Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 34: Bí ẩn nhóm máu
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đèn phòng cấp cứu lại sáng lên. Nhờ có máu, ca phẫu thuật cũng suôn sẻ hơn hẳn. Không còn tiếng giục giã của bác sĩ Vương, cũng không còn vẻ lo lắng trên gương mặt các y tá, ca phẫu thuật rất nhanh đã kết thúc. Ánh đèn đỏ của căn phòng vụt tắt, bác sĩ Vương bước ra ngoài, ông mỉm cười nhìn cô gái nhỏ đang ngồi trên chiếc ghế lạnh lẽo ở hành lang bệnh viện.
- Duệ Trân, con có thể đi nghỉ ngơi được rồi.
Thấy bác sĩ Vương bước ra, cô vội chạy đến đứng trước mặt ông, bàn tay nhỏ bấu víu vạt áo quen thuộc. Lúc này, cô chỉ muốn nghe chính miệng bác sĩ Vương nói rằng anh đã ổn, rằng ông đã chiến thắng tử thần để đưa anh trở về bên cô.
- Cảnh Tử Quân, cậu ấy đã qua cơn nguy kịch rồi, con đừng lo lắng nữa.
Lời vừa dứt, cơ thể cô liền thả lỏng đôi chút. Duệ Trân mỉm cười, nụ cười ngập ngừng nhưng cũng đã phần nào thể hiện niềm vui sâu thẳm trong lòng cô. Anh thật sự đã trở về bên cô, thật sự đã không sao rồi. Duệ Trân buông lỏng cơ thể, để mình ngã xuống. Cuối cùng, cô cũng có thể thở phào nhẹ nhõm sau những đợt cảm xúc tiêu cực và hỗn loạn dồn dập ùa về.
Lộ Lộ liền chạy lại đỡ cô lên, cơ thể cô bây giờ vẫn còn rất yếu. Vì lo sợ người của Dương Long sẽ tìm đến, Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh đã cắt cử người canh gác bệnh viện, đề phòng trường hợp xấu xảy ra với cô và anh. Hắn cũng muốn hỏi chuyện cô, nhưng nghĩ lại, tâm trạng cô lúc này không tốt nên hắn không tiện. Hơn nữa, Lâm Bắc Thần cũng không muốn cô phải nhớ lại quãng thời gian đau thương trước đây.
Chiếc giường của anh được đẩy ra ngoài, anh nằm trên đó với gương mặt trắng bệch. Cô vội vã chạy tới nhìn anh, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt quen thuộc mà hằng ngày cô đều mong được nhìn thấy, hằng đêm cô vẫn luôn mơ về.
- Tử Quân…
Anh không trả lời cô, cô biết. Cô sẽ đợi đến khi anh mở mắt ra nhìn cô, sẽ đợi đến khi anh một lần nữa ôm cô vào lòng. Y tá muốn đẩy giường anh về phòng hồi sức, cô liền níu chặt lấy rồi bước chân chạy theo anh. Bất chợt, tay cô bị ai đó giữ lại. Duệ Trân quay đầu nhìn ra phía sau, là Lâm Bắc Thần.
- Tử Quân đã không sao rồi, cô cũng cần nghĩ đến sức khỏe của mình một chút đi.
Cô không trả lời hắn nhưng bàn tay vẫn níu chặt lấy chiếc giường bệnh của anh. Cô không muốn rời xa anh thêm nữa, hơn một tiếng qua vậy là quá đủ rồi.
Thấy cô vẫn khăng khăng giữ lấy anh, muốn đi theo anh về phòng hồi sức, Ngụy Thế Thanh liền bước đến trước mặt cô mà nói.
- Cô muốn khi cậu ấy tỉnh lại sẽ nhìn thấy cô tiều tụy thế này sao? Cô muốn người đầu tiên Tử Quân nhìn thấy là một xác sống vô hồn sao? Khi đó cậu ấy sẽ đau lòng đến mức nào? Nếu cô không nghĩ cho bản thân thì cũng hãy nghĩ đến cậu ấy một chút đi.
Ngụy Thế Thanh biết rõ anh đã phải đánh đổi những gì để có được mạng sống của cô. Dường như thứ quan trọng nhất của một đời quân nhân cũng đã được anh hy sinh để đánh đổi. Bây giờ, công sức ấy của anh lại bị cô mặc sức vứt bỏ như vậy sao? Lâm Bắc Thần vỗ nhẹ vai Ngụy Thế Thanh để hắn bình tĩnh lại.
- Được rồi, Thế Thanh.
Bàn tay cô vẫn nắm chặt lấy giường anh. Cô nhìn lại bản thân, nhìn lại những vết thương cùng cơ thể đã hốc hác đến mức không còn phân biệt được là một con người hay một xác sống. Duệ Trân nhẹ nhàng buông tay, để hai y tá đưa anh về phòng hồi sức sau phẫu thuật. Chiếc giường nhanh chóng được đẩy đi, cô dõi mắt theo mãi đến khi nó khuất hẳn.
