Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 35: Một Đêm Đông
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ nãy đến giờ, Lộ Lộ lắng nghe nhưng không biết phải đáp lại thế nào. Bất chợt, một ngày đầy biến cố lại mang đến một người cùng chung huyết thống với cô. Không chỉ vậy, người đó lại là Cảnh Tử Quân, một thượng tướng chức cao vọng trọng mà ngay cả trong mơ cô cũng không dám nghĩ tới. Chuyện này xảy ra quá đỗi bất ngờ khiến chính Lộ Lộ cũng không thể tin nổi. Liệu đây là tin tốt hay tin xấu đối với cô đây?
- Vậy ý chị là… em và thượng tướng Cảnh Tử Quân…
Giọng cô nhỏ dần, bàn tay run rẩy cầm lấy tờ xét nghiệm máu. Nhóm máu O, cùng nhóm máu với Tử Quân, hơn nữa sự tương quan về nhóm máu lại khá rõ rệt.
- Hoàn cảnh của em thế nào chị đều biết. Bây giờ, nếu em tìm được người thân thì không chỉ chị mà Duệ Trân cũng sẽ rất vui mừng. Chị nghĩ em nên đi xét nghiệm DNA, lỡ như hai đứa là anh em cùng chung huyết thống thì không phải là quá tốt rồi sao?
Mặc dù chuyện này khó tin nhưng cũng không phải là không có khả năng xảy ra. Việc có sự tương quan về nhóm máu chỉ xảy ra ở những người có cùng huyết thống. Những người không có quan hệ hay không có mối liên kết thì chắc chắn sẽ không thể có sự tương quan. Dù chỉ là một phần trăm nhỏ, Dương Hạc Linh cũng muốn Lộ Lộ tìm hiểu rõ ràng. Bởi lẽ, trước giờ Dương Hạc Linh chưa từng thấy sự tương quan nhóm máu ở những người không có cùng huyết thống, chỉ có một khả năng duy nhất là Lộ Lộ và Cảnh Tử Quân chính là anh em ruột.
- Lộ Lộ, nếu em muốn xét nghiệm DNA mà không để lộ thông tin, chị có chỗ này có thể giúp em. Dù kết quả thế nào, chị cũng mong em sẽ chấp nhận nó và đưa ra quyết định đúng đắn.
Dương Hạc Linh vỗ vai Lộ Lộ rồi quay người sửa soạn để về nhà. Để lại một mình Lộ Lộ đứng trên hành lang dài của bệnh viện, cô cầm tờ giấy xét nghiệm và suy nghĩ về những lời Dương Hạc Linh nói. Trong lòng cô rối như tơ vò, chuyện này đến với cô quá nhanh chóng.
Bây giờ đã là ba giờ sáng, nhưng giấc ngủ của Lộ Lộ sớm đã bị gián đoạn kể từ khi có tin báo Duệ Trân bị thương nặng, nên cô không muốn quay về nhà. Cô muốn nán lại một chút để ở bên Duệ Trân đêm nay, vừa tiện chăm sóc cho cô ấy, vừa nhập lại thông tin bệnh nhân vào hệ thống. Nhưng rồi, chuyện này xảy ra quá đột ngột, bước chân Lộ Lộ chậm rãi đi ra ngoài. Cô cần hít thở không khí để tâm trạng thoải mái hơn và có thể suy nghĩ kỹ về lời đề nghị của Dương Hạc Linh.
Trong đêm mùa đông, bệnh viện trở nên lạnh giá và u ám hơn bao giờ hết. Ánh đèn vàng phản chiếu sự ấm áp duy nhất lên mặt đường, tạo ra những vệt sáng tưởng như những con đường đầy hy vọng giữa bối cảnh tối tăm của đêm đông. Không khí ẩm ướt và lạnh giá của mùa đông xâm nhập vào mọi ngõ ngách cơ thể, Lộ Lộ khẽ rùng mình, cô mặc quá mỏng để đi dạo. Gió đông chợt thổi qua, mang theo hơi thở của một đêm tĩnh mịch. Hương hoa trải dài bát ngát, đây là vườn hoa do chính tay Duệ Trân cùng các bệnh nhân tâm thần trồng, nhằm giúp họ ổn định tinh thần và có thêm hy vọng trong liệu trình trị bệnh. Vườn hoa này cũng có một chút công sức của cô.
Bỗng chốc, những lời nói của Dương Hạc Linh lại ùa về trong tâm trí Lộ Lộ. Từ trước tới nay, cô và Tử Quân gần như không có mối liên kết, hơn nữa hầu như không tiếp xúc nhiều. Trong những vụ án, cô chỉ tiếp xúc với Duệ Trân là nhiều, Lộ Lộ còn chẳng nói được vài câu với anh. Bây giờ lại bất chợt đến nhận huyết thống, có phải là có chút không ổn không?
- Tiểu thư Lộ Lộ, không ngờ cô còn có sở thích ngắm hoa đấy.
