Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 37: Tâm sự đêm khuya
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không gì có thể ngăn cản Lộ Lộ tìm ra sự thật. Cô muốn tận mắt xem bằng chứng y học xác nhận cô và anh có quan hệ huyết thống. Lộ Lộ nhẹ nhàng lấy vài sợi tóc của Tử Quân, bỏ vào túi nhỏ rồi cất kỹ. Sau đó, cô đứng dậy, quay lại nhìn anh mỉm cười rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài.
"Cạch."
Cánh cửa phòng đóng lại. Lộ Lộ nhìn ngang ngó dọc rồi quyết định sẽ quay trở về phòng của Duệ Trân. Có lẽ giờ này cô ấy cũng đã ngủ vì cả ngày vất vả như vậy lại thêm cơ thể đang yếu nên sẽ không thức nổi.
- Lộ Lộ.
Vẫn là giọng nói quen thuộc đáng ghét ấy. Lộ Lộ tự hỏi tại sao cứ mỗi lần cô xuất hiện, hắn lại có mặt ở đó. Cô chẳng muốn nhìn thấy hắn chút nào, ngay cả khi tâm trạng không tốt, hắn cũng không buông tha cô.
- Sao lại là anh nữa rồi?
Cô khó chịu quay lại nhìn Lâm Bắc Thần, chẳng lẽ khuya thế này rồi mà hắn vẫn còn muốn bám theo cô sao? Trong bóng tối trải dài như vô tận của hành lang, Lâm Bắc Thần bước đến bên cạnh Lộ Lộ. Vì ở đây tối hơn bên ngoài, Lộ Lộ gần như không thể nhìn rõ sắc mặt hắn lúc này.
- Cô làm gì trong phòng của Cảnh Tử Quân?
Hắn giờ đã đứng trước mặt cô, cao hơn cô hẳn hai cái đầu, thân hình to lớn và vạm vỡ hơn cô rất nhiều. Lộ Lộ cảm thấy có gì đó không ổn. Bình thường, dù có bám theo cô đến mức nào, hắn cũng không tỏa ra khí tức lạnh lẽo đến gai người như vậy. Chắc chắn đã có chuyện. Bình thường, Lâm Bắc Thần tuy hay làm trái ý cô nhưng hắn luôn mang một năng lượng tích cực, vui vẻ, chứ không phải như bây giờ. Cô nghĩ mình không nên dây vào hắn lúc này thì hơn.
- Tôi… anh nhìn thấy rồi sao?
Lộ Lộ có chút ấp úng khi chuyện cô vào thăm anh lại bị hắn nhìn thấy. Thực ra, việc thăm bệnh nhân đối với cô – một bác sĩ phụ trách ở đây – cũng không phải chuyện bất thường. Nhưng xét về mối quan hệ, điều này lại khá bất thường, bởi cô và Tử Quân thường ngày không hay tiếp xúc, hôm nay lại đặc biệt đến thăm vào đêm khuya thì có vẻ không ổn chút nào.
Lộ Lộ gãi gãi đầu, cô cố gắng biện ra một lý do rồi trả lời.
- Tôi đến xem tình hình của thượng tướng Cảnh thế nào rồi thôi. Thông thường, khi phẫu thuật có thể xảy ra một vài sai sót nhưng phải đến khi phẫu thuật xong mới phát hiện được. Vậy nên… vậy nên tôi đến để xem…
Giọng nói ấp úng như vậy, Lâm Bắc Thần không cần đoán cũng biết cô đang nói dối. Chỉ là hắn không muốn hỏi thẳng để rồi lại nhận về một sự thật đau lòng hơn. Thà rằng cứ giữ nó trong lòng, để tình cảm của hắn mãi trôi dạt rồi cũng sẽ đến một ngày hắn hoàn toàn có thể buông bỏ.
Hắn thở dài, thả lỏng cơ thể. Một lời nói dối, nhưng hắn cũng buộc bản thân phải tin.
- Vậy sao?
Ánh mắt Lâm Bắc Thần nhìn chằm chằm vào Lộ Lộ. Với cách này, hắn có thể khiến cô tự nói ra sự thật mà không cần ép buộc. Đây là một trong những kỹ thuật tâm lý mà Duệ Trân đã dạy hắn từ trước.
"Nếu câu trả lời nhận được chưa làm cậu hài lòng, hãy nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, họ sẽ cho cậu một câu trả lời khác."
- Thực ra thì…
- Lộ Lộ, Lâm Bắc Thần, sao hai người lại ở đây?
Lộ Lộ còn chưa kịp giải thích rõ ràng thì Duệ Trân xuất hiện. Duệ Trân từ xa đi đến, gương mặt cô lấp ló sau bóng tối hành lang.
- Chị Cẩn, sao chị lại ra đây rồi? Chẳng phải chị đã về phòng nghỉ ngơi rồi sao?
Lộ Lộ chạy đến đỡ Duệ Trân, dìu cô bước đến chỗ Lâm Bắc Thần. Bàn tay Duệ Trân gầy guộc, hoàn toàn khác với bàn tay của cô trước đây. Xa lạ, hoàn toàn xa lạ.