- Duệ Trân, cô về phòng nghỉ ngơi đi.
Lâm Bắc Thần tiến lên đứng cạnh cô, hắn nhìn theo chiếc giường bệnh của anh được đưa đi mà trong lòng có chút khó chịu. Hắn không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy, tất cả xảy đến quá nhanh khiến hắn vẫn chưa kịp thích ứng. Từ chuyện cô là người của Dương Long, rồi đến việc cô bị tổ chức bắt giam, đánh đập, tra tấn, và cuối cùng là việc anh đánh đổi tất cả để cứu cô, rồi nằm trong phòng cấp cứu. Mọi thứ dường như là một cảm giác không thật, thoáng qua như một giấc mơ nhưng lại buộc người chứng kiến phải tin rằng đó là sự thật.
Một sự thật quá đỗi tàn khốc.
Ngụy Thế Thanh quay người trở về sở, còn Lâm Bắc Thần ở lại với anh. Cô thì đã được cứu, nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Không chỉ là một lần cấp cứu, mà sau khi anh tỉnh lại còn phải đối mặt với tội thả tù nhân. Anh có thể sẽ bị phạt tù giam từ sáu tháng đến ba năm, bị xử phạt hành chính và thậm chí là cắt chức. Đó là biết bao nhiêu năm cố gắng, biết bao nhiêu công sức của anh.
- Lộ Lộ, cô ở lại chút được không? Tôi có chuyện muốn nói.
Y tá vừa xét nghiệm máu khi nãy vội chạy theo gọi Lộ Lộ quay trở lại. Bước chân gấp gáp của cô ấy dường như báo hiệu điều gì đó quan trọng.
- Sao vậy chị Linh?
Nhìn vẻ mặt lưỡng lự của y tá, Lộ Lộ có chút khó hiểu. Chẳng lẽ bệnh nhân lại gặp vấn đề gì sao? Hay cuộc phẫu thuật của Tử Quân gặp biến cố mà khi nãy không dám nói với cô?
- Thực ra… thôi, cô tự xem đi.
Y tá Dương Hạc Linh đưa cho cô tờ xét nghiệm máu khi nãy. Cô khó hiểu cầm lấy tờ xét nghiệm rồi nhìn vào.
- Có gì đặc biệt sao?
Dương Hạc Linh nhìn Lộ Lộ, trong lòng chỉ là suy đoán nhưng rốt cuộc vẫn phải nói ra. Dù chỉ là một phần trăm khả năng, cô ấy vẫn phải nói, bởi kết quả này có thể trực tiếp liên quan đến cuộc sống sau này của Lộ Lộ.
- Thực ra… Lộ Lộ, cô và thượng tướng Cảnh có sự tương quan về nhóm máu.
Lộ Lộ dường như vẫn chưa hiểu lời Dương Hạc Linh, hay nói đúng hơn, cô đang nghi ngờ về điều mình vừa nghe thấy.
Tương quan về nhóm máu là mối liên hệ huyết thống giữa hai người trong một quan hệ họ hàng. Mối tương quan này được tính toán bằng cách xác định tần suất của một loại huyết thống trong một quần thể, rồi so sánh với tần suất của cùng loại huyết thống trong một mối quan hệ họ hàng cụ thể. Trong y học, tương quan về nhóm máu có thể được sử dụng để giúp xác định mối quan hệ họ hàng giữa những người trong gia đình.
Tử Quân là một thượng tướng, không thể tùy tiện nói rằng Lộ Lộ và anh có quan hệ huyết thống chỉ thông qua một lần cho và nhận máu. Hơn nữa, từ nhỏ cô lớn lên trong cô nhi viện, còn Tử Quân lại có cha mẹ nhưng họ đã mất trong một vụ hỏa hoạn. Không thể có chuyện hai người có cùng huyết thống.
- Lộ Lộ, tôi biết cô sẽ không tin. Nhưng cô làm ở đây nhiều năm cũng biết rằng tôi làm việc chưa hề có sai sót. Sự tương quan về nhóm máu của hai người hoàn toàn ăn khớp với nhau. Nếu cô vẫn còn nghi ngờ, có thể đi xét nghiệm DNA.
Dương Hạc Linh nhìn Lộ Lộ rồi lại nhìn về hướng mà anh vừa được đưa đi. Tuổi nghề của Dương Hạc Linh không ít, tay nghề cũng không hề qua loa. Từ trước tới nay, Dương Hạc Linh chưa bao giờ xét nghiệm sai một lần nào, và Lộ Lộ cũng không dám nghi ngờ về trình độ của cô ấy. Nhưng lần này, Lộ Lộ không cho phép bản thân tin cô ấy hoàn toàn.
- Sự tương quan về nhóm máu thể hiện vô cùng rõ ràng. Khi chúng tôi truyền máu vào người thượng tướng Cảnh, hệ thống miễn dịch của anh ấy đối với huyết tương từ cô trở nên dễ dàng hơn. Ngay cả y bác sĩ cũng không tin điều này, nhưng tôi cần phải nói với cô.