41. Chương 41: Sủng ái độc nhất

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai ngày sau, anh được xuất viện. Theo đúng quy định của ngành, anh phải trở về chịu phạt vì tự ý thả phạm nhân. Anh phải đối mặt với hình phạt cắt chức, xử phạt hành chính và tù giam. Tuy nhiên, sau khi xem xét những cống hiến của anh, hình phạt đã được giảm nhẹ. Dù có vẻ nhẹ nhàng, nhưng nó lại vô cùng khó khăn đối với anh. Đó là trong vòng một tháng phải triệt phá hoàn toàn đường dây buôn bán chất cấm trái phép của Dương Long và tiêu diệt tổ chức Dạ Hoắc Tước.
Trở về từ cục cảnh sát, Tử Quân giờ đây như hổ mọc thêm cánh khi sát cánh bên anh là hai mươi đặc vệ chuyên nghiệp do chính cha anh huấn luyện. Trình độ của họ cao đến mức một người có thể sánh bằng cả trăm người của Dương Long cộng lại, vì vậy, việc triệt phá đường dây này trong vòng một tháng đối với anh cũng không còn quá khó khăn.
- Lộ Lộ, sao em lại đứng ở đây?
Anh giật mình quay nhìn theo giọng nói quen thuộc. Duệ Trân, tay cầm bản báo cáo khám nghiệm, đang tiến lại gần Lộ Lộ, người đang đứng trước cục cảnh sát. Lộ Lộ có vẻ ấp úng, cô ấy nhìn Duệ Trân rồi trả lời qua loa.
- À, hôm qua ở hội thảo về tâm lý học và điều trị chứng bệnh lo âu em có một vài thắc mắc còn chưa hiểu nên muốn tìm chị để giải đáp. Sáng nay đi sớm nên tiện đường qua đây để hỏi chị.
Lộ Lộ cố gắng tạo ra một lý do cho sự có mặt của cô ấy ở đây. Sau khi xét nghiệm DNA với mẫu tóc của anh, kết quả cho thấy hai người có quan hệ huyết thống. Nhưng để chắc chắn hơn nữa, Lộ Lộ đã xin một ít máu của Tử Quân từ chỗ Dương Hạc Linh để xét nghiệm lại thêm một lần nữa. Không ngờ rằng cả hai lần đều xác nhận có quan hệ huyết thống. Lộ Lộ không biết có nên nói với anh hay không vì bây giờ anh có quá nhiều việc cần giải quyết. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô quyết định không nói ra.
Khi chuẩn bị đi về, Lộ Lộ gặp Duệ Trân đang đến đây để nộp báo cáo khám nghiệm tử thi cho cục cảnh sát. Để tránh bị lộ, cô đành phải viện ra một lý do.
- Vậy sao. Em không hiểu chỗ nào thì lát nữa về chị sẽ giải thích sau. Giờ chị lên nộp báo cáo chắc phải đến trưa mới về được.
Duệ Trân mỉm cười nhìn Lộ Lộ rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy như thường lệ. Lộ Lộ nhỏ hơn Duệ Trân hai tuổi nhưng suy nghĩ chín chắn và vô cùng lạc quan. Không quá lời khi nói Lộ Lộ là một cô gái tốt và có rất nhiều chàng trai để ý đến cô ấy, chỉ là Lộ Lộ trước giờ không hề hay biết.
- Vâng, lát nữa em qua đón chị rồi mình cùng dùng bữa được không?
Lộ Lộ mỉm cười đáp lại cái xoa đầu dịu dàng của Duệ Trân.
- Thật ngại quá, lát nữa cô ấy sẽ đi với tôi rồi.
Một giọng nói quen thuộc xuất hiện, kèm theo đó là một thân hình cao lớn chắn trước mặt Lộ Lộ. Anh bước đến đứng bên cạnh Duệ Trân, cánh tay không yên phận vòng qua ôm lấy vòng eo nhỏ của cô.
- Thượng tướng, xin anh giữ chừng mực.
Duệ Trân đẩy anh ra rồi đứng nhích sang một chút. Anh bị cô từ chối liền tỏ vẻ không vui, nhưng vẫn phải giữ thể diện trước mặt người khác. Tử Quân chầm chậm cúi đầu sát vào tai Duệ Trân, nhỏ giọng.
- Chừng mực? Nó có ngon như Tiểu Trân không?
Gương mặt Duệ Trân bất giác đỏ ửng. Tử Quân nhìn biểu cảm của cô mà vô cùng hài lòng. Duệ Trân thẹn quá hóa giận, cô quay sang nhìn Lộ Lộ rồi nói vội một câu.
- Trưa nay em qua đón chị.
Nói rồi cô quay người bước vào trong cục cảnh sát, không để Lộ Lộ kịp trả lời, bỏ lại gương mặt tự mãn của Tử Quân. Đúng là cô đã đánh giá quá thấp Cảnh Tử Quân, cứ ngỡ hão huyền rằng anh sẽ dịu dàng, thuần khiết như bao người, nhưng có lẽ cô đã nhầm.
- Con mèo nhỏ tức giận rồi.
Khóe môi anh cong lên ý cười, rồi quay người bước đi, bỏ lại Lộ Lộ đứng trước cục cảnh sát nhìn theo. Lộ Lộ khó hiểu nhìn theo bóng lưng của Duệ Trân rồi lại nhìn theo bóng lưng của Tử Quân.
- Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Lộ Lộ gãi đầu khó hiểu rồi cũng quay người ra về.
Duệ Trân nhanh chóng nộp bản báo cáo khám nghiệm tử thi cho phía cảnh sát. Lại một vụ án nữa xảy ra trong khu phố, nạn nhân tiếp tục là một người đàn ông trung niên. Hai ngày trước, gia đình nạn nhân đã đến trình báo mất tích, nhưng đến chiều thì lại thấy người đàn ông này trở về nên họ đã báo lại cho cảnh sát. Thế nhưng, tối qua, xác chết của ông ta lại được phát hiện bên bờ sông. Khám nghiệm tử thi cho thấy người đàn ông đã tử vong được ba ngày và cơ thể đã bắt đầu phân hủy nghiêm trọng. Vì cơ thể bốc mùi hôi thối nồng nặc, người dân xung quanh nhanh chóng phát hiện và báo cảnh sát. Dù cơ thể đã trương phình, Duệ Trân vẫn nhận ra rất rõ ràng dấu ấn của Dương Long để lại trên gương mặt nạn nhân.
Sau đó, khi đến nhà người thân của nạn nhân, cảnh sát còn phát hiện một người phụ nữ cùng hai đứa trẻ, một nam một nữ, đã bị sát hại tại nhà riêng. Điều này chứng tỏ người đàn ông trở về nhà chiều hôm đó không phải là nạn nhân thật sự mà là một thành viên của tổ chức.
Cuộc họp của Duệ Trân với phía cảnh sát nhanh chóng kết thúc. Tan họp đúng vào lúc mười một giờ. Duệ Trân đứng dậy, cơ thể mệt mỏi đến mức chỉ muốn về nhà đi ngủ, nhưng cô vẫn còn cuộc hẹn với Lộ Lộ.
- Bác sĩ Cẩn, cô ở lại đây một chút.
Vừa bước ra khỏi cửa phòng họp, giám đốc Hoắc liền gọi Duệ Trân lại. Ông ta đi đến bên cạnh Duệ Trân, dáng người cao lớn dù đã ở tuổi năm mươi ba nhưng vẫn còn rất khỏe mạnh.
- Có chuyện gì vậy giám đốc Hoắc?
Duệ Trân vốn tiếp xúc khá nhiều với ông ta nên hiểu rõ tính cách của Hoắc Đình hơn ai hết. Hoắc Đình là người sống có quy tắc và luôn tuân thủ quy định, ông ta cứng nhắc và nghiêm khắc. Nhưng ngoài giờ làm, ông ta lại là người dễ gần và thường nghiêng về tình cảm nhiều hơn.
Cùng Hoắc Đình lên trên phòng giám đốc, ông ta mở cửa cho Duệ Trân đi vào rồi rót nước mời cô. Sau khi đã hoàn thành xong mọi việc, Hoắc Đình ngồi xuống đối diện với Duệ Trân.
- Không dài dòng nữa, tôi đi thẳng vào vấn đề chính nhé? Bác sĩ Cẩn, cô trước đây đã từng hoạt động trong tổ chức Dương Long đúng không?
Duệ Trân bị nói trúng tim đen liền giật thót mình, nhưng có lẽ chuyện giám đốc Hoắc biết cũng chỉ là vấn đề thời gian, chỉ là Duệ Trân không ngờ ông ấy lại biết sớm đến vậy.
- Đúng vậy.
Duệ Trân cúi đầu, dường như muốn né tránh ánh mắt của Hoắc Đình. Ông ấy đưa cho Duệ Trân xem đoạn video được trích xuất từ camera của nhà tù. Trong video là hình ảnh của Ngụy Thế Thanh đang đánh lạc hướng cảnh sát quản lý phạm nhân. Camera bên ngoài ghi lại hình ảnh cả Tử Quân và Lâm Bắc Thần đang lần theo dấu vết tên tù nhân kia.
- Đây là…
Duệ Trân nhìn Hoắc Đình rồi lại nhìn vào đoạn video được camera giám sát ghi lại. Không phải Duệ Trân ngu ngốc đến mức không biết việc Tử Quân làm là gì, nhưng cô chỉ không thể tin tại sao anh lại hành động ngu ngốc đến thế. Tự ý thả phạm nhân là một điều cấm kỵ và là tội lớn trong ngành. Anh đã ở cương vị Thượng tướng, tại sao lại không hiểu điều đó?
- Cảnh Tử Quân đã nói hết rồi. Cậu ta vì muốn cứu cô mà có thể từ bỏ cả sự nghiệp, có thể làm bất cứ điều gì cho cô, chỉ mong phía cảnh sát không truy cứu trách nhiệm của cô. Bác sĩ Cẩn, cô có biết vừa nãy khi Cảnh Tử Quân đứng ở đây, cậu ta đã nói gì không?
Duệ Trân lắc đầu, ánh mắt mông lung nhìn về phía Hoắc Đình. Ông ta thở dài nhấp một ngụm cà phê nóng rồi dựa lưng vào ghế.
- Cậu ta nói cảnh sát bắt cô một lần, cậu ta sẽ thả cô một lần. Cảnh sát gây khó dễ với cô, chính là gây khó dễ với cậu ta. Cho dù là người của cảnh sát cũng không có quyền được mang cô đi.