- Tại sao hôm nay bệnh viện lại không bật đèn vậy? Bình thường, chị ở đây làm khuya lúc nào cũng có đèn mà?
Đến bây giờ Duệ Trân mới để ý rằng hành lang bệnh viện hôm nay không bật đèn. Trước kia, khi cô làm khuya ở đây, lúc nào cô cũng bật đèn hành lang để bệnh nhân có thể tìm đến nhà vệ sinh hoặc đơn giản là để họ cảm thấy an toàn hơn. Khi nãy, vì quá lo cho anh, cô cũng không để ý rằng đèn điện lại bị tắt hết như vậy.
- Hôm qua đèn điện ở hành lang tầng này bị hỏng, họ mới chỉ sửa được phân nửa, đợi đến ngày mai khôi phục lại hoàn toàn mới có thể bật.
Đèn dùng nhiều năm như vậy, lại thắp sáng bệnh viện cả ngày lẫn đêm nên không thể tránh khỏi việc bóng đèn bị hư hỏng. Duệ Trân gật đầu rồi nhìn về phía Lâm Bắc Thần, dường như chỉ cần thoáng qua cô cũng biết tâm trạng hắn hiện không được tốt. Không biết là vì chuyện gì, nhưng theo cô đoán, đó là một vấn đề trực tiếp tác động đến tâm lý hắn.
Tuy không biết hắn có vấn đề gì, nhưng cô cũng không muốn hỏi thẳng, càng không muốn ép buộc hắn nói ra. Cô là bác sĩ pháp y, đồng thời cũng là bác sĩ tâm lý. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt, cô có thể hiểu được bất cứ cảm xúc nào trên gương mặt người đối diện, dù là chuyển biến nhỏ nhất. Vì vậy, cô mới dễ dàng nắm bắt tâm lý của Lâm Tần để tạo cơ hội cho bản thân trốn thoát.
- Tử Quân đã qua cơn nguy kịch nhưng người của Dương Long không thể dễ dàng bỏ qua cho cậu ấy. Hơn nữa còn có cô, nên tôi muốn ở lại đây, bố trí thêm lực lượng cảnh sát để giữ an toàn cho hai người.
Cơ mặt hắn bắt đầu giãn ra, không còn căng thẳng như lúc nãy. Duệ Trân nhìn từng chuyển biến trong sắc thái tâm trạng của hắn. Ánh mắt Lâm Bắc Thần hướng về phía Lộ Lộ.
"Cậu ta… thích Lộ Lộ sao?"
Nhìn Lộ Lộ đang nép sau lưng mình, cùng ánh mắt gay gắt của Lâm Bắc Thần khi nhìn cô ấy, Duệ Trân cuối cùng cũng hiểu. Muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông. Ở đây, Lộ Lộ chính là nguyên nhân dẫn đến tâm trạng không tốt của Lâm Bắc Thần.
Cô quay ra nhìn Lộ Lộ, gương mặt ngây thơ nghiêng đầu nhìn lại Duệ Trân.
- Có chuyện gì sao chị Cẩn?
Lộ Lộ không để lộ bất kỳ cảm xúc nào khác, nên cảm xúc bực bội kia chỉ có ở Lâm Bắc Thần. Duệ Trân cũng được coi là đồng nghiệp, cũng là bạn của Lâm Bắc Thần. Không chỉ sát cánh bên những vụ án, cô còn có nghĩa vụ quan tâm đến cảm xúc và sức khỏe của hắn.
- Em về phòng trước đi, chị có chuyện muốn nói với Bắc Thần một chút.
Duệ Trân xoa đầu Lộ Lộ rồi khẽ mỉm cười.
- Vâng, vậy lát nữa chị về phòng sớm nhé.
Đang định quay bước đi thì bất chợt Lộ Lộ nhớ ra điều gì đó. Cô quay lại cởi áo khoác ra rồi khoác lên cho Duệ Trân.
- Bên ngoài lạnh lắm, nếu chị có ra ngoài thì khoác áo của em vào nhé.
Lộ Lộ tinh nghịch nháy mắt với Duệ Trân rồi quay người chạy về phòng. Để lại Duệ Trân và Lâm Bắc Thần đứng ở hành lang dài, một nơi không có ánh sáng.
Từ khi Duệ Trân đưa Lộ Lộ về bệnh viện này, Duệ Trân đã trở thành một ánh sáng trong đời Lộ Lộ. Dường như sự dịu dàng mà Lộ Lộ hằng mong ước ở một người mẹ, Duệ Trân lại có đầy đủ. Từ trước tới nay, tính khí Lộ Lộ cũng rất ngang bướng, không nghe lời ai, nhưng Duệ Trân nói một liền sẽ nghe một, nói hai liền không dám cãi ba. Đó không phải là sợ, mà là Lộ Lộ tôn trọng Duệ Trân, cô bé dành cho Duệ Trân một tình cảm và sự trân trọng tuyệt đối.
- Lộ Lộ đi rồi, chúng ta tìm chỗ nào đó nói chuyện một chút được không?
Hắn nhìn Duệ Trân, ánh mắt thu lại rồi khẽ gật đầu.
- Được.