ chỉ có thể mong rằng kết quả xét nghiệm sẽ mang lại một kỳ tích. Bước chân của Lộ Lộ xa dần theo y tá đến phòng xét nghiệm máu, cô nhìn theo đến khi bóng dáng hai người khuất dần vào bóng tối.
“Bình tĩnh đi Duệ Trân, Tử Quân nhất định sẽ được cứu mà.”
Nhìn thấy cô lo lắng đến mức bất an, Ngụy Thế Thanh không nỡ, liền đến gần vỗ về cô. Nếu anh không có ở đây, cô biết phải dựa vào ai? Duệ Trân đứng dậy, cô bước từng bước đến trước cánh cửa phòng phẫu thuật. Áp sát cơ thể vào cánh cửa, cô cảm nhận anh đang cách xa cô dường như không phải một lớp cửa mà là xa đến tận chân trời.
“Lâm Bắc Thần, Ngụy Thế Thanh, hai người ở lại đây canh chừng. Tôi muốn đến chỗ của Lộ Lộ.”
Bây giờ Lộ Lộ chính là hy vọng cuối cùng của cô, nhóm máu của Lộ Lộ sẽ quyết định mạng sống của anh có được cứu vãn hay không. Cô không thể giữ được bình tĩnh lâu hơn nữa, Duệ Trân lập tức chạy đến phòng xét nghiệm máu.
Bước chân cô run rẩy vừa vì sợ hãi, vừa vì trời bên ngoài quá lạnh. Cô ôm chặt chiếc áo của anh trong lòng, không dám buông, sợ rằng nếu trượt tay để nó rời xa thì anh cũng sẽ mãi mãi không trở về. Ánh mắt cô xa xăm nhìn về hướng căn phòng xét nghiệm đang sáng đèn, bước chân cô lại vội vã hơn.
“Bác sĩ Cẩn.”
Y tá vừa hay bước ra ngoài, thấy cô liền chạy lại đỡ lấy. Cô như không còn chút sức lực nào, nhưng vẫn cố gắng đứng vững nhất có thể, cô không muốn ngay lúc này bản thân lại gục ngã một cách dễ dàng.
“Kết… kết quả sao rồi?”
Cô nắm chặt lấy cánh tay của y tá mà hỏi. Đôi mắt đỏ ngầu, phía dưới đã xuất hiện quầng thâm. Cô trông hốc hác, gầy đi đến đáng sợ. Bàn tay run run như cố bấu víu vào một tia hy vọng sống cuối cùng. Y tá thấy cô mất bình tĩnh liền đưa tờ giấy xét nghiệm cho cô.
“Lộ Lộ nhóm máu O, cũng đã lấy máu xong rồi.”
Không cần đợi đến khi y tá nói hết câu, cô liền chạy đến ôm lấy Lộ Lộ đang bước ra. Trong lòng vui sướng đến không thể tả nổi, nước mắt một lần nữa lại rơi nhưng lần này là nước mắt của sự hạnh phúc.
“Lộ Lộ, cảm ơn em…”
Cô không ngừng cảm ơn Lộ Lộ, nét mặt lộ rõ vẻ vui sướng như vừa được cứu sống. Lần này có thể thêm một chút hy vọng cho anh rồi.
“Không có gì, em và Thượng tướng Cảnh cũng xem như có quan hệ đồng nghiệp, nên giúp anh ấy là lẽ thường tình thôi mà.”
Lộ Lộ nhìn ánh mắt rạng rỡ vừa được thắp sáng của cô cũng phần nào cảm thấy ấm lòng. Bởi lẽ, chính cô là người đã nhận Lộ Lộ vào đây làm việc. Từ một cô gái mồ côi không cha không mẹ, Lộ Lộ được cô dạy nghề, sau đó được nhận vào làm việc tại bệnh viện, bên cạnh cô. Được cô chỉ bảo tận tình, chẳng bao lâu Lộ Lộ cũng đã học được nghề. Cô ấy sống cuộc sống ổn định hơn, cũng có dư dả để mang về giúp đỡ trại trẻ mồ côi nơi cô ấy từng lớn lên. Ân tình của Duệ Trân, một hai lít máu làm sao có thể trả hết. Giúp anh cũng là giúp cô, cuộc đời này Lộ Lộ đã nợ cô quá nhiều.