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau, không cần quay lại cô cũng biết đó là ai. Lâm Bắc Thần nhanh chóng bước đến bên cạnh Lộ Lộ. Lúc nãy, khi quay về phòng, anh tiện tay đóng cửa sổ thì thấy Lộ Lộ đi xuống đây nên Lâm Bắc Thần quyết định xuống theo. Càng về đêm trời càng lạnh, hắn xoa hai tay vào nhau rồi nhìn sang Lộ Lộ.
- Anh không ám tôi là không chịu được sao? Lâm Bắc Thần, giữa đêm đông lạnh giá như thế này, nếu để tôi mời anh một trái táo, có lẽ sẽ sưởi ấm được phần nào đấy.
Vừa nghe thấy nhắc đến táo, Lâm Bắc Thần liền rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Trước giờ, ai cũng biết Lâm Bắc Thần khi gặp Lộ Lộ sẽ cãi nhau, hoặc nói bóng nói gió rồi trêu chọc nhau, không ai chịu nhường ai. Đến tận bây giờ, chẳng biết đã bao nhiêu năm nhưng hễ gặp nhau là cả hai lại cãi vã, dường như đã trở thành thói quen.
- Này, cô có cần phải nhắc lại như vậy không? Nổi hết cả da gà rồi đây này, cô tự đi mà ăn một mình đi.
Năm ngoái, khi Lâm Bắc Thần đi ngang qua một khu vườn, anh vô tình nhìn thấy một cây táo mọc sát bên hàng rào. Nghĩ rằng cây nhiều táo, chủ nhà chắc chắn sẽ không biết, nên hắn đã ngang nhiên hái lấy hai quả để ăn. Không ngờ rằng, ngay tối hôm đó có người đến báo án. Và kết quả là, dưới gốc cây táo mà hắn ăn chính là một thi thể đang phân hủy. Hơn nữa, khi nhớ lại cái xác chết ấy, hắn vẫn thấy vô cùng đáng sợ. Chỉ cần nghĩ đến việc cây táo mọc bên cạnh một cái xác, hắn đã lạnh toát cả người. Vì vậy, kể từ ngày hôm đó, Lâm Bắc Thần không bao giờ ăn táo nữa.
- Người ta nói ăn không thể ăn nhầm, nói cũng không thể nói bừa. Lâm Bắc Thần, không phải anh rảnh rỗi đến mức ở lại đây chỉ để cãi vã với tôi đấy chứ?
Lâm Bắc Thần nhìn Lộ Lộ, nhưng ánh mắt cô đã đặt về những khóm hoa xinh đẹp trước mắt. Đôi mắt cô vẫn long lanh nhưng chất chứa tâm tư khó đoán. Lâm Bắc Thần muốn hỏi cô có chuyện gì, nhưng rốt cuộc hắn cũng không thể hỏi được. Hắn khoanh tay trước ngực rồi quay đi, làm ra vẻ hất hàm mà trả lời.
- Đương nhiên là không rồi, tôi có nhiệm vụ của tôi, đâu như cô, suốt ngày chỉ ở văn phòng rồi tô son, sau đó lại cười cười, tự tạo dáng rồi tự ngắm mình trong gương xong lại tự khen mình xinh đẹp đấy chứ.
Vừa nói, hắn vừa đưa một tay ra trước mặt, sau đó làm điệu bộ ngắm vuốt như đang soi gương. Một tay đưa lên làm động tác tô son, Lâm Bắc Thần tự mỉm cười rồi vuốt vuốt lại mái tóc.
- Ai mà xinh đẹp như Lộ Lộ thế này?
Điệu bộ của hắn trong mắt Lộ Lộ là vô cùng đáng ghét, hành động đó không khác gì đang chọc tức cô. Gương mặt Lộ Lộ bỗng chốc ửng đỏ, cô lập tức quay lại đánh thật mạnh vào lưng hắn rồi quát lên:
- Này, Lâm Bắc Thần, anh có cần phải nhắc đi nhắc lại chuyện đó như vậy không?
Chả là ngày hôm đó, khi đang trong giờ làm việc, Lộ Lộ lại ngồi ở văn phòng tự soi gương rồi dặm lại chút son sau khi đã hoàn thành công việc. Nhìn bản thân trong gương, một người yêu bản thân như Lộ Lộ làm sao có thể tránh khỏi việc mỉm cười hài lòng với bộ dạng xinh đẹp hiện tại của mình. Những hành động "ngu ngốc" ấy của Lộ Lộ đã bị Lâm Bắc Thần vô tình nhìn thấy đúng lúc. Vậy nên, về sau, mỗi khi có dịp, hắn lại mang ra để trêu chọc cô.
- Chẳng lẽ cô nói tôi được mà tôi lại không nói được cô sao, cô nàng đỏng đảnh?
Lâm Bắc Thần nhoẻn miệng cười rồi nghiêng đầu nhìn Lộ Lộ. Cô thấp hơn hắn hẳn hai cái đầu nên chắc chắn sẽ không đánh lại hắn. Hơn nữa, thể lực của Lộ Lộ không phải như Duệ Trân, cô chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm nên chẳng thể làm gì được hắn.
- Được thôi, anh chàng ăn cắp táo, tôi nói cho anh biết, sau này ai cưới được anh mới là họa ba đời đó!