Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 36: Tan vỡ
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng lớn tiếng quát Lâm Bắc Thần rồi quay người bước đi. Từ trước đến nay, mỗi lần gặp hắn là nàng lại gặp chuyện xui xẻo, hơn nữa còn phải tốn sức cãi vã với hắn. Người khác thường nói rằng đã biết không hợp nhau như vậy, sao Lộ Lộ và Lâm Bắc Thần không tách ra làm việc riêng? Nàng cũng muốn tách ra để không phải đối mặt với cái bản mặt đáng ghét của hắn, nhưng lần nào cũng vậy, hễ có án mạng là nàng lại phải đến, đâu thể lựa chọn hiện trường hay vụ án. Hơn nữa, những vụ án dù lớn hay nhỏ đều qua tay huynh ấy xử lý, mà có huynh ấy thì sẽ có hắn, có huynh ấy lại có cả nàng, nên Lộ Lộ càng không thể tránh né, đành chấp nhận số phận gắn liền với Lâm Bắc Thần.
Lâm Bắc Thần nhìn theo bóng lưng Lộ Lộ, hắn nhíu mày, có phần không phục mà nói vọng theo nàng:
- Vậy ai lấy phải nàng đúng là họa bảy đời, cô tiểu thư đỏng đảnh, chảnh chọe, chua ngoa này!
Nghe Lâm Bắc Thần nói mình thậm tệ đến vậy, bước chân Lộ Lộ làm sao có thể tiếp tục tiến lên. Nàng lập tức quay lại, gương mặt tối sầm như sắp có một cơn bão quét qua. Thân thể nàng run lên vì tức giận, Lộ Lộ nhìn hắn như muốn dùng ánh mắt để ám sát ngay lập tức.
- Huynh nói ai chảnh chọe hả? Lâm Bắc Thần, có phải huynh chán sống rồi không?
Lộ Lộ chạy tới, dùng lực đấm thật mạnh vào ngực Lâm Bắc Thần. Hắn chỉ đứng yên, rồi vài giây sau giả bộ ôm lấy chỗ Lộ Lộ vừa đấm mà kêu lên.
- Tiểu thư Lộ Lộ, nàng đánh như vậy bụi trên vai áo ta còn chẳng buồn lung lay đây này.
Hắn lúc nào cũng vậy, luôn chọc cho nàng tức điên lên mới hả lòng. Cho dù tâm trạng nàng có tệ đến mức nào, hắn cũng cố gắng chọc cho nàng nổi giận, đúng là Lâm Bắc Thần không bao giờ để yên cho nàng. Từ khi hợp tác với hắn lần đầu tiên, hắn đã luôn soi mói, xét nét nàng từng chút một. Nếu nàng lỡ làm gì sai, hắn liền ghi nhớ lại rồi dọa sẽ báo lên cấp trên. Từ đó về sau, mỗi lần gặp nhau là Lộ Lộ và Lâm Bắc Thần lại cãi vã. Vốn đã quen với chuyện này nên ai cũng không để ý, chỉ cần nó không ảnh hưởng đến công việc thì sẽ mặc kệ hai người họ.
- Ta không nói với huynh nữa.
Lộ Lộ quay người, bước thật nhanh vào trong bệnh viện để không phải nghe thêm bất cứ điều gì từ hắn. Nhìn theo bóng lưng Lộ Lộ, nàng không hề hay biết khóe môi của người con trai kia đang khẽ cong lên. Nhìn dáng vẻ giận dữ của nàng vô cùng đáng yêu, hơn nữa, không phải hắn muốn cãi nhau với nàng, chỉ là hắn muốn nàng chú ý tới hắn một chút, có thể chiếm lấy một phần trong đôi mắt Lộ Lộ, vậy là đủ rồi. Cho dù đó không phải ánh nhìn thiện cảm như của Duệ Trân đối với huynh ấy, nhưng ít nhất đó cũng là một sự chú ý.
Lộ Lộ bước trên hành lang dài, lòng tràn ngập những suy nghĩ viển vông. Nếu như thực sự Lộ Lộ và Tử Quân có huyết thống, nếu như thực sự hai người là huynh đệ ruột thịt, thì chắc chắn tất cả sẽ thay đổi. Sẽ không còn là một căn nhà trống không với những bữa cơm nhạt chỉ có một mình nàng, sẽ không phải là một đêm đông lặng lẽ nhìn gia đình người khác qua khung cửa kính.
Vì không để ý, nàng đã đến trước cửa phòng của huynh ấy lúc nào không hay. Bước chân chợt dừng lại, Lộ Lộ nhìn vào bên trong. Tử Quân đang say giấc ngủ, khuôn mặt xanh xao thiếu sức sống. Nàng chợt nhớ lại những lời Dương Hạc Linh nói, rồi lại nhìn tờ giấy xét nghiệm máu trên tay. Giấc mơ của nàng suốt bao năm qua như một thứ gì đó thôi thúc nàng bước vào bên trong căn phòng. Nàng muốn có gia đình, muốn có người thân bên cạnh.
"Cạch."
Cánh cửa phòng huynh ấy mở ra, Lộ Lộ từng bước đi vào bên trong. Nhẹ nhàng nhìn Tử Quân đang say ngủ, nàng tự hỏi giữa nàng và huynh ấy có điểm gì giống nhau để gọi là huynh đệ. Cho đến tận bây giờ, hôm nay là ngày đầu tiên Lộ Lộ được nhìn huynh ấy ở khoảng cách gần đến vậy. Huynh ấy không độc đoán, không vô cảm, cũng không lạnh lùng vô tình như người khác nói, ở huynh ấy có một ngọn lửa dường như không bao giờ tắt.
Nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh huynh ấy, Lộ Lộ đưa tay lên chạm vào gương mặt huynh ấy. Bất giác một cảm giác bình yên ùa về trong tâm trí, nàng mỉm cười nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Tử Quân. Có một phần trăm rất nhỏ, một phần trăm vô cùng nhỏ rằng người trước mắt chính là huynh trưởng của nàng. Lộ Lộ nhẹ nhàng chạm lên bàn tay gân guốc của huynh ấy, trong lòng là bao nhiêu sự mong đợi.
"Lộ Lộ…"
Cảnh tượng trước mắt dường như làm Lâm Bắc Thần hoàn toàn sụp đổ. Trước mắt hắn là hình ảnh người con gái hắn yêu đang nắm lấy tay đồng nghiệp của hắn, người mà hắn từng coi như là tri kỷ. Ánh mắt của Lộ Lộ cũng khác rất nhiều so với lúc nàng nhìn hắn, bàn tay hắn cuộn tròn lại thành nắm đấm, hắn không chấp nhận.
"Ai cũng được, nhưng tại sao phải là Cảnh Tử Quân? Thì ra những lần muội đi theo Duệ Trân đã đem lòng thích huynh ấy rồi sao?"
Một lâu đài mà hắn xây nên dành riêng cho Lộ Lộ hoàn toàn sụp đổ. Cả thế giới trong hắn dường như vỡ vụn khi bàn tay Lộ Lộ chủ động chạm vào bàn tay huynh ấy.
"Thì ra từ trước tới nay người muội để ý không phải là ta mà là Cảnh Tử Quân."
Có lẽ là do những lần trước khi Lộ Lộ gặp Tử Quân, huynh ấy chỉ chăm chăm để ý đến Duệ Trân nên nàng mới chưa có dịp được bày tỏ. Hơn nữa khi biết người trong lòng huynh ấy là Duệ Trân, Lộ Lộ liền từ bỏ. Nhưng cho đến hôm nay, khi huynh ấy đang trong tình trạng nguy kịch và ở lại bệnh viện, không có Duệ Trân cũng không có ai ngăn cản, lúc này Lộ Lộ mới thực sự bộc phát tình cảm chăng?
Nhìn bàn tay Lộ Lộ dịu dàng chạm vào mái tóc Tử Quân, lòng Lâm Bắc Thần như chết lặng. Hắn không ngờ rằng một ngày chính người đồng nghiệp luôn sát cánh bên hắn lại cướp đi người con gái hắn yêu.
- Tử Quân, huynh phải mau tỉnh lại đấy. Tỉnh lại rồi muội sẽ nói cho huynh nghe chuyện này.
Lộ Lộ nhỏ giọng nói với huynh ấy khi huynh ấy vẫn còn đang hôn mê. Câu nói của nàng càng làm cho niềm tin của Lâm Bắc Thần trở nên mãnh liệt hơn, và trong ánh mắt của hắn, Lộ Lộ thực sự đã phải lòng huynh ấy.
Lộ Lộ nhìn huynh ấy mà ánh mắt có phần thương cảm. Nếu thực sự lời của Dương Hạc Linh nói là sự thật, thì từ nay về sau nàng cũng có huynh rồi, nàng cũng có huynh trưởng như bao người khác.
- Huynh…
Lộ Lộ cúi đầu xuống để nằm bên cạnh bàn tay của huynh ấy, sự ấm áp từ trong người Cảnh Tử Quân khiến nàng cảm thấy có một chút quen thuộc.
Trong căn phòng tối chỉ có một người con gái với bao trăn trở, lần đầu để ý đến một người con trai hoàn toàn xa lạ. Bên ngoài căn phòng lại là một trái tim đang vỡ nát. Tất cả đều diễn ra trong im lặng, không một lời nói cũng không một lời giải thích. Lâm Bắc Thần quay người bước ra ngoài, để lại Lộ Lộ trong căn phòng cùng Tử Quân.
"Đáng lẽ không nên quay về mới phải."
Cảm giác đau đớn khi yêu một người mà người đó lại yêu người khác không phải mình là một cơn ác mộng với bất kỳ ai trong tình yêu. Hắn như đang rơi vào một vực thẳm không đáy, không biết phải làm gì để đối diện với huynh ấy, với Lộ Lộ. Hắn cũng không biết phải làm gì, nên bày tỏ hết tình cảm một lần rồi rời xa hay mãi mãi ôm tình cảm với Lộ Lộ trong lòng rồi biến mất. Những cảm xúc đan xen từ đau đớn, trống rỗng đến sự tuyệt vọng tràn ngập trong tâm trí hắn.
Trái tim hắn đau nhói vì một mảnh vỡ quan trọng trong đó giờ phút này đã biến mất. Hắn tự hỏi tại sao lại là huynh ấy? Tại sao lại là Cảnh Tử Quân mà không phải một người khác? Phải chăng là do huynh ấy quá đỗi ưu tú đến mức có thể thu hút được bất kỳ người con gái nào ở bên huynh ấy? Một cảm giác mất mát, một thứ gì đó đang kéo hắn xuống vực sâu của đau khổ. Mọi thứ đã kết thúc, không còn hy vọng, cũng không còn khả năng để cứu vớt, và mọi giấc mơ về tình yêu của hắn đã tan biến. Trống rỗng, đơn độc, tại sao hắn không sớm hơn một bước?